trái tim anh ấy.
Vì thế tôi kiên
quyết không nghe lời khuyên của bố: “Việc của con tự con giải quyết, không cần
bố phải quan tâm. Con vẫn muốn ăn quả lê xanh ấy.”
10.
Vì Đới Thời Phi,
tôi gần như trở mặt với bố.
Đới Thời Phi biết
tôi cảm thấy áy náy sau chuyện xảy ra giữa anh ấy và bố tôi, buổi tối hôm đó,
sau khi rời khỏi nhà họ Đới, anh ấy lái xe đưa tôi về, nói với tôi rất nhiều,
còn nói thật khó để giãi bảy những suy nghĩ của mình.
Anh ấy nói ngày
trước đã từng yêu một cô gái, đó là một mối tình rất nghiêm túc và chân thành.
Cô ấy là bạn cùng lớp thời đại học, sau đó cùng sang Mỹ học tiến sĩ. Bọn họ yêu
nhau gần mười năm nhưng năm ngoái cô ấy đột nhiên nói chia tay vì có người con
trai khác.
Khi ấy tinh thần
Đới Thời Phi rất suy sụp, không lâu sau lại nhận được tin mẹ anh ấy đi kiểm tra
và phát hiện bà bị ung thư vú, anh ấy lập tức về nước, đã mất tình yêu thì
không để mất thêm tình thân nữa, anh ấy càng coi trọng gia đình. Vì anh ấy nhận
ra rằng, trên thế gian này chỉ có bố mẹ mới là người không bao giờ từ bỏ anh
ấy, luôn yêu thương anh ấy.
“Trước đây mẹ anh
không bao giờ thúc giục anh lấy vợ nhưng từ khi biết mình bị bệnh, bà luôn kỳ
vọng anh có thể sớm tìm được một cô gái nào đó để kết hôn, sinh con đẻ cái để
bà sớm được bế cháu, bởi vì bệnh ung thư vú trong vòng năm năm nguy cơ tái phát
là rất cao. Anh hiểu bà và cũng muốn để bà toại nguyện, liền đồng ý đi xem mặt.
Chỉ cần một người con gái tốt tính, có tấm lòng nhân ái, có thể cùng anh hiếu
thảo với mẹ là được, ngoài ra anh không có yêu cầu gì khác. Có thể nói, anh
hoàn toàn là vì mẹ mà chọn nàng dâu, chứ không phải vì mình mà chọn vợ. Bởi vì
sau khi bạn gái anh bỏ đi, trái tim anh đã chết rồi. Đối với anh, có lấy ai
cũng chẳng có gì khác biệt. Hôm đó, sau khi gặp em về, mẹ anh hỏi cặn kẽ hoàn
cảnh của em. Nghe nói em là giáo viên mầm non bà rất thích, nói đa số giáo viên
mầm non đều biết quan tâm chăm sóc người khác, cũng rất biết dạy dỗ con cái, là
một người vợ lý tưởng để lựa chọn, bảo anh thử tìm hiểu thêm xem sao. Sau khi
hẹn hò, anh cảm thấy em thực sự là một người tốt bụng, liền dẫn em về ra mắt bố
mẹ. Kết quả em cũng biết rồi, hai người họ đều thích em.Thời gian này, em đã
tận tình chăm sóc mẹ anh, cả nhà anh thật sự rất biết ơn em!”
Quả nhiên bố tôi
nói trúng phóc, không phải Đới Thời Phi thích tôi mà là bố mẹ anh ấy thích tôi.
Bây giờ anh ấy đã nói rõ ngọn ngành cho tôi nghe, ánh mắt tràn đầy cảm giác tội
lỗi. Vẻ áy náy của anh ấy khiến những giận dữ, oán hận nhen nhúm trong lòng tôi
đều tan biến.
“Yên Phiên Phi,
những câu hỏi của bố em hôm qua đã khiến anh chết lặng,bây giờ mới định thần
trở lại. Những ngày qua anh vẫn luôn lừa dối em. Thực sự anh không có tình cảm
với em, hoàn toàn là vì lợi dụng em để giúp anh chăm sóc mẹ. Anh xin lỗi!”
Anh ấy đã thẳng
thắn thì tôi cũng nói thẳng: “Không có gì, đều do em tự nguyện cả. Thực ra em
cũng không phải là ngốc, trong lòng anh có em hay không chẳng lẽ em lại không
biết. Chúng ta đã quen biết nhau hơn hai tháng, số lần em gặp mẹ anh còn nhiều
hơn gặp anh, thời gian ở bên bà nhiều hơn ở bên anh. Có chỗ nào giống như em
đang hẹn hò với anh chứ? Giống như đang hẹn hò với mẹ anh thì đúng hơn. Nhưng
từ đầu đến cuối em không hề oán thán một lời, anh biết vì sao không? Bởi vì...
yêu ai yêu cả đường đi. Buổi gặp mặt đó, anh không để mắt đến em nhưng em đã
thích anh rồi. Cho nên biết rõ trong lòng anh không có em, em vẫn tự nguyện
giúp anh chăm sóc bà. Đới Thời Phi, anh không cần xin lỗi em, bởi vì em không
bị anh lừa dối. Cho nên sau tất cả, cũng đều là Chu Du đánh Hoàng Cái mà thôi[16'>,
một người tình nguyện đánh và một người tình nguyện chịu đòn.”
[16'> Hai nhân
vật trong Tam quốc diễn nghĩa. Để lừa được Tào Tháo, Hoàng Cái và Chu Du đã phải
dụng tâm làm khổ nhục kế. Biết Sái Trung, Sái Hoà (hai nhân vật hư cấu, là em
của Sái Mạo) sang Đông Ngô trá hàng, Chu Du và Hoàng Cái cố ý giả vờ cãi nhau,
rồi Chu Du đánh đòn Hoàng Cái trước mặt hai tên họ Sái, để hai gián điệp của
Tào Tháo đưa tin tức sai. Hoàng Cái giả cách oán hận Chu Du, cử Hám Trạch sang
đưa thư trá hàng. Do tin của Sái Trung, Sái Hoà đưa về, cộng với tài ăn nói của
Hám Trạch, Tào Tháo tin việc Hoàng Cái sang hàng là thật.
Đới Thời Phi ngây
ra hồi lâu rồi nói: “Em không tức giận chút nào sao? Anh làm như thế, thật
không công bằng với em.”
Đúng là không
công bằng nhưng trong thế giới tình ái liệu có từ gọi là công bằng không? Từ
trước đến nay đều không có, tất cả nằm ở chỗ có tự nguyện hay không. Một người
yêu người kia trước đã là nhỏ bé, yêu đơn phương lại còn nhỏ bé hơn. Trái tim
nhỏ bé đó mãi mãi chỉ có thể ngâm nga một ca khúc. Em tự nguyện vì anh,
em tự nguyện vì anh...
Tôi cũng tự
nguyện như thế. Không phải vì tôi cao thượng, vị tha, dũng cảm và sẵn sàng cống
hiến mà vì tận đáy lòng tôi hy vọng những nỗ lực của mình sẽ có ngày đơm hoa
kết trái, cuối cùng có thể thu hút được ánh nhìn của anh, làm rung động
