đó không phải là Vitamin E.
Đó là thuốc gì? Cậu lấy khăn ăn gói vài viên thuốc cất đi, quyết định sẽ tìm bố của bạn làm bác sỹ nhờ kiểm tra xem. Cậu cảm thấy Lâm
Mặc đang có điều gì đó giấu mọi người.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Mặc tỉnh dậy, thấy vô cùng mệt mỏi, mệt hơn cả lúc say
rượu, cô ngồi dậy cho tỉnh táo rồi bước ra khỏi phòng ngủ để
lấy nước uống. Bước đến cửa nhà bếp, cô nghe thấy có tiếng nói chuyện.
Cô nhìn vào trong, thấy Bách Vũ Trạch đang đứng quay lưng về phía cô, nghiêng
đầu kẹp điện thoại vừa nói chuyện vừa làm gì đó.
“Như thế này được chưa ạ? Sau khi sôi rồi thì không cần xem sao? Mẹ, sao con
thấy lúc mẹ nấu không như vậy?”
Người ở đầu dây bên kia nói vài câu rất to, Bách Vũ Trạch vội vàng hạ thấp
giọng cầu hòa rồi cảm ơn với thái độ rất kính trọng và tắt điện thoại.
Đặt điện thoại sang một bên, cậu vô cùng cẩn thận dùng muôi khuấy khuấy nồi rồi
mới yên tâm đậy vung lại.
Quay lại thấy Lâm Mặc đang đứng ở cửa, giống như đứa trẻ bị bắt quả tang, cậu
đỏ mặt.
Cậu hơi lắp bắp chào Lâm Mặc: “Tỉnh rồi? Ơ,
... một lát nữa có thể ăn rồi”.
“Hình như cậu chưa bật bếp.” Nét mặt Lâm Mặc có vẻ như đang cười.
“Gì?” Bách Vũ Trạch quay đầu nhìn, quả nhiên không có lửa, xấu hổ đến mức cậu
hận không tìm được khe hở nào để chui xuống đất.
Lâm Mặc không nói gì bước vào bếp, rót nước uống rồi ung dung làm đồ ăn sáng,
Bách Vũ Trạch đành đứng nhìn. Cậu nghĩ đến việc mình phải đóng vai đầu bếp giỏi
trong chương trình giải trí mà toát mồ hôi.
Vì trong tủ lạnh không còn nhiều đồ ăn
nên bữa sáng rất đơn giản, chỉ có cháo trắng, ba bốn quả trứng ốp lết và một đĩa tương.
Hai người ngồi yên lặng ăn sáng. Không biết Lâm Mặc đang nghĩ gì, còn Bách Vũ
Trạch cảm thấy không khí ấm áp khi ở cùng nhà với Lâm Mặc nên cũng đắm chìm vào
suy nghĩ riêng.
Nếu cậu và Lâm Mặc mãi mãi như thế này
thì tốt quá! Cậu sẽ trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Tay nghề nấu bếp của Lâm Mặc rất giỏi, món cháo trắng đơn giản cũng có thể nấu
thơm ngon như vậy, hoàn toàn không giống với hương vị trước đây cậu đã từng ăn.
Cậu không thích ăn cháo nhưng giờ thấy rất ngon, muốn được ăn mãi không ngừng.
“Cậu có thể về được rồi.”
Thấy Bách Vũ Trạch ăn xong, Lâm Mặc bảo cậu về. Nhưng Bách Vũ Trạch không để ý
đến cô, cầm bát vào bếp rửa rồi giúp Lâm Mặc dọn dẹp. Lâm Mặc vẫn ngồi yên,
thấy Bách Vũ Trạch không ngừng bận rộn, dường như cậu nghĩ nếu cậu dừng tay thì
sẽ phải về.
Nhà Lâm Mặc rất sạch nên cậu không có gì để dọn dẹp, thế là cậu quét nhà vài
lần, lau bàn vài lần, còn định đi rửa bát vài lần nữa.
Lâm Mặc không nói gì, quay người bước vào phòng, đóng cửa lại. Qua cánh cửa, cô
nói với Bách Vũ Trạch: “Lúc đi giúp tôi đóng cửa”, rồi không thấy động tĩnh gì
nữa.
Bách Vũ Trạch không đi, cậu gọi điện cho Trương Như nói với cô ấy mình xin nghỉ
để ở chỗ Lâm Mặc. May là công việc của họ gần đây cũng
không nhiều, Trương Như đồng ý, dặn cậu nhất định phải giữ Lâm Mặc ở lại.
Chiều hôm đó, Tô Á Nam và Giang Hạo Vũ đến. Bách Vũ Trạch mở cửa để họ vào thì
nghe thấy tiếng khóa cửa từ phòng ngủ vọng lại.
Tô Á Nam muốn bước vào nhưng không còn đủ dũng khí nữa. Cô biết Lâm Mặc sẽ
không tha thứ cho cô, quan hệ giữa họ đã bị phá vỡ vì hành động trẻ con của cô,
không thể cứu vãn được nữa.
Giang Hạo Vũ hỏi về tình trạng của Lâm Mặc, Bách Vũ Trạch cũng không muốn trả
lời nên nói qua loa vài câu rồi thôi. Tô Á Nam nhờ Bách Vũ Trạch chăm sóc Lâm
Mặc, cô chảy nước mắt, kéo Giang Hạo Vũ đi về.
Bách Vũ Trạch bước tới cửa phòng ngủ, đưa tay muốn gõ cửa nhưng kiềm chế được,
cậu dựa lưng vào cửa thở dài. Cậu không biết Lâm Mặc cũng đang đứng dựa vào
cửa, cô nghe thấy hết cuộc nói chuyện vừa rồi, tận đáy lòng đang dâng lên rất
nhiều cảm xúc.
Không còn cách nào để hận nữa, cho dù điều đó đã xúc phạm đến tận đáy tâm can
cô. Cô hận là không còn có thể hận Tô Á Nam được nữa. Tô Á Nam là bạn của cô,
tuy không có quan hệ huyết thống nhưng còn thân thiết hơn cả chị em ruột, lẽ
nào chị em phạm phải sai lầm mà không thể tha thứ được sao?
Tình trạng như thế kéo dài suốt mấy ngày. Bách Vũ Trạch không rời khỏi nhà Lâm
Mặc một bước, sợ rằng khi bước ra khỏi cửa sẽ không quay vào được nữa. Cậu gọi
điện thoại đặt cơm đến hàng ngày, cố gắng
dỗ dành Lâm Mặc. Lâm Mặc cũng không khách sáo, nếu nói Tô Á Nam là người thân
thì Bách Vũ Trạch cũng là người thân, cô không cần khách khí với người thân.
Lúc đầu, cô trốn trong phòng ngủ, ghép mô hình tàu biển mà
cô đã mua từ rất lâu, sau đó hai người cùng nhau ghép mô hình trên bàn uống
nước ngoài phòng khách, giống hệt như một đôi tình nhân hưởng thụ những gì
tuyệt vời nhất trong thế giới của
hai người.
Nhưng Bách Vũ Trạch biết họ không phải là một đôi tình nhân vì Lâm Mặc luôn đối xử với cậu như một người chị gái, ngầm nhắc nhở cậu
không được vượt qua giới hạn đó, nếu không quan hệ giữa họ sẽ bị cắt đứt.
Cậu thực sự rất buồn nhưng không dám đòi hỏi quá nhiều, dù sao được ở bên Lâm
Mặc cũng đã là một việc rất vui rồi. Trong tất cả mọi người, chỉ có cậu luôn ở
bên Lâm Mặc.
