“Tôi biết Sĩ Ngạn, em ấy tuyệt đối không phóng nhanh vượt
đèn đỏ, em ấy mới là người bị hại. Nhưng chúng tôi không có tiền thuê luật sư
lên tòa, việc học của Sĩ Ngạn cũng phải tạm ngừng, cảnh sát nói tình huống của
chúng tôi bất lợi, trả tiền hòa giải là cách tốt nhất, nhưng, nhưng mà, chúng
tôi không có tiền…”. Cô nhịn không được lại rơi lệ.
“Đối phương bị thương rất nặng sao?”.
Cô gật đầu. “Bác sĩ nói xuất huyết trong, mổ rất nguy
hiểm, còn không mổ sẽ bị liệt nửa người”.
“Đối phương yêu cầu bồi thường bao nhiêu?”.
“Một trăm vạn”.
“Nếu đối phương thật sự liệt nửa người, thì yêu cầu
này không quá mức”.
“Nhưng anh ta đụng phải em tôi, chúng tôi cũng là
người bị hại, vì sao chỉ mình chúng tôi phải chịu trách nhiệm?”. Cô không phục.
“Vì không có chứng cứ, hơn nữa đối phương lại bị
thương nặng”. Dịch Tử Xá nói thẳng, sau lại mím môi. “Nhưng có khi việc này là
giả”.
“Giả?”. Cô bất ngờ, đáy mắt bỗng xuất hiện một tia
hy vọng.
“Nhưng mấy chuyện thế này không cần làm to, nếu
không chỉ chồng chất thêm tội, vô tội cũng thành có tội”.
Mạnh Thiên Bình lại nản lòng, nước mắt tuyệt vọng
thiếu chút nữa ào ra như đê vỡ. Cô rốt cuộc phải làm sao? Rốt cuộc phải làm thế
nào đây?
“Vì cứu em trai, chuyện gì cô cũng làm?”. Dịch Tử Xá
nhìn cô trong chốc lát, đột nhiên mở miệng hỏi.
Cô trừng mắt nhìn, người tuyệt vọng cảm xúc cũng
nhiều hơn, trong khoảng thời gian ngắn không nghe được anh nói gì. “Cái gì?”.
Cô nghẹn ngào hỏi.
“Tôi hỏi cô có phải vì cứu em trai mà chuyện gì cũng
chấp nhận làm không?”.
Cô gật đầu không chút do dự. “Tôi chấp nhận, cái gì
cũng chấp nhận”.
“Được, vậy cô trả lời tôi”.
“Ừm”. Tuy rằng không biết anh ta muốn gì, Mạnh Thiên
Bình vẫn dùng sức gật đầu.
Cô và mẹ đã cầu xin nhiều nơi quá rồi, nếu người này
– mặc kệ là cướp hay lừa đảo, đều không quan trọng, chỉ cần anh ta chịu giúp họ
vượt qua cửa ải lần này, cô chấp nhận làm trâu ngựa cả đời để đền đáp ân tình
cho anh.
“Cô kết hôn chưa?”.
“Hả?”. Cô trợn mắt, bị hỏi vấn đề ngoài dự liệu làm
cô hơi sửng sốt.
“Cô kết hôn chưa?”. Anh lại hỏi lại.
Tuy hơi kì quái, nhưng cô vẫn lắc lắc đầu, thành
thật trả lời. “Chưa”.
“Có bạn trai chưa?”.
“Chưa”.
“Năm nay bao nhiêu tuổi?”.
“Hai mươi sáu”.
“Sao hai mươi sáu tuổi còn chưa có bạn trai”.
“Tôi không có thời gian”.
“Không có thời gian là ý gì?”.
“Tôi là trụ cột kinh tế duy nhất trong gia đình”.
“Duy nhất? Không phải cô có em trai sao? Ba mẹ
đâu?”.
“Em trai tôi vẫn đang là sinh viên, ba tôi mất rồi,
còn mẹ bảy năm trước vì tai nạn nghề nghiệp mà mất cánh tay phải”.
“Bảy năm trước? Ba cô mất bao lâu rồi?”.
“Mười năm”.
Dịch Tử Xá nhịn không được nhăn mặt. Bảy năm trước,
cô ấy mới mười tám mười chín tuổi, đã trở thành trụ cột gia đình? Thân hình gầy
yếu kiều nhỏ như thế có thể chống đỡ kinh tế cho cả một gia đình? Thật khó tin
được.
Anh trầm mặc nhìn chăm chú làm Mạnh Thiên Bình thấy
bất an, không biết làm sao. Vì sao anh ta không nói gì mà chỉ nhìn mình, là
nghi ngờ mình không trả lời thật thà sao?
“Lời tôi nói đều là thật”. Cô nhịn không được mở
miệng nhấn mạnh, thật lo lắng anh ta mà không tin thì sẽ không muốn giúp cô.
“Tôi có nói không tin đâu”.
Vậy anh nên nói cái gì đi chứ, không cần im lặng
nhìn tôi như thế, chẳng lẽ anh nhìn không ra tôi sắp chờ đợi khẩn cầu thở không
nổi nữa rồi hả?
“Chỉ cần cho tôi mượn một trăm vạn, tôi sẽ làm tất
cả, thật đấy, tôi có thể thề với trời”. Cô kiềm chế không được vội vàng cam
đoan với anh.
“Cái gì cũng làm?”. Ánh mặt lợi hại nhìn cô.
Mạnh Thiên Bình dùng sức gật đầu, biểu tình kiên
định.
“Được”. Anh cũng gật đầu, sau đó hỏi. “Nhà cô ở
đâu?”.
Cô lập tức nêu địa chỉ.
“Tôi tên Dịch Tử Xá”. Anh nói cho cô, đồng thời khởi
động xe. “Giờ đã một giờ sáng, tôi sợ đầu óc cả hai chúng ta không đủ minh mẫn,
nên tôi đưa cô về nhà trước, ngày mai sẽ đến tìm. Cho tôi biết tên và số điện
thoại di động của cô?”.
“Tôi tên Mạnh Thiên Bình, tôi… không có di động”.
“………….”.
Nắm chặt trong tay là di động Dịch Tử Xá đưa cho cô,
Mạnh Thiên Bình cảm xúc hỗn độn, một đêm không ngủ.
Cô lo lắng chuyện phát sinh tối qua kì thật chỉ là
một giấc mộng, sợ tỉnh lại hết thảy sẽ biến thành hư không, cho nên cô hoàn
toàn không dám ngủ, ngay cả chợp mắt cũng không dám.
Cô cúi đầu nhìn thoáng qua di động vẫn đang nắm
trong tay, xác định nó thật sự tồn tại, mới nhẹ nhàng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Động tác đó, suốt buổi tối cô làm không dưới một
trăm lần, nhưng ngay cả như vậy, cô vẫn như trước không thể thả lỏng lòng mình,
không thể tin chính mình đột nhiên đổi được vận, gặp được người chấp nhận đưa
tay ra giúp đỡ, dù người này giúp đỡ có điều kiện cũng không sao.
Nhưng hết thảy đều là thật đúng không?
Lại cúi đầu nắm lấy di động trong tay, thiết kế tinh
xảo, vừa thấy liền biết ngay là di động giá trị xa xỉ, màu bạc, nhẹ, còn có
chức năng cảm ứng, tối qua khi cô vừa nhận lấy, còn phải để anh tốn thời gian
chỉ bảo sử dụng thế nào.
Anh ta, Dịch Tử Xá, một người thiếu chút nữa lái xe
đụng vào cô, ngay từ đầu đã làm cho