biết với Lan phi sao ?
- Ừ, là một người bạn cũ. Mau gọi Lan phi vào đi – CỰ GIẢI
Gia nô chạy nhanh ra ngoài. Tầm nhìn của XÀ PHU lại chuyển lên 12 người đang uống trà :
- Bạn của các ngươi sao ? Ta chưa từng biết đó.
- Cái loại vừa cưới về đã quăng người ta vào lãnh cung như ngươi không có tư cách thắc mắc – SONG TỬ trả lời, không quan tâm đến gương mặt của XÀ PHU ngày càng khó coi.
XÀ PHU mở miệng ra định cãi lại, đã thấy một bóng người lướt nhẹ vào phòng. Trường bào hồng sắc tôn lên làn da trắng mịn, gương mặt thanh tú có vẻ nhu nhược nhưng đôi mắt lại cực kì linh động. Giai nhân không tô son phấn lộ ra hương vị tự nhiên thuần khiết, tựa như trích tiên du lãm chốn nhân gian.
Chỉ có điều…
- Oa, mọi người đông đủ qua nha. Lâu rồi không gặp, nhớ quá đi à~
Giai nhân một phút trước còn nhã nhặn xinh đẹp, tiếp theo đã không màng hình tượng bay tới ôm người ta tới tấp. Gân xanh trên trán XÀ PHU nổi lên. Được rồi, hắn là điên mới nhìn người này ra tiên nữ. Nhưng mà ai dạy cô ta cái kiểu gặp người là bay tới ôm như vậy chứ, không có lễ giáo không biết liêm sỉ, rốt cuộc tên Thượng Thư đó dạy con kiểu gì vậy ?
Ôm hết một lượt xong, Y Lan mới để ý một cặp mắt hiện rõ hai chữ “bất mãn” đang chiếu thẳng vào mình. Cô bước tới đi vòng quanh XÀ PHU, đá đá mấy cái vào người hắn, nhíu mày sau đó phất tay áo nói :
- Tự nhiên để nguyên đống rác trên ghế, đúng là làm hỏng mĩ quan tướng phủ.
“Khục…khụ…”
Triệu Lam bị sắc trà, đôi vai run run khả nghi. Trong lòng chiêng trống khua reo : “Thật quá giải hận a~”
- Nữ nhân không biết sống chết, nhìn thấy ta không quỳ, còn dám xuất ngôn phạm thượng.
XÀ PHU nổi giận, không khí ấm áp phút chốc hạ nhiệt. Có điều Y Lan vẫn không cảm nhận được, nâng mặt nói :
- Ngươi chính là tên hoàng đế quăng lão nương vào lãnh cung. Lão nương chưa đánh cho ngươi kêu cha gọi mẹ thì thôi, bảo ta quỳ hả ? Nằm mơ cũng không có đâu.
XÀ PHU sắc mặt cực kỳ tồi tệ, định phát tác mang nữ nhân này ra chém đầu. Nhưng nghĩ lại, chắc chắn sẽ bị đám người kia xử đẹp. Quân tử không chấp nữ nhi, ta nhịn.
Y Lan không thèm nhìn mặt XÀ PHU, xoay sang nói chuyện cùng đám bạn :
- Có chuyện gì mà tập hợp ở đây hết vậy ?
- Cũng không phải chuyện gì lớn, từ một con mèo mà ra hết thôi – SƯ TỬ
- Hửm, mèo. Tớ nhớ là các cậu nói có người mang thai mà ?
Triệu Lam trên đầu xuất hiện một chữ thập đỏ. (biểu tượng nổi giận đó mọi người)
- Không phải, Lin…Lan à. Cậu qua đây tớ nói cho nghe – THIÊN BÌNH kéo Y Lan ngồi xuống, bắt đầu giải thích từ con mèo tới cuốn sách, kể cả mấy tin đồn cùng tiền căn hậu quả đều lôi ra nói hết một lượt làm cho mặt Triệu Lam càng lúc càng đen.
- Là vậy đó – THIÊN BÌNH cầm ly trà SONG TỬ đưa tới thỏa mãn uống sạch.
- Vậy thì dễ, đem con mèo đó mổ bụng ra là xong.
XÀ PHU mí mắt phải giật giật (t.g: ai da, mắt trái có tài mắt phải có tai, coi chừng đó. XP: ngươi biến *đạp*. t.g: *thành chấm đen bay lên trời* người tốt mệnh khổ a~). Tay trái vội đè xuống mí mặt đang giật liên hồi, trong lòng niệm Tĩnh tâm kinh liên tục.
- Vậy bắt đầu luôn đi, Linh nhi, lấy bộ đồ của ta tới đây. Còn có… - Y Lan quét mắt qua đám người, chỉ vào KIM NGƯU - …cậu vào giúp tớ.
XÀ PHU đột nhiên thấy khó chịu. Sủng hay không sủng cũng là vợ hắn nga. Vội chạy lại nói ;
- Tại sao lại là hắn giúp ngươi mà không phải ta ?
Hỏi xong câu này, vị hoàng đế từ trước tới nay tự tin vô bờ đột nhiên có xung động muốn đập đầu vào tường. Chết tiệt, sao hắn giống như mấy tên ngốc đang ghen thế này.
Y Lan liếc XÀ PHU, sau đó từ trong túi đồ lấy ra hai vật :
- Cái nào là kẹp, cái nào là nhíp ?
XÀ PHU sững người, sau đó sờ cằm, ngón tay xoay xoay lọn tóc dài. Tiếp theo lại mở quạt ra, lại gấp vào, mở ra, gấp vào. Cuối cùng, KIM NGƯU không chịu được lên tiếng :
- Cái lớn là kẹp, cài nhỏ là nhíp.
XÀ PHU gấp quạt, mỉm cười xoay sang Thu Hương hỏi :
- Hương nhi, ngươi nói xem. Tại sao hắn biết mà ta không biết ?
- Hoàng thượng, người muốn nghe nói thật hay nói dối ?
- Đương nhiên là nói thật.
- Cái này người bình thường ai cũng biết.
XÀ PHU để tay lên ngực, hít vào một hơi thật sâu rồi thở ra. Sau đó lại hỏi :
- Còn nói dối ?
- Hoàng thượng cửu ngũ chí tôn, hằng ngày đều bận trăm công nghìn việc không có thời gian để ý những việc lặt vặt như lông gà vỏ tỏi thế này.
XÀ PHU xoa xoa ngực, sau đó nói :
- Sau này nói dối cho ta, nói thật ta chém đầu.
Mọi người câm lặng.
- Hôn quân – Y Lan phun ra hai từ phá vỡ im lặng, nhanh chóng quay lưng đi mổ mèo.
- Thu Hương, tại sao nàng ấy bảo ta hôn quân ?
- Hoàng thượng, nữ nhân thẹn thùng luôn không nói lời thật lòng. Nàng chính là hàm ý hoàng thượng là minh quân yêu dân như con.
Ý
