ay
đắm, dục vọng và mới mẻ của những ngày đầu nữa rồi."
Cô nhìn tôi như
thể đang rất chăm chú lắng nghe và ghi nhớ. Tôi không tin nổi điều mình đang
nói. Tôi đang thuyết phục cô rằng chuyện tình cảm của cô ấy rất tuyệt vời, rất
đặc biệt. Chẳng hiểu sao tôi lại làm như vậy. Tôi cứ nói tiếp.
"Cảm giác
thích thú khi theo đuổi lúc nào cũng thú vị. Nhưng chuyện yêu đương thực sự,
bền chặt thì không như vậy. Và những mê đắm buổi ban đầu, những câu thường thấy
như ‘anh không thể rời em ra được’ ấy mà, rồi nó sẽ phai nhạt dần đi, ai cũng
vậy thôi."
Có lẽ trừ Dex
và tôi, tôi thầm nghĩ. Tình cảm giữa Dex và tôi sẽ luôn luôn thật đặc biệt.
"Mình biết
cậu có lý" cô ấy nói. "Và mình thực sự yêu anh ấy."
Tôi biết cô ấy
tin vào điều vừa nói ra, nhưng tôi không dám chức cô ấy có thực sự yêu người
nào đó, ngoại trừ bản thân cô ấy.
José gọi vào hệ
thống liên lạc để nói với tôi rằng đồ ăn của tôi đã đến.
"Cảm ơn.
Anh cho anh ta lên đi" tôi nói vào loa.
Và khi tôi ra
hành lang trả tiền cho người giao hàng thì điện thoại cô định reo. Tôi hoảng
hốt. Nhỡ đó là Dex thì sao? Tôi giúi hóa đơn cho người đưa hàng rồi lao vào
trong, ném túi đồ ăn lên bàn uống nước cà phê và nhấc máy ngay trước khi nó
chuyển sang chế độ trả lời tự động. Biết ngay mà, đó là Dex.
"Chào
em" anh nói. "Anh rất xin lỗi vì hôm nay chưa gọi điện cho em. Đúng
là một ngày ác mộng. Roger bắt anh…"
"Không sao
đâu" tôi nói, ngắt lời anh.
"Anh đến
được không? Anh muốn gặp em."
"Ừm, không
được" tôi nói.
"Không
ư?"
"Không..."
"Thôi
được… Sao thế?... Em có khách à?" anh thì thầm.
"Đúng
vậy" tôi nói, cố gắng nói năng bình thường cho cả hai bên đang lắng nghe
mình. "Đúng là có khách."
Tôi nhìn Darcy.
Cô ấy thì thào. "Ai đấy?"
Tôi lờ đi.
"Được rồi…
Vậy thì thôi… Không phải là
Marcus đấy chứ? Dex hỏi.
"Không…
Darcy đang ở đây" tôi nói.
"Ôi. Khỉ
thật. May mà anh gọi điện trước" anh thì thầm.
"Thế mai
chúng ta nói chuyện nhé?"
"Ừ"
anh nói. "Nhất định rồi."
"Tốt
quá."
"Ai gọi
vậy?" Darcy hỏi khi tôi cúp máy.
"Là
Ethan."
"Thôi nào,
Marcus đúng không?" cô hỏi. "Cậu có thể nói với mình cũng được."
"Không,
đúng là Ethan mà."
"Chắc cậu
ta gọi điện bảo với cậu là cậu ta bị ‘gay’."
"À,
ừm" tôi nói, mở hộp đựng đồ ăn.
Trong lúc ăn đồ
Trung Quốc, tôi hỏi về Dex, anh ấy thế nào.
"Ý cậu là
sao?"
"Anh ấy có
nghi ngờ là đang có chuyện gì đó không?"
Cô ấy đảo mắt.
"Không. Anh ấy nhiều việc lắm."
Tôi để ý thấy
cô ấy không chỉnh lại cách tôi nói "đang có chuyện" thành "đã có
chuyện".
"Không
ư?"
"Không.
Anh ấy vẫn thế, Dex như là mọi khi."
"Thật
à?"
"Ừ, thật.
Sao thế?" Cô mở lon Sprite, hớp một ngụm.
"Mình chỉ
thắc mắc thôi" tôi đáp. "Mình từng đọc được là khi có ai đó ngoại
tình thì người yêu của họ luôn luôn biết, có linh cảm."
Cô húp hoành
thánh xì xụp bằng chiếc thìa nhựa rồi nhìn tôi bâng quơ. "Mình chẳng
tin" cô nói.
"Ừ,"
tôi đáp. "Có lẽ mình cũng không tin."
Ăn tối xong,
tôi giơ hai cái bánh may mắn ra. "Cậu muốn ăn cái nào?"
Cô chỉ vào bên
tay trái tôi. "Cái này" cô đáp. "Tốt nhất đó nên là một điều may
mắn. Mình không thể nhận thêm vận rủi được nữa đâu.’
Tôi muốn nói
với cô ấy rằng lựa chọn ngủ với anh bạn đồng nghiệp rồi bất cẩn để quên nhẫn
đính hôn ở nhà anh ta chẳng có liên quan gì tới may mắn cả. Tôi xé lớp giấy ni
lông bọc cái bánh cũ, mở nó ra và lặng lẽ đọc mảnh giấy của mình. Bạn có rất
nhiều điều cần phải trân trọng.
"Nó viết
gì vậy?" Darcy tò mò hỏi.
Tôi nói cho cô
ấy biết.
"Thế là
tốt đấy."
"Ừ, nhưng
không phải may mắn. Đó là câu nói bình thường thôi. Mình rất ghét khi bọn họ cứ
cho những câu nói đó là may mắn."
"Thế thì
cứ giả vở như nó viết rằng: ‘Bạn sẽ có rất nhiều điều cần phải trân
trọng.’" cô nói rồi mở mảnh giấy của mình ra. "Tờ của mình nên viết
là: ‘Bạn sẽ nhận lại được chiếc nhẫn từ tay con mụ đáng ghét người Purcto
Rico."
Cô im lặng đọc
mảnh giấy may mắn rồi bật cười.
"Gì
thế."
"Nó viết
là: ‘Bạn có rất nhiều điều cần phải trân trọng’… Thật vớ vẩn. Đúng là may mắn
sản xuất hàng loạt!"
Đúng vậy, và sẽ
chỉ một người trong chúng ta có được những điều cần phải trân trọng mà thôi.
Darcy nói với
tôi là cô ấy phải đi, đi đón nhận sự trừng phạt. Cô lại khóc và với tay lấy
chiếc ví. "Cậu nói với Dex hộ mình được không?"
"Chắc chắn
là không. Mình không liên quan gì đâu đấy" tôi nói, buồn cười vì câu nói
đó có một ý thật ngớ ngẩn.
"Mà mình
phải nói gì ấy nhỉ?"
"Nói là
cậu để mất ở phòng tập."
"Liệu còn
thời gian để mua cái mới trước khi đến lễ cưới không?"
Tôi bảo là có,
nhận ra rằng cô chưa từng thể hiện chút tình cảm thương tiếc với cái nhẫn mà
Dex đã chọn cho mình.
"Rachel?"
"Hả?"
"Cậu có
nghĩ mình là một người rất xấu xa không? Xin đừng nghĩ như vậy. Trước đây mình
chưa bao giờ lừa dối anh ấy. Mĩnh sẽ không tái phạm nữa. Mình thực sự rất yêu
Dex."
"Được
rồi" tôi nói, tự hỏi chẳng biết cô ấy có tái phạm không.
"Cậu có
nghĩ mình là đứa tệ hại lắm không?"
"Không
đâu, Darcy" tôi đáp. "Ai cũng có thể mắc sai lầm mà."
