mày mò tìm công thức nấu nướng, tất tả theo dì Trương quản gia đi chợ
chọn nguyên liệu. Cũng là lần đầu tiên cậu biết đến sự vất vả, mệt nhọc khi đứng
trong bếp hì hục xào nấu chuẩn bị bữa cơm cho một người.
Nhưng dù mười đầu ngón tay có bị quấn chặt urgo, môi lưỡi có tấy bỏng hay mất
đi vị giác vì nếm thử đồ ăn, mồ hôi nhễ nhại và dầu mỡ váng vất có làm mất đi
mùi nước hoa quyến rũ đi nữa Tony cũng vui vẻ chấp nhận. Chỉ cần hôm đó Linh Nhi
chịu ăn một chút là được. Vậy mà Linh Nhi nhẫn tâm bỏ qua mọi sự kiên trì, cố
gắng của Tony. Mặc cho cậu chính là người luôn ở bên ru cô chìm vào giấc ngủ mỗi
tối, chính vòng tay của cậu mang lại hơi ấm cho cô vào những sáng se lạnh của
trời cuối thu, chính nụ cười mặc định vào ban ngày của cậu đem chút xúc cảm rót
vào tim cô, và chính hơi thở nặng nề khẽ trút vào ban đêm mà cô vô tình cảm nhận
cũng là của Tony Thụy Vũ. Thì cô vẫn vô thức nhìn vào khoảng không mặc cho bên
cạnh mình có là ai, có quan tâm và yêu thương mình nhiều ra sao!
* *
*
Một buổi sáng đầu đông với từng đợt gió thổi mang theo cái lạnh thấu tận
tim.
Tony ngồi bệt dưới thảm cỏ xanh ẩm ướt, chậm rãi đọc cho Linh Nhi nghe cuốn
sách mà ngày trước cô thích nhất “Nếu em thấy anh bây giờ”.
Thân hình nhỏ nhoi bé bỏng của Nhi được bao bọc trong chiếc áo lông màu tro
xám to sụ của Tony. Mái tóc sớm nay còn được búi gọn gàng bởi bàn tay Tony khéo
léo giờ đã loà xoà, tung bay đầu hàng những cơn gió tinh nghịch. Cô ngồi trên xe
lăn dõi đôi mắt vô thần về đường ranh giới monh manh giữa trời đất.
Bệnh viện đa khoa Mĩ Kì vốn giữ được sự yên tĩnh cách biệt với thế giới bên
ngoài là do nằm độc lập trên một quả đồi cách trung tâm thành phố khá xa. Từ
đây, phóng tầm mắt ra xung quanh sẽ chỉ bắt gặp những hàng cây cổ thụ sừng sững
đang thì thầm trò chuyện với nhau hay cũng có thể chúng đang ngân nga giai điệu
nào đó mà ta không thể biết.
Không gian tĩnh lặng và xanh ngắt đến nao lòng. Trên cao, bầu trời lười biếng
nhả xuống vài hạt nắng nhạt màu. Mọi vật vào mùa đông dường như đều có thú vui
ngủ nướng. Từng đám mây mỏng nhẹ vắt ngang như những que kẹo bông bị tạt bay
trước gió lớn. Khung cảnh ảm đạm và chẳng biểu lộ điều gì.
Nhưng Linh Nhi có vẻ thích sự trầm lặng đó. Tony để ý sau mỗi lần cậu đẩy xe
lăn cho Nhi đi dạo về cô đều ngoan ngoãn chịu ăn thêm vài thìa cơm và nhất là
không thường xuyên “lên cơn” như hồi mới nhập viện.
Ngày ngày Tony kiên nhẫn dắt Linh Nhi xuống sân tắm nắng. Mọi người trong
viện cũng đã quen với hình ảnh một cậu nhóc có gương mặt thiên thần đẩy xe lăn
cho cô bé yếu ớt mắc chứng trầm cảm dưới khuôn viên bệnh viện mỗi sáng. Cậu bé
ấy hằng ngày đều tìm những câu chuyện cười thật thú vị để kể cho cô nghe. Không
ít lần cậu quá nhập tâm vào nhân vật trong truyện đến mức chân tay khua khoắng
loạn xạ, trông rất buồn cười.
Những bệnh nhân khác sau khi nhìn thấy Tony cũng đều năng đi dạo dưới sân
hơn. Từ những cụ già khó tính đến những ông bác, bà cô ghét nhất phải bỏ bê công
việc chỉ để nằm lì trong viện và cả những em nhỏ luôn mè nheo được về nhà giờ
đây đều không có ý định xuất viện nữa. Họ dần nhận ra cuộc sống này còn biết bao
niềm hạnh phúc thật giản đơn mà ta đã vô tình lãng quên khi nghe những mẩu
truyện Tony kể vào mỗi sớm mai. Họ tìm thấy những nụ cười hồn nhiên đúng nghĩa
mà không mang bất kì sự toan tính vật chất khi trông thấy Tony vui vẻ ngồi “nói
chuyện” hàng giờ với một Linh Nhi như thể cậu đang bàn luận về điều gì đó rất
thú vị chứ không phải đang độc thoại trước một cô bé trầm cảm vậy.
Nhưng hôm nay trơ trọi giữa không gian rộng lớn ấy chỉ có Tony và Linh Nhi.
Phải rồi, khi mà đợt rét đầu mùa đang ồ ạt tràn về đến mức mặt trời cũng lười
biếng say ngủ thì còn ai nhớ đến việc xuống sân tắm nắng?! Có điều sớm nay lúc
cựa mình trên giường, Tony theo phản xạ quờ tay sang bên kiểm tra xem Linh Nhi
còn nằm cạnh không bởi chẳng ít lần nửa đêm bật dậy cậu đã phát hoảng chạy khắp
bệnh viện để tìm cô.
Lập tức mở mắt. Tung chăn. Nhảy khỏi giường. Đó là những hành động Tony từng
phải lặp đi lặp lại biết bao lần.
Bàn chân vừa chạm đất, chưa kịp đạp cửa chạy ra khỏi phòng bệnh đã bị hình
ảnh Linh Nhi đang ngồi bó gối bên cửa sổ níu lại. Tony thở phào chạy đến bên cô.
Vuốt lại những sợi tóc ngang bướng và bắt chúng trở về đúng vị trí. Linh Nhi
tuyệt nhiên không phản ứng lại. Cô vẫn chăm chú ngắm nhìn cánh cổng bệnh viện
giờ vẫn đóng im lìm như chờ đợi một người sắp đến.
- Sao hôm nay dậy sớm vậy? Trời lạnh lắm! Vào trong mặc áo, cẩn thận không bị
cảm đó Nhi _ Tony vừa nói vừa nhẹ nhàng đỡ cô xuống.
- Tắm nắng!
Đây chính là câu nói Tony được nghe Linh Nhi nói nhiều nhất trong hai tháng
nay. Dường như cô không hề có ý thức về thời tiết. Dù ngày mưa xối xả, nắng chói
chang hay bão giông ngập trời thì sáng nào đúng 7 giờ Linh Nhi đều đòi Tony đẩy
xe cho đi tắm nắng.
- Nhi Nhi, gió mùa về rồi nên từ bây giờ chúng ta sẽ không đi tắm nắng nữa. Ở
trong