Polaroid
Yêu Anh Đừng Nên Bỏ Rơi Anh

Yêu Anh Đừng Nên Bỏ Rơi Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323283

Bình chọn: 9.5.00/10/328 lượt.

người ta chối, quản lý liền mở một con mắt, nhắm một con mắt, coi như không biết, chúng tôi chẳng qua là nhân viên thường,

cũng không có cơ hội vượt cấp tố cáo với tổng giám đốc." Bĩu môi, Đường

Dĩ Kỳ đã sớm biết chuyện sẽ như vậy.

"Công ty nát!" Ba chữ ngắn gọn, Tề Thiệu Khải lạnh lùng bình luận.

"Cũng không thể nói như vậy á!" Gãi đầu, Đường Dĩ Kỳ rất công bằng nói giúp

cho công ty."Trừ ‘chân tự hải’ ra, thì công ty chúng tôi rất tốt, không

chỉ có chế độ phúc lợi cùng quy chế đều tốt, tiền lương cũng được, rất

nhiều người muốn vào."

Cũng là bởi vì công ty tốt, nên đồng

nghiệp kia mới có thể nhẫn nhịn lâu như vậy, cuối cùng không chịu nổi

mới nghỉ việc; đau lòng, nhưng giờ đổi thành mình rồi, nhưng là. . . . . . xin thứ lỗi cô không có khả năng chịu đựng giống đồng nghiệp đó, mới

có một tháng đã không chịu được.

Ai. . . . . Sau khi bùng nổ, chắc sau này ở công ty sẽ không thể sống yên rồi.

Nghĩ như vậy, Đường Dĩ Kỳ xụ mặt xuống, sắc mặt thảm thương.

"Công ty của cô tên gì?" Rõ ràng không đồng ý với cô, Tề Thiệu Khải hừ một tiếng rồi hỏi thăm.

Anh nghĩ, hôm nào rãnh rỗi sẽ hỏi Ôn Thiệu Hằng, xem ai là người quản lý

công ty nát này, lại đi dùng tên heo mập đó, còn mặc cho nhân viên nữ bị quấy rầy.

"Công ty bọn tôi là ‘điện tử tiệp đức’!" Mặc dù nhìn ra anh ta xem thường, nhưng Đường Dĩ Kỳ vẫn nói tên công ty.

"Điện tử tiệp đức"? Sao cảm thấy cái tên này hình như đã nghe qua, cảm giác rất quen tai.

Nhíu lông mày, Tề Thiệu Khải im lặng suy nghĩ, nhưng vẫn không nghĩ ra sao

lại cảm thấy quen, cuối cùng không nghĩ nữa, nhìn xuống khuôn mặt buồn

bã của cô, không nhịn được hỏi thăm: "Sao vậy?"

"Ai. . . . . .

Hôm nay tôi làm lớn chuyện như vậy, xem ra sau này sẽ bị cái tên ‘chân

tự hải’ gây khó dễ rồi." Thở dài, vẻ mặt đau khổ trong lòng buồn bực.

Đầu năm nay kinh tế sa sút, công việc không dễ tìm, cộng thêm công ty cũng

rất tốt, cô không muốn bởi vì cái người đáng ghét đó mà nghỉ việc, nhưng nếu cắn răng chống đỡ, sẽ không tránh được bị ‘chân tự hải’ ăn.

Ai ai ai! Vì cơm gạo mà khom lưng, đây chính là cuộc sống a!

Vừa thấy cô tính tiếp tục làm việc ở công ty kia, Tề Thiệu Khải tức giận,

nghĩ đến tên đầu heo kia sẽ tiếp tục quấy rầy cô, sắc mặt càng thêm khó

coi, tức giận yêu cầu, "Sao phải ở lại để bị người ta quấy rối? Nghỉ

việc đi!"

Rốt cuộc cô có hiểu là phải bảo vệ chính mình hay không?

"Nghỉ việc thì anh nuôi tôi sao?" Tức giận lườm anh ta một cái, Đường Dĩ Kỳ

bĩu môi than thở, "Hiện tại công việc cũng rất khó tìm!"

La lên!

Nói so hát nghe đơn giản hơn nhiều, giống như hắn, người không cần ăn

thịt, người hoạt động về đêm cũng không cần nhìn sắc mặt của ông chủ,

một chút cũng không biết sự cực khổ của những người đi làm á!

"Tôi. . . . . ." Hai chữ ‘nuôi cô’ thiếu chút nữa thốt ra, anh kinh ngạc với suy nghĩ này của mình.

Anh có suy nghĩ sẽ nuôi cô, thậm chí còn cảm thấy nếu chuyện này có thể trở thành sự thật, loại cảm giác này cũng không tệ.

Ông trời! Anh. . . . . . thật ra bị sao vậy?

Cho là anh ta bị mình là cho sợ không dám nói lời nào, Đường Dĩ Kỳ không

nhịn được cười ha ha, an ủi vỗ vỗ vai anh."Đừng khẩn trương! Nói giỡn

thôi! Nếu tôi có nghỉ việc thật, cũng không muốn anh nuôi tôi đâu!"

Ha ha ha. . . . . . Hai người họ không quen không biết, chẳng qua là quan hệ hàng xóm, dù anh ta có đồng ý, cô cũng không dám!

Trong lòng vừa sợ vừa kinh ngạc, nhưng không cách nào thừa nhận mình vừa rồi

là thật tâm, Tề Thiệu Khải cố tình làm vẻ lạnh lùng nhìn cô, như không

có chuyện gì xảy ra nói sang chuyện khác."Có đói bụng không?"

Gần trưa rồi, vừa rồi lại không được ăn thịt nướng, chắc cô đói bụng.

"Đói! Rất đói!" Ôm bụng, cô gật đầu, hơn nữa còn không quên bổ sung, "Anh kéo tôi ra khỏi hoạt động nướng thịt, hại tôi không được ăn lấy nửa miệng,

để bồi thường tổn thất, bữa trưa anh mời nha !"

Vốn cũng tính mời cô!

Khóe môi khẽ nâng lên một chút, Tề Thiệu Khải cười thản nhiên, không nói gì dắt tay cô đi, hành động này rất tự nhiên.

Mà Đường Dĩ Kỳ ngây ngốc đi theo anh một lúc lâu sau, mới giật mình phát hiện. . . . . .

Sao anh ta lại dắt tay cô, còn rất tự nhiên nữa? Lúc trước vì kéo cô rời

khỏi khu nướng thịt, cầm tay cô là đương nhiên, nhưng giờ không cần

thiết nha?

Muốn rút tay về? Nhưng tự nhiên rút tay ra, hình như không được hay lắm . . . . .

Thôi! Thôi! Coi như ông trời bồi thường cho cô vì bị tên heo mập kia cầm tay, giờ để cho cô ăn đậu hũ trai đẹp, như vậy không tồi!

Huống chi, người này còn rất đẹp trai nữa, coi như cô được lời rồi! Lâm Bắc thật sự khó

chịu, người làm cùng cô gái hàng xóm còn chưa về, làm cho Lâm Bắc một

con mèo cô đơn chờ bọn họ mang quà về, kết quả chờ tới giờ cũng không

thấy bóng dáng đâu cả.

Móa! Bọn họ quên Lâm Bắc rồi sao? Chẳng lẽ hôm nay Lâm Bắc nhất định phải chết đói ở nơi này trong căn phòng cũ nát này sao?

Chuyện nhỏ? Còn có một tô lớn thức ăn mèo, Lâm Bắc không chết đói?

Móa! Không phải Lâm Bắc từng nói, thức ăn mèo không an ủi được Lâm Bắc sao.

Lâm Bắc vì lòng tự tôn, hôm nay tình nguyện dù đói bụng cũng khôn