Snack's 1967
Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324444

Bình chọn: 7.5.00/10/444 lượt.

Kỷ Ngôn nghĩ
nhanh, càng nghĩ càng cảm thấy ở chỗ Đường Mật Điềm này là an toàn nhất, anh không muốn đi, cho nên nói: “Điềm Điềm, cô cũng biết bạn tôi chưa
kịp gửi chứng minh cho tôi, tôi mà ra ngoài, thật sự rất khó khăn!”

“Vậy anh nghĩ cách đi!” Đường Mật Điềm cắn môi, suy nghĩ: “Cho dù anh dự định thế nào, cũng không được gây rắc rối cho tôi, nếu không, mẹ
nhất định sẽ bắt tôi về nhà, anh cũng bị đuổi đi luôn!”

“Cô có thể nhốt tôi ở trong phòng? Chỉ cần chuẩn bị ít mì gói, bánh
quy, nước, tôi đảm bảo sẽ im in thít như chuột, trốn trong tủ vài ngày,
được không?” Ôn Kỷ Ngôn hăng hái: “Chỉ cần không bị mẹ cô phát hiện thì
cô sẽ không gặp rắc rối?”

“Cách này quá nguy hiểm!” Đường Mật Điềm phân vân: “Mẹ tôi là người
rất cảnh giác, nếu anh trốn trong tủ mà bị phát hiện, nhất định bà ấy sẽ nghĩ anh là người xấu, sẽ báo cảnh sát bắt, trong khi anh lại không có
chứng minh thư, kiểu gì cũng không giải thích được!”

Ôn Kỷ Ngôn gật đầu: “Đúng, lúc đó, cô không bị rắc rối, nhưng tôi thì rắc rối to, vậy Điềm Điềm, cô nghĩ xem phải làm thế nào? Ngoài phương
án tôi phải ra ngoài, cô nghĩ cách khác xem!”

“Cách thì có, nhưng chỉ sợ anh không chịu phối hợp!” Đường Mật Điềm thủng thẳng nói.

“Cách gì, cô nói đi, chỉ cần tôi thấy hợp lý sẽ phối hợp!” Ôn Kỷ Ngôn vỗ ngực nói to.

“Anh nói rồi đấy nhé?” Đường Mật Điềm ranh mãnh chớp mắt: “Cách này
rất đơn giản, chỉ cần anh thay đổi ngoại hình một chút là được!”

“Thay đổi ngoại hình? Thế là thế nào?” Ôn Kỷ Ngôn nghi hoặc: “Không phải cô muốn tôi…”

“Hi hi, anh hiểu là được!” Đường Mật Điềm làm bộ bí ẩn, chạy như bay
về phòng, tìm chiếc váy dài Bohemêng, vớ lấy túi trang điểm treo trên
cây mắc áo, sau đó chạy về chỗ Kỷ Ngôn, ném chiếc váy vào tay anh: “Anh
mau thay đi, mẹ tôi sắp đến rồi.”

“Trời! Cô muốn tôi cải trang thành nữ thật sao?” Ôn Kỷ Ngôn nhìn bộ
váy áo trong tay, mặt nhăn giống như nuốt phải ruồi. “Điềm Điềm, không
còn cách khác ư?”

“Ôn Kỷ Ngôn, anh đừng lải nhải nữa được không? Mẹ tôi sắp đến rồi,
anh không thay quần áo, hoặc là phải biến, hoặc là bị báo cảnh sát,
không có chứng minh thư, anh tự nghĩ mà làm!” Đường Mật Điềm bực bội
quát Ôn Kỷ Ngôn.

“Tôi tôi cái gì! Một câu thôi, thay hay biến đây? Nhanh lên” Đường
Mật Điềm đứng chắp tay vào hông hỏi, cô còn phải trang điểm cho anh ta
nữa, nếu cô không thông minh tìm cách điều mẹ đi chỗ khác để câu giờ,
thì cả cô và anh ta đi đời rồi!

“Thay thay thay!” Ôn Kỷ Ngôn không có lựa chọn nào tốt hơn, đành ôm
váy áo, vào phòng tắm thay, khi anh thay xong quay về phòng, Đường Mật
Điềm đã lấy sẵn ra bộ đồ trang điểm rất xịn, chỉ chiếc ghế trước mặt bảo anh: “Mau ngồi xuống!”

Ôn Kỷ Ngôn hít thở sâu, cúi đầu liếc nhanh trang phục trên người, bất lực lê bước đến ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Mật Điềm, sau đó bất lực nhắm mắt, giương mắt chứng kiến bản thân đường đường là đấng nam nhi,
bị người ta ngang nhiên nhào nặn thành phụ nữ!

Dưới bàn tay chuyên nghiệp của chuyên gia thiết kế hình ảnh Đường Mật Điềm, ngoại hình của Ôn Kỷ Ngôn thay đổi hoàn toàn: Mái tóc vàng uốn
sóng to, chiếc váy dài tha thướt chấm đất phong cách cực ngoại, lối
trang điểm tinh tế, cộng với những nét vốn đẹp của Ôn Kỷ Ngôn, khiến
người ta cảm giác đó là một mỹ nhân lai.

Chớp chớp đôi mi giả cong, dày nặng trịch Ôn Kỷ Ngôn soi gương xuýt
xoa: “Oa! Điềm Điềm, kỹ thuật của cô khá lắm, trang điểm thế này, trông
tôi rất xinh!” Ôn Kỷ Ngôn lúc này giống như một cô phù thủy xinh đẹp.

“Tôi biết, anh vốn mang trái tim phụ nữ, trong hình hài đàn ông!”
Đường Mật Điềm nhanh chóng thu dọn đồ trang điểm: “Sau này nếu anh muốn
cải trang thành phụ nữ, tôi sẽ giúp anh!”

“Thôi đi, tôi không có hứng!” Ôn Kỷ Ngôn bĩu môi: “Điềm Điềm, mẹ cô
có ghê không? Tôi vốn không lo lắng, nhưng bị cô biến thành phụ nữ thế
này, lại bắt đầu lo lo!”

“Anh lo cái gì? Mẹ tôi thấy anh là phụ nữ, lại xinh đẹp, nhất định sẽ đối tốt với anh! Nhớ mang khăn quàng cổ”, Đường Mật Điềm buồn cười nhìn Ôn Kỷ Ngôn cầm cái khăn quàng vào cổ, lóng ngóng thắt nút, chí ít, cũng che được yết hầu, nhìn kỹ lần nữa, kiểm tra xem có chỗ nào chưa hợp lý, cuối cùng bộ ngực phẳng lỳ của anh đập vào mắt cô.

“Này, cô nhìn ngực tôi làm gì?” Ôn Kỷ Ngôn vô thức đưa tay ôm ngực,
mặt hơi đỏ một cách đáng ngờ, lòng thầm cầu nguyện, cô đừng bắt anh mang ngực giả.

“Tôi thấy, ngực anh hơi phẳng!” Đường Mật Điềm đắn đo, sắc mặt bối
rối, nói rồi nhìn lảng sang chỗ khác, “Tôi thấy, anh cần có vật gì đệm
để ngực cao lên một chút!” Nói xong, đảo mắt xung quanh tìm vật gì có
thể đệm ngực.

“Ô, cứ để ngực sân bay thế này không được sao?” Ôn Kỷ Ngôn nhăn mặt:
“Điềm Điềm, tôi không thể nhét cả một cái bánh bao vào ngực như mấy cô
trên ti vi đâu, trông quái dị lắm!”

“Phải đấy, có thể đệm bằng cái này!” Đường Mật Điềm phớt lờ Ôn Kỷ
Ngôn, chạy biến về phòng, lấy miếng lót silicon thường dùng lúc đi bơi,
“Anh tự độn hay là để tôi độn giúp?”

“Cô chắc muốn giúp tôi không?” Ôn Kỷ Ngôn liếc miếng lót trên tay Đường Mật Điềm vẻ coi thường.

Đường Mật Điềm ngớ người, sực nhớ câu vừa nói, bối rối đứng tại chỗ, đưa tay bịt miệng: “Tôi