Snack's 1967
Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3213565

Bình chọn: 7.5.00/10/1356 lượt.

n khi trả tiền, Mặc Trì có
chút ngượng ngập, khuôn mặt bừng đỏ, ai nhìn vào những thứ đồ này mà
không biết anh mua để tặng cho người mình yêu.

Về đến nhà, đồ đạc thì Mặc Trì nhờ cô giúp việc mang vào phòng cho Tư Tồn, còn năm mươi
đồng chưa dùng hết, anh đưa cả cho cô. Tư Tồn cứ nhìn mãi sô" tiền ấy mà không dám nhận. Năm mươi đồng chẳng phải tương đương với sinh hoạt phí
cả một năm trời của một sinh viên đại học hay sao.

“Đi học xa nhà, trong người cũng nên có một chút tiền phòng thân chứ. Mỗi tháng anh sẽ gửi thêm cho em mười đồng tiền ăn nữa”.

“Em không cần dùng tiền đâu”, Tư Tồn vội vàng thu tay đáp. Được tiếp tục đi học thế này, trong thâm tâm cô đã vô cùng cảm kích nhà họ Mặc rồi, sao
còn có thể lấy tiền của Mặc Trì chứ? Mà nghe đâu, nhà nước thậm chí còn
cắp thêm cho sinh viên đại học một khoản trợ cấp, chưa biết chừng cô còn có thể tiết kiệm được nữa cũng nên, tiền ăn cũng không có gì phải lo
lắng.

“Không được, đi học đại học mà lại không có sinh hoạt phí
sao? Thế thì mất mặt anh lắm. Hơn nữa, khi cần mua thêm tài liệu học
tập, em định tính sao?”.

Mặc Trì nói không phải không có lí, Tư Tồn nghĩ rồi nhẹ nhàng đáp: “Vậy em lấy năm đồng mỗi tháng là đủ rồi”.

“Không được, phải mười đồng”.

“Tại sao?”

“Nhìn xem, em còm nhom thế kia, ăn nhiều hơn người khác một chút cho mau lớn”.

Còn mấy ngày nữa Tư Tồn mới nhập học, mà đồ đạc thì đã chuẩn bị xong cả
rồi. Đột nhiên, Mặc Trì nhớ ra một việc liền quay sang nói với Tư Tồn:
“Em đã xa nhà một năm rồi, Tết cũng không được về. Tranh thủ mấy ngày
nghỉ này, em về thăm gia đình một chuyến đi”. Nói rồi, Mặc Trì cũng cẳm
thấy có chút áy náy. Đáng ra theo lẽ thường, trong năm đầu tiên tân
nương xuất giá, con rể phải cùng về lại mặt bố mẹ vợ.

Tư Tồn
biết điều này từ khi còn nhỏ, lúc cô cùng anh trai sang nhà chị hàng xóm để nhòm mặt chú rể trong chuyến về lại mặt của họ. Lần này, người lẽ ra cùng cô về thăm cha mẹ chính là Mặc Trì. Nhưng nhìn anh, cô thật không
dám nói ra suy nghĩ của mình.

Mặc Trì chu đáo nhờ cô giúp việc
chuẩn bị hai bình sữa mạch nha và một ít hoa quả, còn lấy thêm năm bình
rượu Ngũ Lương7, hai cây thuốc ngon, một bịch kẹo sữa lớn cho chuyến về
thăm nhà này, tất cả xếp vào một chiếc túi lớn. Khi anh tiễn Tư Tồn
xuống nhà, xe của bác Chương đã đợi sẵn bên ngoài. Nhà Tư Tồn nằm ở vùng ngoại ô thuộc thôn Tú Thủy, thị trấn Thiên Mã nổi tiếng với hồ và núi
Thiên Mã xinh đẹp. Người dân đời đời dựa vào núi sinh sống và làm ăn,
rất ít giao lưu với thế giới bên ngoài.

Chiếc xe hơi sơn đen sáng bóng lần thứ hai đi vào thôn Tú Thủy tạo nên một khung cảnh hiếu kì xôn xao: Nhiều người dắt trẻ con đi theo vì tò mò hoặc muôn lát nữa có thể
sờ vào chiếc xe một cái, thậm chí còn nghĩ nếu được ngồi vào bên trong
một lúc thì còn gì tuyệt vời bằng. Xe dừng lại bên hồ Thiên Mã, Tư Tồn
xuống xe nhưng hồ như không nhận ra ngôi nhà mình đã sống trong mười bảy năm qua. Từ chỗ ngôi nhà ba gian bằng đất trước kia giờ đã mọc lên một
ngôi nhà rộng rãi khang trang với một khu vườn xinh xắn gọn gàng, ốp
bằng gạch đỏ.

Người trong thôn không ngừng truyền tai nhau, những câu như: “Tư Tồn được gả vào nhà Lãnh đạo cấp cao có khác, bây giờ đã
áo gấm về làng rồi”.

“Nhà ông Chung năm ngoái gẫ con gái, năm nay cưới con dâu, thật là song hỉ lâm môn”.

“Bây giờ người ta là người nhà của Lãnh đạo trong thành phố’, chúng ta đương nhiên không thể so sánh được”.

“Sao con rể mới không về cùng Tư Tồn thế?”

“Nhà lãnh đạo ai cũng bận”.

7. Loại rượu trắng nổi tiếng ở Tứ Xuyên được chưng cất từ năm loại ngũ
cốc: cao lương đỏ, gạo, nếp, lúa mì và ngô. Loại rượu này được ca tụng
là “ba chén tràn hứng khởi, một giọt cũng lưu hương.

“Sợ rằng không chỉ đơn giản như thế”.

Ba mẹ Tư Tồn nghe thấy tiếng xe hơi đỗ trước cửa, vội vàng chạy ra, nắm
tay Tư Tồn định dắt vào nhà nhưng cô vẫn đứng chôn chân, chỉ vào ngôi
nhà to trước mặt hỏi: “Thế này là thế nào?”.

Mẹ Tư Tồn kéo lấy tay cô, khẽ nói: “Chúng ta vào nhà rồi hãy nói!”

Một người hàng xóm thấy vậy liền nói to: “Tư Tồn, cô thật là đại công thần
của gia đình đấy. Ba mẹ cô dùng của hồi môn của cô để làm nhà mới, đầu
xuân này còn lên kế hoạch lấy vợ cho anh trai cô nữa đó!”

Những lời nghe được khiến lòng Tư Tồn không biết là vui hay là buồn, quay sang hỏi mẹ: “Mọi người lấy tiền của nhà họ Mặc sao?”.

Ba Tư Tồn vừa một tay đón lấy chiếc túi lớn trong tay cô vừa nhìn đám
người đang vây xung quanh, tay kia đẩy mạnh cô vào nhà: “Có việc gì vào
nhà hãy nói”.

Mẹ Tư Tồn vội vàng rót nước nhưng đã bị cô dành lấy: “Mọi người thật sự đã nhận tiền của nhà họ Mặc sao?”

“Nhận rồi! Một ngàn năm trăm đồng. Vừa đủ để anh làm nhà cưới vợ”, anh trai Tư Tồn nhanh nhẹn cướp lời.

Năm nay anh trai cô hai mươi sáu tuổi, quả đã đến tuổi lập gia thất rồi.
Nhưng Tư Tồn như bị một cú đòn giáng xuống bất ngờ, đầu không ngừng ong
ong, thì ra nhiệm vụ