nh ta cũng hơi giống phòng cậu."
Phòng nhỏ. Vậy
là có lẽ anh ta không phải là kẻ có chức, có quyền, điều này khiến tôi ngạc nhiên.
Tôi đã đoán Darcy sẽ chọn típ người quyền lực cơ. Một người đàn ông có tuổi. Tôi hình dung đó là Richard
Gere trong phim Pretty Women. Tôi lại chuyển sang hình ảnh Matt Damon trong
Good Will Hunting.
"Vậy là
bọn mình đến với nhau." Cô ấy phẩy tay. "Sau đó bọn mình mặc quần áo
vào và đi bộ ra ga tàu điện ngầm. Đến chỗ làm."
"Ừ,
rồi…"
"Khi đến
nơi, mình phát hiện ra là quên không đeo nhẫn vào. Thế là mình gọi cho anh ta,
nói rằng mình phải quay lại lấy chiếc nhẫn. Anh ta nói không có vấn đề gì,
nhưng anh ta có một cuộc họp vào lúc ba giờ và nó kéo dài vài tiếng đồng hồ.
Chúng ta gặp nhau ở đó lúc bảy giờ nhé? Mình đồng ý… Vậy là bọn mình gặp nhau ở
nhà anh ta lúc bảy giờ. Và khi vào trong nhà thì thấy mọi thứ bừa bộn kinh
khủng. Thế là anh ta nói: "Chết tiệt. Người dọn phòng đã vào đây."
Bọn mình ra chỗ bậu cửa sổ thì chẳng thấy chiếc nhẫn đâu nữa!" Giờ ấy khóc
nhiều hơn. "Mụ khốn khiếp đó đã lấy nó rồi."
"Cậu có
chắc không? Mình không tin là lại có người dám làm vậy…"
Cô nhìn theo
tôi theo kiểu ‘Đừng có ngây thơ thế’. "Chiếc nhẫn mất rồi, Rachel ạ. Mất
rồi. Mất rồi!"
"Ừm, thế
sao anh ta không gọi bà dọn phòng đến và bảo rằng anh ra biết bà ta đã
lấy?"
"Bọn mình
đã thử rồi. Bà ta nói tiếng Anh không sõi. Bà ta cứ luôn mồm bảo ‘chẳng thấy
cái nhẫn nào cả’" Darcy nhại lại giọng bà dọn phòng. "Thậm chí mình
còn gọi điện cho bà ta. Mình bảo là sẽ hậu tạ thật nhiều, thật nhiều nếu bà ta
tìm thấy nó. Mụ đó đâu có ngốc. Mụ biết viên kim cương hai cara trị giá những
hai mươi triệu."
"Thôi được
rồi" tôi nói. "Nhưng nhẫn đã mua bảo hiểm rồi, đúng không?"
"Ừ, phải.
Nhưng mình phải nói với Dexter như thế nào hả giời?"
"Mình
không biết. Nói là bị rơi xuống khe bồn rửa ở công ty… Nói là cậu tháo ra lúc
đi tập thể thao và có người cậy khóa tủ đồ của cậu."
Cô mỉm cười yếu
ớt với tôi. "Mình thích lý do đi tập thể thao. Điều đó thuyết phục đấy
chứ, đúng không?"
"Chắc chắn
rồi."
"Mình chỉ
không tin nổi là lại xảy ra chuyện như thế này."
Tôi cũng vậy.
Tôi không tin nổi là Darcy lừa dối Dex để đến với một người xa lạ. Tôi không tin
nổi là mình đang giúp Darcy che giấu chuyện ngoại tình. Có phải ai đính hôn rồi
cũng đi ngoại tình không?
"Chuyện
lừa dối này có từ lâu rồi à?" tôi hỏi.
"Cũng
không hẳn. Chỉ vài lần thôi."
"Vậy không
phải là nghiêm túc?"
"Mình
không biết. Không hẳn là vậy. Cũng chẳng biết nữa." Cô lắc đầu rồi gục
xuống hai bàn tay.
Tôi tự hỏi tâm
trạng bất ổn của Darcy liệu có liên quan gì đến anh chàng kia không. "Cậu
có yêu anh ta không?"
"Chúa ơi,
không" cô đáp. "Chỉ cho vui thôi. Chẳng có gì hết đâu."
"Cậu có
chắc là nên kết hôn không?" tôi hỏi.
"Mình biết
cậu sẽ nói như thế mà!" Darcy lại bắt đầu khóc. "Cậu làm ơn chỉ giúp
mình thôi, đừng tỏ ra ta đây tử tế có được không?"
Tin tôi đi, tôi
không hề ra vẻ ta đây tử tế.
"Xin lỗi,
Darce. Không phải mình cố tỏ ra như vậy đâu… Mình chỉ đưa ra cho cậu một lối
thoát nếu cậu cần thôi."
"Mình
không cần lối thoát. Mình muốn kết hôn. Chỉ là… mình không biết… chỉ đôi khi
mình thấy hoảng sợ khi nghĩ thế là hết. Rằng mình sẽ không bao giờ còn được đến
với ai khác nữa. Vậy là có vụ lăng nhăng vớ vẩn này. Nó chẳng là gì đâu
mà."
"Được
rồi." tôi nói. "Tất cả những gì mình muốn nói là, nếu cậu cảm thấy
không chắc chắn về chuyện cưới xin này… mình chỉ muốn cậu biết rằng mình luôn
luôn ủng hộ dù cậu quyết định thế nào…"
Cô ngắt lời
tôi. "Chẳng có gì phải quyết định cả! Mình sẽ kết hôn. Mình yêu Dex."
"Xin
lỗi" tôi nói. Và tôi xin lỗi thật. Tôi xin lỗi vì cũng yêu Dex.
"Không,
mình mới phải xin lỗi, Rachel ạ" cô nói, chạm vào đùi tôi. "Hôm nay
thật là một ngày tệ hại kinh khủng."
"Mình
hiểu."
"Ý mình
là, cậu có hiểu thật không? Có tưởng tượng nổi cảm giác thế nào khi chỉ vài
tuần nữa là đến lúc hẹn ước một lời thề vĩnh viễn không?"
Ôi, tội nghiệp
cậu quá nhỉ. Cô ấy có biết bao nhiêu cô gái sẵn sàng kiều mình để được thề hẹn
điều đó với với một người như Dexter không? Cô ấy đang nhìn vào một người trong
số họ đấy.
"Vĩnh viễn
dài lắm đấy" tôi nói, có chút châm chọc.
"Cậu đang
trích dẫn lời bài hát Prince đấy à? Đừng có dẫn lời bài hát của Prince trong
khi mình đang cần giúp đỡ thế này chứ!"
Tôi bảo với cô
là không phải, dù chính xác là tôi đã làm thế thật.
"Đúng là
dài" cô nói. "Đôi khi mình cũng chẳng biết liệu mình có làm được hay
không nữa. Ý mình là, chức chắn mình muốn có chịu được đến bốn mươi năm nữa hay
bao lâu mà không bao giờ còn cảm nhận được sự thích thú khi hôn ai đó mới mẻ.
Cậu cứ xem Hillary đấy. Cô ấy đang bay trên chín tầng mây, đúng không?"
"Ừ."
"Và chuyện
với Dexter không còn được như trước. Không bao giờ. Tất cả mọi ngày đều y hệt
nhau – anh ấy đi làm suốt, để mặc mình lo chuyện cưới xin. Còn chưa kết hôn mà
niềm vui đều đã mất hết từ lâu rồi."
"Darce"
tôi nói. "Mối quan hệ giữa các cậu đã thay đổi. Không còn là cảm giác s
