Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329445

Bình chọn: 10.00/10/944 lượt.

r/>
Leo hạ xong một tên thì đứng thở dốc, không khí trong
phòng bị đốt cháy ngày càng trở nên khó thở, kẻ thù của cậu cũng đứng thở dốc,
không kẻ nào muốn xông vào cậu nữa, Leo đã bị thương, nhưng cậu vẫn quá dũng mảnh,
không kẻ nào ở đây có thể là đối thủ của cậu cả, hơn nữa bọn này cũng hiểu nếu
nấn ná ở lại thì cả lũ cũng sẽ chết...

-Rút lui đi !!!!

Một tên gườm gườm nhìn Leo rồi quay sang đồng bọn, bên
ngoài đã có người của chúng canh gác, để Leo và hai người kia đi ra rồi giết
cũng được, chỉ cần giết và ném xác vào trong nhà ngụy tạo ra hiện trường giả là
được....

Nghĩ vậy bọn này lập tức quay đầu bỏ chạy, ngọn lửa đã bốc
lên đến lầu hai. Leo vội chạy lại cửa sổ. Bố cậu và Anh Vũ vẫn an toàn, nhưng cả
hai đang khổ sở vì ngọn lửa...

-Phong, con không sao chứ ? Minh Đức nhìn đứa con trai mừng rỡ.

-Bố, Anh Vũ, mau chạy ra khỏi đây thôi. Lửa đã lan ra toàn
bộ ngôi nhà rồi...

Minh Đức gật đầu, Leo vội vàng cúi xuống khoác tay Anh Vũ
đỡ cô lên, cô bé cũng cố gượng dậy, bước từng bước lạng choạng ra ngoài....bất
ngờ...

Bùm....

Rắc....

Rắc....

Bức tường nhà bị chập điện nổ tung và nứt ra. Minh Đức bị
một mảnh kiếng văng vào đùi, ông gục xuống, máu chảy ra loang lổ....

-Bố !!!!

-Bác !!!!!

Leo và Anh Vũ quay lại hoảng hốt. Vài tiếng “rắc...rắc..”
vang lên, trần nhà đang đổ sụp xuống đầu ba người, không thể nào chạy ra khỏi
đây nữa...

-Nhảy đi, Phong...Vũ....

Và trong phút cố gắng cuối cùng, ông lao lên xô Leo và
Anh Vũ ra ngoài cửa sổ. Hai đứa nhóc ngã xuống dưới, Leo cố ôm chặt lấy Anh Vũ,
hai người trợn trừng mắt, hình ảnh cuối cùng mà họ thấy là Minh Đức đang mỉm cười...

Và trần nhà đổ sụp xuống đầu ông...

-BỐ ƠI !!!!!!!!!!!

Leo gào lên đau đớn, đôi mắt cậu trợn trừng đỏ rực, lầu
ba căn nhà đã đổ sụp xuống, Leo và Anh Vũ rơi xuống đất....

Lửa bừng cháy…

Máu tanh nồng…

Đau nhói…

-Bố...bố ơi...

Không biết phải mất bao nhiêu thời gian thì Anh Vũ mới mở
mắt ra được, cô bé đang nằm đè trên người Leo ở dưới sân ngôi biệt thự. Cậu ấy
đã ôm chặt che chở cho Anh Vũ khi hai người rơi từ lầu hai xuống dưới. Ngôi biệt
thự đang bốc cháy hừng hực phía sau hai người. Leo đã bất tỉnh, câu cuối cùng
cô nghe thấy là tiếng gọi bố yếu ớt, ngắt quảng của cậu. Mặt đất bên dưới hai
người nhuộm đỏ máu của Leo, đầu cậu đã bị thương khá nặng, Anh Vũ cũng không
hơn gì, cô bé chỉ có thể mở mắt và dốc từng hơi thở thoi thóp...

Không khí bên ngoài mát lạnh....

Nhưng Anh Vũ không thể đứng lên, cơ thể cô đau nhói, ngực
bị va đập mạnh nên khó thở, tất cả mọi thứ trước mặt cô mờ ảo và nhuộm một màu
đỏ, phải mất mấy chục giây sau đó Anh Vũ mới nhận ra màu đỏ đó là máu của Leo,
cô cố gượng dậy, nhưng cơ thể không chịu nhúc nhích. Leo đang nằm im bất động...

-Tụi nhóc đây rồi !!!

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên trước mặt Anh Vũ, một đám
người đang từ từ tiến lại hai người, cô bé nhận ra chúng là thuộc hạ của Hoàng
Long, có lẽ chúng đã chờ sẵn ở bên ngoài để giải quyết nếu hai người thoát ra
được...

Leo...

Anh Vũ run rẩy, Leo vẫn nằm im bất động, máu trên đầu cậu
không ngừng loang ra đỏ ngầu mặt đất bên dưới...

-Hừ ! Chỉ có tụi này thoát ra sao ?

-Có lẽ lão già kia đã chết rồi...

-Đừng nói nhiều nữa, giết bọn nó đi

Mấy tên sát thủ đi lại gần hai người, Anh Vũ cố gắng cử động.
Cô phải bảo vệ cho Leo, không thể để chúng giết Leo được, cô không thể để Leo
chết được, nhưng Leo đã không tỉnh lại, cô cũng không thể cử động được nữa. Bọn
sát thủ đã đi đến đứng trước mặt hai người...

“Không lẽ đây là kết thúc cho chúng ta sao...Leo...”

Nước mắt Anh Vũ nhòe ra....Hai bàn tay bé nhỏ run rẩy cố
ôm chặt Leo...

Con dao giơ lên cao nhằm vào hai người đâm xuống...

Phập....

-Hự....

Và lưỡi dao trên tay tên sát thủ rơi xuống đất, tên này
cũng gục xuống với một vết đâm từ phía sau. Một bóng đen xuất hiện trước mặt
Anh Vũ, lạnh lùng, bí ẩn. Cánh hoa hồng đen khẽ lay động và tỏa ra một mùi
hương mê hoặc...

-Giết hết tụi nó đi !

Người con trai bí ẩn đó lạnh lùng ra lệnh, lập tức những
kẻ muốn lấy mạng Leo và Anh Vũ bị giết không thương tiếc, Anh Vũ cố mở mắt ngước
lên, trước mặt cô bé là một gương mặt thanh tú, lạnh lùng dưới ánh trăng bạc, một
người luôn mang trên người một màu đen chết chóc...

Và chính là cơn ác mộng của Anh Vũ...

Trường Dương...

“Anh ta cứu mình sao...”

Đôi mắt Anh Vũ nặng trĩu và dần khép lại, cô vẫn nằm đè
trên người Leo...

-Hừm...Vỹ Vỹ...Cậu đã bất cẩn quá rồi...

Trường Dương đi lại hai người trước mặt nhíu mày, đám thuộc
hạ của Hoàng Long để lại bên ngoài đã bị anh hạ hết, đúng lúc này tiếng còi của
xe cứu hỏa và của cảnh sát vang lên, những người thuộc hạ của Trường Dương quay
sang anh ta lo lắng:

-Ông chủ, giờ chú


Insane