."
Bảo cô ấy àm
này làm nọ không phải ý hay. Cô ấy trẻ con lắm. Cô ấy sẽ hỏi tại sao không thể
gieo xúc xắc. Cô ấy sẽ sẽ muốn làm chỉ vì tôi đừng làm.
Biết ngay mà.
"Chúng để làm gì? Mình không hiểu."
"Không có
gì đâu. Chỉ là xúc xắc may mắn của mình thôi."
"Xúc xắc
may mắn? Từ khi nào cậu có xúc xắc may mắn vậy?"
"Luôn luôn
là như thế?"
"Ừm, sao
cậu lại bỏ vào hộp Altoid? Cậu có thích bánh quế Atoid đâu."
"Có, mình
thích."
Cô ấy nhún vai.
"À."
Tôi quan sát
nét mặt cô. Cô không nghi ngờ, nhưng vẫn còn cầm xúc xắc của tôi. Tôi sẽ băng
qua căn phòng, ngăn lại và giành lấy chúng trước khi cô ấy đổ. Nhưng cô chỉ
nhìn ngắm chúng thêm một lúc rồi lại đặt vào trong hộp. Tôi không biết hai mặt
sáu có còn ngửa lên như trước nữa không. Tôi sẽ kiểm tra lại sau. Chừng nào
chúng còn không bị đổ lại thì tôi không s
Cô ấy cầm cuốn
kỷ yếu của tôi lên, đem lại chỗ sofa, lật giở đến những trang thể thao và tin
nội bộ ở đằng sau. Như thế sẽ khiến cô mải mê trong hàng tiếng. Cô sẽ tìm thấy
cả ngàn thứ để mà nói: có nhớ cái này, cái kia không? Darcy chẳng bao giờ chán
xem kỷ yếu cấp ba, nói chuyện quá khứ và đoán mò về chuyện này chuyện kia, ai
không đến họp lớp vì (A) người đó bây giờ trở thành một kẻ thê thảm, hoặc là
(B) điều ngược lại xảy ra, người đó cực kỳ thành đạt đến nỗi không có thời gian
trở về Indiana vào dịp cuối tuần (Darcy nói tôi thuộc loại đó, bởi vì dĩ nhiên
là cuối tuần tôi phải làm việc và bỏ lỡ buổi hợp lớp. Hoặc là cô sẽ chơi một
trong những trò ưa thích khi mở sách đến một trang nào đó, nhắm mắt lại, lấy
ngón tay trỏ dò dẫm khắp trang đó cho đến khi tôi nói dừng lại đi, và bất cứ
tên con trai nào gần với ngón tay cô ấy nhất sẽ là người tôi phải lên giường cùng.
Đó là những trò đặc trưng của Darcy, và mười hai năm trước, khi cuốn kỷ yêu năm
cuối cáp lần đầu tiên xuất hiện, những trò chơi đó của Darcy đúng là vui nổ
trời.
"Ôi trời.
Nhìn tóc cô ta xem! Cậu đã bao giờ trông thấy cái mái nào xí tệ thế chưa?"
Darcy há hốc miệng khi dò xét bức ảnh của Laura Lindell. "Trông cô ta thật
tức cười. Chắc tóc mái phải dài đến ba mươi phân ấy chứ!"
Tôi gật đầu
đồng tình và chờ đợi con mồi tiếp theo của cô; Richard Meek. Chỉ có điều cô lại
thích cậu ta hơn so với hồi học lớp mười hai. "Không tệ. Trông cậu ta cũng
có vẻ đáng yêu đấy chứ, đúng không?"
"Một chút.
Cậu ta có nụ cười đẹp. Nhưng có nhớ cậu ta phun nước bọt tung tóe lên người cậu
lúc nói chuyện không?"
"Ờ. Đúng
lắm."
Darcy lật giở
các trang cho đến kh bắt đầu thấy chán, ném cuốn kỷ yếu qua một bên, quay lại
với cái điều khiển ti vi. Cô ấy tìm
thấy phim When Harry Met Sally và ré lên. "Vừa mới bắt đầu chiếu! Hay
tuyệt!"
Cả hai chúng tôi ngả người trên
sofa, nằm ngược nhau, thưởng thức bộ phim mà cả hai đã cùng nhau xem không biết
bao nhiêu lần. Darcy liên tục nói to, trích dẫn những phần cô ấy biết. Tôi
không nhắc nhở cô ấy lấy một lần. Bởi vì cho dù cô ấy bảo vừa xem phim vừa nói
chuyện sẽ khiến Dex bực mình, nhưng với tôi thì không. Kể cả khi cô ấy nói hơi
nhầm một chút, khiến cho tôi không thể hiểu Meg Ryan thực sự đang nói gì trên
phim. Darcy là thế mà. Cô ấy toàn làm vậy
Và giống như một bộ phim yêu thích
từ ngày xưa, đôi khi với một người bạn, tính tình không thay đổi lại chính là
điều bạn thích nhất ở cô ấy.
Mười
tám
Tối hôm sau,
tôi vừa đi làm về đến nhà thì Darcy gọi điện. Cô hốt hoảng. Còn trong tôi lại
xuất hiện một cảm giác lạnh lùng bình thản. Có thể nào là chuyện đó? Dex đã nói
với cô ấy sẽ hủy đám cưới chưa?
"Có chuyện
gì vậy, Darcy?" Giọng tôi cứng rắn, thiếu sự tự nhiên, trái tim tôi đang
chất chứa mâu thuẫn – tình yêu dành cho Dex và tình bạn với Darcy. Tôi chuẩn bị
tinh thần để lắng nghe điều tồi tệ nhất, cho dù tôi không dám chắc điều tồi tệ
nhất là gì – để mất người bạn thân nhất hay để mất tình yêu của đời mình? Tôi
cũng không biết nữa.
Darcy nói gì đó
tôi chẳng hiểu, về chiếc nhẫn của cô ấy thì phải.
"Chuyện gì
vậy Darce? Nói từ từ thôi… Cái nhẫn của cậu làm sao?"
"Mất
rồi!" cô ấy nức nở.
Có lẽ không thể
nào xảy ra chuyện trái tim bạn chùng xuống chỉ vì bạn cảm thấy như trút được
một gánh nặng ngàn cân, thế nhưng điều đó lại xảy đến khi tôi nhận ra cuộc nói
chuyện này chỉ vì thứ đồ trang sức bị mất. "Cậu để mất ở đâu? Nó được mua
bảo hiểm rồi đúng không?"
Tôi đang hỏi
những câu mà một người bạn chu đáo sẽ hỏi. Tôi đang giúp đỡ cô ấy. Nhưng tôi
nói như thể những điều đó tôi đã học thuộc lòng rồi vậy. Nếu bình tĩnh hơn một
chút thì cô ấy có lẽ sẽ nhận ra tôi chẳng mảy may quan tâm đến chuyện chiếc
nhẫn của cô ấy để đâu mất thôi. "Nhớ cái lần cậu tưởng mất nhưng rồi lại
tìm thấy nó ở trong một chiếc dép đi trong nhà không? Cậu toàn vứt đồ lung tung
mà, Darce."
"Không,
lần này khác! Lần này mất thật! Mất rồi! Dex sẽ giết mình mất!" Giọng cô
run rẩy.
Cũng có thể
không, tôi thầm nghĩ. Cũng có thể điều này sẽ là phần mở đầu mà anh ấy luôn chờ
đợi. Và rồi tôi thấy ghét chính mình vì lại nghĩ ra một điều như thế. "Cậu
đã nói với anh ấy chưa?"
"
