ụm rượu đầu tiên. Nếu anh ta mà làm trò lắc lắc ly rượu, dí mũi vào tận trong
cốc, chậm rãi, trầm tư nhấm một ngụm, tạm ngừng lại, nhíu mày rồi khẽ gật đầu
để không làm ra vẻ hào hứng quá, như thế muốn nói rượu này cũng được nhưng tôi
đã nếm nhiều loại còn ngon hơn, thì đó không phải là dấu hiệu tốt. Nếu anh ta
thực sự là người sành rượu thì lại là chuyện khác. Nhưng thường chỉ là những
trò khoe mã nhìn không hay ho gì mà thôi.
Khi cô bồi cho
tôi, tôi hỏi Marcus xem anh ta có biết vụ cá cược không.
Anh ta lắc đầu.
"Vụ cá cược nào?"
Tôi chờ cho đến
khi chỉ còn lại hai người mới nói – cô bồi bàn biết được đây là buổi hẹn đầu
cũng đã đủ tệ hại rồi. "Dex và Darcy cá xem có nhận lời khi anh mời em đi
chơi không."
"Em nói
đi." Anh ta há cả miệng để tăng hiệu quả. "Người nào nghĩ em sẽ đi,
người nào nghĩ em sẽ từ chối?"
"Ôi. Em
quên rồi." Tôi vờ như bối rối. "Đấy không phải điều quen trọng. Cái
quan trọng là –"
"Là bọn họ
dí mũi vào chuyện của chúng ta!" Anh ta lắc đầu. "Đồ tồi."
"Em
biết."
Anh ta nâng ly
lên. "Tránh Dex lẫn Darcy đi. Đừng kể gì chuyện tối nay với những kẻ đáng
ghét thích chõ mũi vào chuyện người khác nhé."
Tôi bật cười.
"Cho dù buổi hẹn của chúng ta có tốt đẹp – hay tệ hại – đến thế nào đi
nữa!"
Ly chúng tôi
chạm nhau và cả hai cùng nhấp rượu.
"Buổi hẹn
này sẽ không thể tệ được đâu. Điều đó em cứ tin ở anh."
Tôi mỉm cười.
"Em tin."
Mình tin anh ta, tôi thầm nghĩ. Tính
hài hước và phong cách dễ chịu của người vùng Trung Tây ở Marcus có điều gì đó
khiến người khác nguôi giận. Và anh ta lại còn không đính hôn với Darcy nữa chứ.
Một điểm cộng tốt đấy.
Đúng lúc đó, Marcus hỏi tôi quen
Darcy bao lâu rồi.
"Khoảng
hai mấy năm. Lần đầu tiên em gặp cô ấy thì cô ấy đang diện chiếc váy hai dây
mùa hè nhỏ nhắn, xinh xắn, còn em thì mặc quần soóc in hình gấu Winnie-the-Pooh
ở Sears. Em nghĩ, đó mới là cô gái có phong cách."
Marcus cười.
"Anh cá là trông em cực kỳ dễ thương với chiếc quần soóc gấu Pooh."
"Không hẳn
thế…"
"Sau đó
thì chính em là người đã giới thiệu Darcy và Dex với nhau, đúng không? Cậu ta
nói bọn em là bạn tốt ở trường luật."
Phải. Dex, bạn
tốt của tôi. Người gần đây nhất tôi lên giường cùng.
"Ưm ừ. Em
gặp anh ta vào kỳ học đầu tiên ở trường luật. Em biết ngay rằng anh ta và Darcy
sẽ là một cặp đẹp đôi," tôi nói. Như vậy là hơi phóng đại một chút, nhưng
tôi muốn nói cho rõ luôn là tôi không bao giờ nghĩ Dex là của mình. Lúc đó tôi
cũng không nghĩ thế. Đến bây giờ vẫn không.
"Thậm chí
trông họ cũng giống nhau… Con cái họ sau này ra sao thì ai cũng biết trước
rồi."
"Phải.
Chúng sẽ xinh đẹp lắm." Tôi cảm thấy trong ngực mình thắt lại một cái nút
khó hiểu, hình dung ra cảnh Dex và Darcy nâng niu đứa trẻ mới sinh. Không rõ
tại sao tôi chưa từng nghĩ xa hơn chuyện đám cưới vào tháng Chín.
"Sao
vậy?" Marcus hỏi, rõ ràng là nắm bắt được nét mặt tôi. Điều đó không có
nghĩ anh ta là người giỏi quan sát; chỉ là cái mặt tôi không có gì khó dò cả.
Số tôi đen đủi thế.
"Không có
gì," tôi nói. Rồi tôi mỉm cười và ngồi thẳng lên một chút. Đến lúc chuyển
chủ đề rồi. "Nói về Dex và Darcy thế là đủ."
"Ừ,"
anh ta nói. "Đồng ý."
Chúng tôi bắt
đầu cuộc nói chuyện điển hình trong buổi hẹn đầu, trao đổi về công việc, gia
đình và những chuyện thông thường. Chúng tôi nói về công ty kinh doanh trên
Internet vừa mới thành lập mà đã chìm xuống của anh ta, và việc anh ta chuyển
đến sống ở New York. Đồ ăn được mang tới. Chúng tôi cùng ăn, chuyện trò và gọi
thêm một chai rượu nữa. Chúng tôi cười nhiều hơn là im lặng. Tôi thậm chí còn
cảm thấy thoải mái đến mức dám ăn một miếng thịt cừu khi anh ta mời nữa kia
Ăn tối xong, Marcus thanh toán tiền.
Đối với tôi, đó luôn là lúc ngượng ngùng nhất, cho dù nếu có đề nghị trả tiền
(thật lòng hay chỉ vờ đưa tay lấy ví) thì còn ngượng hơn nhiều. Tôi nói lời cảm
ơn anh ta, rồi chúng tôi đi ra cửa, đến đó thì cả hai quyết định đi uống với
nhau thêm nữa.
"Em chọn
quán đi," Marcus nói.
Tôi chọn một
quán bar mới mở ở gần nhà mình. Chúng tôi vào taxi, nói chuyện suốt trên đường
đến khu Upper East Side. Rồi chúng tôi ngồi ở quầy bar, nói chuyện tiếp.
Tôi bảo anh ta
kể cho tôi nghe quê nhà anh ta ở bang Montana. Anh ta dừng lại một giây rồi nói
có chuyện hay để kể cho tôi nghe đây.
"Chỉ
khoảng mười phần trăm học sinh lớp mười hai của anh vào đại học thôi," anh
ta bắt đầu kể. "Đa phần bọn học sinh trường anh thậm chí còn không thèm
thì SAT [1'>. Nhưng anh thì có, kết quả thi cũng tốt, nộp đơn vào trường
Georgetown và được nhận. Tất nhiên là anh không kể gì với ai ở trường – chỉ nói
về chuyện kinh doanh, đi chơi bời với mấy thằng bạn, vân vân. Sau đó các giáo
viên nghe phong thanh về chuyện Georgetown, và một hôm ông thầy dạy toán của bọn
anh, thầy Gilhooly, tự nhận lấy trách nhiệm thông báo tin tốt lành của anh với
cả lớp."
[1'> Là
kỳ thi chuẩn hóa cho việc đăng ký vào một số đại học tại Hoa Kỳ.
Anh ta lắc đầu
như thể đó là một kỷ niệm đau thương. "Mọi người nói thế này, ‘Thế thì
sao? To tát
