s
biết mọi chuyện. "Nhưng ít nhất cũng về được nhà trước khi mặt trời lên.
Darcy bảo với em là tối đó anh và Dex đi chơi khá muộn."
"Ừ. Bọn
anh đi cũng lâu," Marcus nói mà không nhìn tôi. Dấu hiệu tốt đây. Anh ta
đang che giấu cho bạn mình, nhưng lại không giỏi nói dối. Anh ta đón lấy ly
rượu khác từ tay bartender, để lại hai tờ đô la và vài đồng xu trên quầy bar,
rồi đưa ly tôi rượu. "Của em đây."
"Cảm ơn
anh." Tôi mỉm cười, ngậm chiếc ống hút nhỏ xíu, hớp một ngụm.
Một cô gái
người châu Á gầy nhẳng mặc quần da, kẻ môi quá đậm, khẽ vỗ vào tay Marcus và
bảo rằng bàn của chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi. Chúng tôi mang theo đồ uống,
đi theo cô ta đến khu nhà hàng, xa chỗ quầy bar. Chúng tôi ngồi xuống và cô ta
đưa ra hai tay thực đơn to quá cỡ và một tờ ghi danh sách các lọai rượu.
"Người phục
vụ sẽ đến ngay bây giờ đấy ạ," cô ta nói trước khi hất mái tóc đen dài và
quay người rời đi.
Marcus liếc
nhìn danh sách rượu và hỏi tôi có muốn gọi một chai không.
"Có,"
tôi nói.
"Đỏ hay
trắng?"
"Loại nào
cũng được."
"Em có
muốn gọi món cá không?" Anh ta nhìn thực đơn.
"Có lẽ
vậy. Nhưng em uống vang đỏ với cá cũng không sao."
"Anh không
giỏi chọn rượu lắm," anh ta nói, bẻ ngón tay dưới gầm bàn. "Em muốn
xem qua không?"
"Không sao
đâu. Anh cứ chọn đi. Loại nào cũng được mà."
"Vậy được
rồi. Anh sẽ gọi," anh ta nói, khoe nụ cười "đêm nào anh cũng đem hàm
kẹp răng".
Chúng tôi xem
xét thực đơn, thảo luận xem món nào có vẻ ngon. Marcus kéo ghế lại gần bàn hơn,
và tôi cảm thấy đầu gối anh ta chạm vào đầu gối mình.
"Anh gần
như không dám mời em đi chơi, vì chúng ta sẽ đi nghỉ hè ở cùng nhà với
nhau," Marcus nói, mắt vẫn lướt khắp quyển thực đơn. "Dex bảo anh
rằng đó là một trong những quy định chủ chốt ở đây. Đừng hẹn hò với một người ở
cùng nhà. Ít nhất thì cho đến tháng Tám."
Anh ta bật cười
trong khi tôi lưu lại điều này để về phân tích sau: Dex không tán thành buổi
hẹn của bọn tôi.
"Nhưng rồi
sau đó anh nghĩ, em biết đấy, việc quái gì phải thế - mình "kết" cô
ấy, mình sẽ gọi điện. Ý anh muốn nói là, anh đã định mời em đi chơi từ lần đầu
tiên Dex giới thiệu em với anh. Ngay lúc anh chuyển đến đây ở. Nhưng hồi ở San
Francisco thì anh cũng đang hẹn hò với một cô trong một thời gian ngắn, và anh
thấy là mình nên giải quyết xong xuôi đi rồi hẵng gọi điện cho em. Em biết mà,
để cho mọi chuyện đàng hoàng đâu vào đấy đã. Cuối cùng thì anh cũng chấm dứt
mối quan hệ đó… Và giờ thì chúng ta đang ngồi đây rồi." Anh ta lấy bàn tay
quệt lên trán như thể nhẹ cả người vì đã thú tội xong.
"Em nghĩ
anh quyết định như vậy là đúng."
"Quyết
định đợi ấy à?"
"Không,
quyết định gọi điện." Tôi tặng anh ta nụ cười quyến rũ nhất của mình,
nhanh chóng nhắc mình nhớ đến Darcy. Cô ấy không chiếm hết cái góc chợ có tên
"sự quyến rũ của phái nữ" được đâu, tôi nhủ thầm. Mình chẳng cần lúc
nào cũng phải tỏ ra là đứa nghiêm túc, kém hấp dẫn.
Một cô bồi bàn
cắt ngang khoảnh khắc đó. "Chào anh chị. Tối nay anh chị cảm thấy thế nào
ạ?"
"Tốt,"
Marcus vui vẻ nói, rồi hạ giọng xuống. "Đối với một buổi hẹn đầu."
Tôi bật cười,
nhưng cô bồi thì nặn ra nụ cười mỉm môi cứng nhắc. "Tôi xin phép giới
thiệu với anh chị những món đặc biệt được chứ?"
"Mời
cô," Marcus nói.
Cô ta nhìn chăm
chăm vào khoảng không ngay phía trên đầu chúng tôi, nói như đọc thuộc lòng danh
sách những món đặc biệt, gọi tất cả bằng từ "ngon" – "cá vược
ngon", "cơm Ý ngon", cứ như thế. Tôi gật gật và chỉ nghe nửa vời
trong khi vẫn đang nghĩ đến chuyện Dex bảo Marcus đừng mời tôi đi chơi, băn
khoăn tự hỏi không biết điều đó nghĩa là thế nào.
"Vậy anh
chị có muốn uống rượu để khai vị không?"
"Có… Chúng
tôi định gọi một chai vang đỏ. Cô có gợi ý gì không?" Anh ta nheo mắt nhìn
thực đơn.
"Chai
Marjorie pinot noir là tuyệt nhất đấy ạ." Cô trỏ xuống tờ danh sách rượu.
"Được. Vậy
lấy chai đó. Tốt lắm."
Cô ta khoe thêm
một nụ cười cứng nhắc nữa về phía tôi. "Còn chị đã sẵn sàng gọi
món"Vâng, tôi nghĩ vậy," tôi nói, sau đó yêu cầu món salad khai vị và
cá ngừ.
"Chị muốn
cá ở mức nào?"
"Vừa
thôi," tôi nói.
Marcus gọi xúp
đậu và thịt cừu.
"Lựa chọn
rất tuyệt đấy ạ," cô bồi bàn nói, khẽ nghiêng đầu giả tạo. Cô ta cầm lấy
thực đơn của chúng tôi rồi quay gót đi.
"Đúng là
đồ đàn ông," Marcus nói.
"Gì
vậy?"
"Ả đó
chẳng có cá tính gì cả."
Tôi bật cười.
"Anh ta
cười mỉm. "Chúng ta nói đến đâu ấy nhỉ?... À, phải rồi, kỳ nghỉ ở
Hamptons."
"Đúng
vậy."
"Dex nói
rằng đi chơi với một người ở cùng nhà không bao giờ là một ý hay. Thế là anh
nói, ‘Này cậu công tử bột, tôi không thích chơi theo những quy định dở hơi của
cái vùng East Cost các cậu đâu.’ Nếu cuối cùng chúng ta thành ra ghét nhau thì
cứ ghét thôi."
"Em không
nghĩ là chúng ta sẽ ghét nhau."
Cô bồi bàn quay
lại với một chai rượu đã mở nút và rót một ít vào ly của anh ta. Marcus hớp một
ngụm và bảo rằng ngon lắm, bỏ qua những lễ nghi giả tạo thường thấy. Bạn có thể
biết được nhiều điều về con người của một anh chàng khi quan sát anh ta nhấp
ng