thấy tờ
hóa đơn truyền hình cáp Time Warner, tạp chí In Style số mới ra, và một chiếc
phong bì to màu trắng ngà ghi chữ viết tay trang trí tỉ mỉ, dán hai con tem
hình trái tim. Tôi biết nó là cái gì trước cả khi lật mặt kia và thấy địa chỉ
chuyển đi từ Indianapolis.
Tôi tự nhủ là
dù có gửi thiếp mời đi rồi thì đám cưới vẫn có thể bị hủy. Thiếp mời chỉ là một
thứ nữa cản trở điều đó mà thôi. Đúng là nó khiến cho mọi chuyện trở nên khó
giải quyết hơn, nhưng nó chỉ là một nghi thức, chẳng quan trọng. Thế mà tôi vẫn
cảm thấy chóng mặt, buồn nôn khi mở chiếc phong bì ra và trông thấy một cái
phong bì nữa nằm bên trong. Trên đó ghi tên tôi và một từ đáng xấu hổ "gia
đình". Tôi ném tấm thiếp hồi đáp và cái phong bì sang một bên, có tờ giấy
bạc mỏng rơi xuống sàn nhà, bay vào gầm sofa. Tôi chẳng còn hơi sức đâu mà nhặt
lên. Thay vào đó, tôi ngồi xuống, hít một hơi dài, lấy hết can đảm để đọc nét
chữ viết trên đó, giống như là dòng chữ có thể sẽ khiến cho mọi chuyện trở nên
tốt đẹp hay là tệ hại hơn vậy:
NIỀM VUI CỦA
CHÚNG TÔI SẼ TRỌN VẸN HƠN KHI CÓ SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÁU TẠI LỄ THÀNH HÔN CỦA CON
GÁI CHÚNG TÔI DARCY JANE VÀ DEXTER THALER
Tôi chớp mắt để
ngăn những giọt lệ và chậm rãi thở ra, cho qua phần cuối của thiếp mời:
MỜI CHÁU CÙNG
DỰ NGHI LỄ, CÙNG CHỨNG KIẾN LỜI THỀ NGUYỆN CỦA ĐÔI LỨA VÀ CÙNG CHÚNG TÔI DỰ
TIỆC MỪNG Ở KHÁCH SẠN CARLYLE SAU BUỔI LỄ. NẾU CHÁU KHÔNG THỂ THAM DỰ, CHÚNG
TÔI RẤT MONG NHẬN ĐƯỢC LỜI CẦU CHÚC CHO CHÁU TỪ NƠI XA.
ÔNG BÀ HUGO
RHONE
XIN HỒI ĐÁP
Đúng vậy, những
câu chữ có thể thực sự khiến cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Tôi đặt tấm thiếp
mời lên bàn uống cà phê rồi nhìn nó chằm chằm. Tôi hình dung ra cảnh cô Rhone
đi gửi những tấm phong bì ở bưu điện trên phố Jefferson, những cái móng tay dài
màu đỏ của cô ấy vỗ nhẹ lên xấp thư với kiểu tự mãn của một bà mẹ. Tôi nghe
thấy cô ấy nói bằng giọng mũi, "Niềm vui của chúng tôi sẽ trọn vẹn
hơn" và "Chúng tôi rất mong nhận được lời chúc phúc của cháu từ nơi
xa."
Tôi sẽ cho cô
ấy một lời cầu chúc-cầu cho cái đám cưới này sẽ không bao giờ diễn ra. Chúc cho
sau đây sẽ có một lá thư gửi đến căn hộ của tôi:
ÔNG BÀ HUGO
RHONE XIN THÔNG BÁO LỄ THÀNH HÔN CỦA CON GÁI DARCY VỚI DEXTER THALER SẼ KHÔNG
ĐƯỢC TỔ CHỨC.
Giờ thì đó mới
là những gì tôi thích. Ngắn gọn, dễ nghe, đi thẳng vào vấn đề. "Sẽ không
được tổ chức." Gia đình Rhone sẽ buộc phải bỏ cái kiểu cách khoa trương
lòe loẹt thường thấy đi. Chắc họ sẽ chẳng nói thế này, "Chúng tôi rất tiếc
phải báo với cháu rằng chú rể lại đi yêu người khác mất rồi" hay là
"Chúng tôi rất buồn khi phải thông báo rằng Dexter đã làm tan vỡ trái tim
cô con gái yêu của chúng tôi." Không đâu, lá thư này sẽ hoàn toàn nghiêm
chỉnh – giấy rẻ tiền, phông chữ vuông chằn chặn và đánh bằng máy vi tính. Cô
Rhone sẽ chẳng muốn chi tiền mua đồ văn phòng phẩm Crane và thuê viết tay sau
khi đã tiêu phí quá nhiều rồi. Tôi thấy cô ấy ở bưu điện, không còn vẻ đắc
thắng nữa, nói với ông bưu tá là không, lần này cô ấy không cần tem hình trái
tim nữa. Hai trăm con tem hình lá cờ là được rồi.
° ° °
Tôi đang nằm
trên giường thì Dex gọi điện hỏi anh qua chỗ em được không. Ngày hôm nay nhận
được thiếp mời dự lễ cưới của anh ấy mà tôi vẫn đồng ý, bảo anh đến ngay đi.
Tôi thật xấu hổ khi quá yếu đuối như vậy, nhưng rồi tôi lại nghĩ đến tất cả
những người trên thế giới này vì tình yêu đã làm nhiều việc còn nhảm hơn cả
tôi. Và lý do cuối cùng đó là: tôi yêu Dex. Cho dù anh là người cuối cùng trên đời
tôi nên trao tặng tình cảm này, nhưng tôi thực sự rất yêu Dex. Và tôi chưa chịu
từ bỏ anh ấy đâu.
Trong lúc chờ
đợi anh ấy đến, tôi cân nhắc xem có nên cất thiếp mời ở chỗ khác hay cứ để
chình ình trên bàn cà phê, ngay trong tầm mắt. Tôi quyết định kẹp nó trong
quyển In Style. Vài phút sau, tôi ra mở cửa trong bộ váy ngủ cốt tông màu
trắng.
"Em đang
nằm trên giường à?" Dex hỏi.
"Ừm,
vâng."
"Thế thì
để anh đưa em quay lại đó."
Chúng tôi vào
giường. Anh kéo chăn đắp cho cả hai.
"Cảm giác
về em thích thật," anh nói, vuốt ve bên sườn tôi và luồn tay xuống dưới
váy ngủ của tôi. Tôi đưa tay ngăn lại, nhưng sau đó lại thôi. Ánh mắt chúng tôi
chạm nhau, rồi anh chậm rãi hôn tôi. Cho dù cảm thấy thất vọng về Dex ghê gớm,
tôi không thể nào ngăn lại cảm xúc trào dâng. Tôi gần như không cử động trong
khi anh làm tình với tôi. Anh nói suốt, thường thì không như vậy. Tôi không
biết chính xác anh nói gì, nhưng có nghe thấy từ "mãi mãi". Tôi nghĩ
chắc là anh muốn ở bên tôi mãi mãi. Anh ấy sẽ không cưới Darcy. Anh ấy không
thể. Darcy đã lừa dối anh ấy. Họ không yêu nhau. Anh ấy yêu tôi cơ.
Dex âu yếm tôi
trong khi nước mắt tôi chảy dài xuống gối.
"Tối nay
em ít nói quá," Dex bảo.
"Vâng,"
tôi đáp, cố giữ cho giọng bình thường. Tôi không muốn anh ấy biết tôi đang
khóc. Điều cuối cùng tôi muốn là được Dex thương hại. Tôi là đứa thụ động, yếu
đuối, nhưng cũng có lòng tự trọng của mình chứ - dù không lớn.
"Nói
chuyện với anh đi," anh nói. "Em đang nghĩ gì vậy?"
Tôi suýt nữa đã
hỏi