Pair of Vintage Old School Fru
Yêu Anh Đừng Nên Bỏ Rơi Anh

Yêu Anh Đừng Nên Bỏ Rơi Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323193

Bình chọn: 7.5.00/10/319 lượt.

." Che mặt gào khóc, khóc thảm thấy mình vô dụng.

Ô. . . . . . Cô thừa nhận là trời sinh cô đã quản lý tài chính rất kém rồi, nhưng anh ta có cần đả kích cô như vậy không?

Lúc này Tề Thiệu Khải mới cười, đưa tay vuốt chỗ tóc xoà xuống mặt

cô."Người đầu tư phải hiểu quản lý tài sản, nếu không hiểu, học sẽ biết, nhưng tuyệt đối không thể chưa hiểu rõ đã lao đầu vào chơi, như vậy dù

có nhiều tiền cũng không đủ để bồi thường, biết không?"

Kinh ngạc khi phát hiện anh ta trông thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất

dịu dàng, rất cưng chìu khi xoa đầu mình, Đường Dĩ Kỳ ngẩn người ra, hai gò má trắng mịn lại không thể khống chế đỏ lên . . . . . .

Không phải anh ta luôn lạnh lùng sao? Sao lúc này đột nhiên lại dịu dàng với cô như thế? Làm cho cô thấy thẹn thùng a!

"Biết, biết rồi!" Nhỏ giọng lầu bầu, rất sợ bị anh ta phát hiện ra mình đỏ

mặt, nhịp tim nhảy 100 lần khác thường, Đường Dĩ Kỳ chỉ có thể cúi đầu

xuống ăn món điểm tâm ngọt để che giấu khuôn mặt ửng hồng của mình.

Hai ba cái, cô đã ăn sạch phần bánh Tiramisu của mình, cuối cùng, ánh mắt

thèm thuồng không tự chủ được nhìn về phía bánh Tiramisu đối diện mà anh vẫn chưa đụng tới.

Nhìn thấy bộ dạng tham ăn của cô, khóe môi Tề Thiệu Khải mỉm cười, tự động đem phần điểm tâm ngọt của mình đẩy tới

trước mặt cô."Cô ăn đi!"

"Ô. . . . . . Anh thật là một người tốt, xin cho tôi hôn lên ngón chân của anh, để tỏ lòng biết ơn của tôi!" Hai tay nắm chặt cảm động, mắt Đường Dĩ Kỳ ứa lệ nhìn anh, chỉ vì một miếng bánh ngọt có thể làm cho cô bán đi nhân cách, không chút xấu hổ mà nói

ra những lời nịnh bợ đáng xấu hổ như vậy.

Tại sao lời nói ghê tởm như vậy, cô có thể nói ra một cách thuận miệng?

Tề Thiệu Khải nghĩ mãi không ra, nhưng bị chọc cho bật cười, uống rượu đỏ

vừa nhìn cô ăn điểm tâm ngọt, không nhịn được tò mò hỏi: "Cô thích ăn

Tiramisu à?"

"Không chỉ là Taramisu, chỉ cần món điểm tâm ngọt có chocolate, tôi đều thích ăn!". Cô rất bận rộn, vừa ăn vừa trả lời!

Thì ra là như vậy!

Gật đầu, thừa dịp cô đang mải mê ăn Tiramisu, Tề Thiệu Khải vẫy tay gọi

phục vụ, nói nhỏ mấy câu, chỉ thấy phục vụ gật đầu liên tục rồi nhanh

chóng lui xuống, mà anh thì khẽ cười, vừa uống rượu đỏ vừa nhìn bộ dạng

vui vẻ thích thú khi ăn của cô.

Một lúc lâu sau, cuối cùng cô

cũng đem nốt đĩa Tiramisu thứ hai ăn sạch, vui vẻ cười giống như con

mèo, đúng lúc đó, Tề Thiệu Khải bỗng cầm khăn giấy lên nghiêng người về

phía trước. . . . . .

"Anh, anh định làm gì. . . . . ." Bị gương

mặt đẹp trai của anh càng lúc càng tiến lại gần, Đường Dĩ Kỳ hơi bối rối kêu lên, vẫn còn chưa nói xong, cảm thấy hoa mắt, bên môi bị người ta

nhẹ nhàng lau qua, sau đó anh ta ngồi ngay ngắn lại vị trí của mình.

"Dính." Mỉm cười lắc lắc khăn giấy dính chocolate, giống như chuyện giúp cô lau miệng là chuyện đương nhiên.

"Oh. . . . . .cám ơn!" Lắp bắp nói cám ơn, mặt cô đỏ lên lúng túng kháng nghị. "Anh có thể bảo tôi, tôi có thể tự lau được rồi!"

Muốn chết! Anh ta có biết hành động đó khiến con gái mặt hồng tim đập, thậm chí hiểu lầm hay không.

Nghe vậy, Tề Thiệu Khải bỗng dưng ngẩn ra. . . . . .

Đúng a! Rõ ràng cô ấy có thể tự mình làm, vì sao anh lại có cử chỉ thân mật

như vậy với cô? Từ trước đến giờ anh không chủ động đụng vào người khác, có thể nói là chán ghét, nhưng vì sao đối với cô, lại là trường hợp

ngoại lệ?

"Anh không nên có hành động dịu dàng như vậy đối với

con gái!" Thành thật khuyên bảo, Đường Dĩ Kỳ nhắc nhở."May mà đối tượng

là tôi, nếu không anh sẽ bị người ta hiểu lầm là anh đối với người ta có tình ý rồi."

Chẳng biết tại sao, nghe cô nói như thế, Tề Thiệu Khải lại cảm thấy có chút không vui."Vậy sao cô không hiểu lầm?"

"Ách. . . . . . Anh muốn tôi hiểu lầm?" Đường Dĩ Kỳ há hốc mồm hỏi ngược lại. Quái! Chuyện gì xảy ra với người này vậy? Hình như cô không hiểu lầm,

anh ta không vui!

Thật ra thì cô cũng là con gái, với cử chỉ thân mật vừa rồi của anh, cô cũng xấu hổ, chẳng qua là ngượng ngùng không

dám thừa nhận mà thôi a!

". . . . . ." Không biết nên nói gì,

chính xác mà nói, là Tề Thiệu Khải vẫn chưa hiểu trái tim mình, quyết

định nói sang chuyện khác."Phải về thôi?"

"Được!" Dù sao lau hết dầu, cơm nước no nê rồi, có thể về nhà ngủ bù, thật là tốt.

Gật đầu một cái, Tề Thiệu Khải phất tay, lát sau, phục vụ tới tính tiền đồng thời, còn đưa túi giấy đựng hai hộp đồ ăn.

"Thưa ông, đây là đồ ông đã dặn." Cười thân thiết, người phục vụ trẻ tuổi cung kính đem túi giấy đưa cho anh ta.

"Cám ơn." Gật đầu nói cảm ơn, Tề Thiệu Khải lấy thẻ vàng từ ví da đưa cho phục vụ.

"Xin chờ một chút, lập tức sẽ quay lại." Cầm thẻ tín dụng, phục vụ rất nhanh lui xuống đi cà thẻ tính tiền.

Chờ phục vụ rời đi, Đường Dĩ Kỳ nhìn túi giấy trên bàn, tò mò hỏi: "Là cái gì vậy?"

"Một chút điểm tâm chocolate, cho cô." Đem một hộp bên trong túi đưa cho cô, Tề Thiệu Khải từ từ nói.

Món điểm tâm chocolate? Cho cô sao?

Đường Dĩ Kỳ lặng đi một chút, sau đó vui vẻ nở nụ cười rực rỡ, vui vẻ nói, "Cám ơn!"

Ha ha. . . . . . Không nghĩ sau khi anh ta biết cô thích điểm tâm

choco