ôi thích Brad Pitt. Có thể bạn không thích đàn ông tóc vàng đẹp trai, nhưng
này, đó là Brad cơ mà. Bạn sẽ không đá anh ta xuống đất vì tội dám ăn bánh quy
trên giường đâu nhé.
"Nhưng
đừng lo, mình tin là ngoài đời thật cô ta chẳng xinh đến thế đâu," Darcy
nói, cho rằng phụ nữ ai cũng giống mình, cần được an ủi bất cứ khi nào họ tình
cờ gặp ai đó xinh đẹp hơn.
"Ừ,"
tôi nói.
"Ý mình
muốn nói là, những nghệ sĩ trang điểm thực sự có thể tạo nên điều thần
kỳ," cô nói ra vẻ hiểu biết, cứ như thể đã làm việc đó nhiều năm rồi vậy.
Cô kéo chiếc chăn vắt trên lưng ghế sofa xuống, cuốn quanh người. "Mình
thích ở đây."
Dex cũng vậy.
"Cậu lạnh
à?" tôi hỏi.
"Không.
Mình chỉ muốn cảm thấy ấm lòng thôi."
Chúng tôi xem
các video ca nhạc cho đến lúc tôi gần như quên được Dex. Mà quên được người
mình yêu thì khó lắm. Thế rồi, bất thình lình. Tong lúc đang xem video của
Janet Jackson, Darcy hỏi một câu tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới:
"Mình có
nên cưới Dexter không
Tôi chết sững.
"Sao cậu lại hỏi thế?"
"Mình cũng
không biết nữa."
"Phải có
lý do gì chứ," tôi nói, cố gắng ra vẻ bình tĩnh.
"Cậu có
nghĩ là mình nên yêu người nào đó tính tình thoải mái hơn không? Như mình
ấy."
"Tính Dex
thoải mái mà."
"Không
đúng! Anh ấy là kiểu người khó tính."
"Cậu nghĩ
thế à?" tôi hỏi. Có thể anh ấy như vậy. Chắc tôi không nhìn nhận về con
người anh ấy theo cách đó.
"Chắc
chắn."
Tôi tắt tiếng
ti vi và nhìn cô như muốn nói: kể tiếp đi, mình sẵn sàng lắng nghe thật chăm
chú đây. Tôi nghĩ đến cảnh đội "chiếc mũ lắng nghe" lên đầu như hồi
còn tiểu học, thắt sợi quai mũ tưởng tượng dưới cằm như bọn con trai vẫn hay
làm. Tôi nuốt nước bọt, ngừng lại rồi nói. "Cậu hỏi câu đó làm mình thấy
lo. Cậu đang nghĩ gì thế?"
Tôi thấy tim
mình đập thình thịch trong khi chờ đợi câu trả lời.
"Mình cũng
không rõ… Đôi khi mối quan hệ giữa bọn mình có vẻ trở nên hơi mệt mỏi. Nhàm
chán. Đó là tín hiệu xấu à?" cô nhìn tôi buồn bã.
Cơ hội của tôi
là đây. Tôi đã có được phần mở đầu rồi. Tôi cân nhắc xem phải nói gì, tôi có
thể thuyết phục cô dễ dàng như thế nào. Nhưng không hiểu sao tôi không thể làm
được. Tôi cũng đang làm một chuyện khó nói ra, nhưng ít nhất thì tôi sẽ thật
công bằng. Tôi đang có mâu thuẫn, giống như kiểu nói ở công ty tôi. Tôi không
thể lo vụ của cô ấy được.
"Thực sự
mình không biết, Darce ạ. Chỉ cậu và Dexter mới có thể biết được hai người có
đúng là để dành cho nhau hay không. Nhưng cậu nên suy nghĩ vấn đề thật kỹ - hôn
nhân là một việc rất trọng đại. Có lẽ cậu nên hoãn lại chăng," tôi nói.
"Hoãn đám
cưới
"Có lẽ nên
thế."
Môi dưới của
Marcy dẩu ra, lông mày nhíu lại. Tôi tin chắc rằng sắp có nước mắt đến nơi rồi
thì cô hướng mắt về phía ti vi. Nét mặt ấy tươi tỉnh lên. "Ôi! Mình thích
video này lắm! Cậu bật tiếng đi! Bật đi!"
Tôi bật tiếng
ti vi, cho to hơn. Darcy nhún nhảy, lắc đầu và lắc thân, hát một bài tôi chưa
nghe bao giờ của một ban nhạc nam. Cô thuộc từng từ một. Tôi quan sát cô, ngạc
nhiên trước sự thay đổi đột ngột này. Tôi chờ đợi cô lại nhác đến Dex, nhưng
không, cô không nói.
Tôi để lỡ mất
cơ hội thuyết phục cô ấy hủy đám cưới, rằng Dex hoàn toàn không hợp với cô ấy.
Sao tôi không lôi kéo cô ấy theo hướng đó, nuôn mầm bất hòa giữa bọn họ? Tôi
chẳng bao giờ làm được việc gì cả. Nhưng tôi không cho rằng Darcy thực sự cần
đến lời khuyên của tôi. Cô chỉ cần tôi nói rằng mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, rằng
cô nên cưới Dexter. Và nếu tôi không nói ra những điều cô muốn nghe thì cô sẽ
tìm một video ca nhạc để làm mình vui lên vậy.
"Bài hát
đó đúng là không chê vào đâu được," Darcy nói, gạt chăn qua một bên. Cô
ngồi dậy, đi khắp nhà tôi. Cô xem xét giá sách của tôi, chỗ tôi mới cất hộp
bánh Altoid và hai viên xúc xắc.
"Cậu đang
làm gì thế?"
"Tìm cuốn
kỷ yếu hồi cấp ba của cậu. Nó đâu rồi?"
"Hàng dưới
cùng."
Cô ngồi thụp
xuống, lấy ngón tay dò qua các gáy sách, dừng lại ở cuốn Husky Howler. "Ồ
phải. Nó đây rồi." Cô đứng dậy và trông thấy hộp bánh, thật ngu ngốc khi
đặt nó nằm ngang tầm mắt. "Mình ăn một cái được không?"
"Hết
rồi," tôi nói, nhưng cô đã đặt cuốn kỷ yếu dưới chân giường tôi. Cánh tay
dài xinh đẹp với tới chỗ chiếc hộp. Cô mở nắp ra. "Cậu bỏ xúc xắc vào đây
làm gì?"
"Ừm, mình
cũng không biết," tôi lắp bắp, nhớ lại Darcy từng nói tôi đừng bao giờ
tham gia vào một cuộc thi tính giờ. Cô từng lên mặt, nói rằng nếu mà được chọn
lên chương trình The Family Freud chúng tôi cũng chẳng phải người một nhà) thì
cô ấy sẽ phải nghĩ kỹ trước khi chọn tôi cùng đội chơi. Và chắc chắn là tôi
không thể nào kiếm thêm được điểm thưởng ở vòng thi cuối đâu.
"Cậu biết
không?" cô hỏi.
"Chắc cũng
chẳng có lý do gì đâu."
Cô ấy nhìn tôi
giống kiểu một người nhìn một đứa tâm thần phân liệt miệng nói lắp bắp trên tàu
điện ngầm vậy. "Cậu không biết tại sao mình lại bỏ xúc xắc vào hộp bánh
Altoid ấy à? Thôi được. Mặc kệ đi, cô nàng kỳ quái."
Cô ấy lấy hai
viên xúc xắc ra khỏi hộp, xóc xóc như sắp gieo đến nơi.
"Đừng,"
tôi nói to. "Để chúng lại chỗ cũ đi
