ết bây giờ không thể bắt cô quay trở về phòng được nữa, Anh
Vũ giờ sẽ không nghe ai nói nữa đâu. Rồi đôi mắt anh lướt qua phòng bệnh lo lắng,
Leo đang còn trong tình trạng nguy kịch, trái tim anh đau thắt lại...
Leo...
Ánh mắt thẫn thờ của Anh Vũ dán chặt vào cánh cửa, thời
gian vẫn chầm chậm nhích từng giây một, Minh Nhật thở dài giơ đồng hồ lên coi,
mới có 5 phút trôi qua mà cậu nghĩ rằng đã trải qua hằng bao thế kỉ, không khí
nặng nề đè nén lên tất cả mọi người. Anh Vũ vẫn ngồi dán mắt vào căn phòng như
người mất hồn, không biết bác sĩ đã đi đến nhắc nhở bao nhiêu lần yêu cầu cô trở
về phòng bệnh nghỉ ngơi, nhưng Anh Vũ vẫn không nghe thấy, trong đầu cô lúc này
chỉ có Leo mà thôi, và nếu Leo có mệnh hệ gì có lẽ Anh Vũ sẽ phát điên lên mất...
Leo…
Trái tim Anh Vũ đau nhói khi thời gian trôi qua, Leo đã
luôn ở bên cạnh bảo vệ cho cô, còn cô thì luôn mang lại nguy hiểm cho Leo, chưa
bao giờ cô làm được gì cho cậu ấy, lần nào cũng chỉ có Leo cứu cô mà thôi, khóe
mắt Anh Vũ cay xè…
Bất ngờ...
-Leo...Leo !!!!!!
Sa Lệ từ ngoài hành lang chạy vội lại, bộ váy đồng phục xộc
xệch, khuôn mặt cô trắng bệch, nhìn những người đang đứng chờ ở trước phòng cấp
cứu, cô run run đi lại gần Anh Vũ...
-Leo...Cậu ấy đâu rồi...Anh Vũ ...Leo đâu rồi....
Anh Vũ không trả lời, cô đứng im lặng thinh, đôi mắt dán
chặt vào cánh cửa phòng bệnh. Sa Lệ càng hoang mang hơn, cô đi lại túm chặt cổ
áo Anh Vũ gào lên giận dữ :
-Hà Anh Vũ !!!!! Leo đâu rồi ? Mau trả lời tôi, Leo đâu rồi
?
Anh Vũ không trả lời, mọi người đều quay sang lo lắng,
Cát Cát vội gỡ tay Sa Lệ ra.
-Sa Lệ, cô đừng gây chuyện nữa, Anh Vũ đang bị thương, đừng
làm cô ấy đau.
-Leo ở đâu ? Sa Lệ nhìn Cát Cát, đôi mắt cô sắc lẻm, Cát
Cát hơi nhíu mày, cô thở dài rồi nhìn vào phòng cấp cứu.
-Leo đang được cấp cứu....
Bốp....
Một cú tát được giáng thẳng vào mặt Anh Vũ, cô bé loạng
choạng ngã xuống, máu trên miệng nhòe ra, ngực cô đau nhói, dường như vết
thương lại bị rách ra rồi. Cát Cát vội nắm chặt lấy tay Sa Lệ xô ra. Mọi người
cũng quay lại nhìn cô ta tức giận.
-Cô làm cái quái gì đó ?
-Hà Anh Vũ !!!!! Sa Lệ vẫn nhìn cô đầy căm thù, hai hàm
răng nghiến chặt.-Hà Anh Vũ !!!! Tất cả là tại mày, mày đã hài lòng chưa? Leo
vì mày mà sắp chết rồi, tại sao mày dám kéo anh ấy vào chuyện này chứ? tại sao
mày dám khiến Leo gặp nguy hiểm....Hả ????
Sa Lệ lại tiếp tục xông vào, nhưng Cát Cát và mọi người
không để cô ta đụng vào Anh Vũ nữa, Minh Nhật đỡ cô bé lên và lấy khăn lau vệt
máu trên miệng cô bé, Anh Vũ vẫn lặng im, khóe mắt cô bé hơi cay...
-Đủ rồi đó, các người nghĩ các người đang làm gì ở đây vậy
? Đây là khu vực cấp cứu đó, nếu không chịu giữ im lặng thì đi nơi khác mau !!
Một cô y tá đi ra quát mọi người, Sa Lệ vẫn không chịu
thôi, cô cố lao lên đánh Anh Vũ, đôi mắt cô bắt đầu nhòe nước...
-Anh Vũ !!! Không phải tao đã nói mày tránh xa Leo ra
sao, tại sao mày lại kéo anh ấy vào rắc rối của mày, tại sao lại khiến Leo và bố
anh ấy gặp nguy hiểm. Anh Vũ !!!! Đồ ác quỷ !!!!
-Đủ rồi đó, Sa Lệ !!! Anh Vũ đâu có muốn chuyện này xảy
ra, cô ấy cũng gặp nguy hiểm, cô ấy cũng suýt chết chứ đâu có riêng gì Leo, cô
hãy thôi đi...Cát Cát nhíu mày.
-Vậy tại sao nó không chết đi ? Sa Lệ gào lên.-Tại sao mày
không chịu chết đi, nếu mày chết đi Leo sẽ không gặp nguy hiểm nữa, nếu mày chết
đi sẽ không ai bị mày liên lụy nữa. Tại sao mày không chết đi, Anh Vũ ??? Tại
sao những người bên cạnh mày chết rồi mà mày vẫn còn sống hạnh phúc như vậy chứ
?
-Im đi !!!!
Cát Cát xô Sa Lệ ra bực bội, nếu không phải vì cô ta đang
lo lắng cho Leo mà trở nên kích động thì cô đã đánh cho nó một trận rồi. Anh Vũ
vẫn lặng im, đôi mắt đen thẳm nhìn vào hư vô...
Nếu cô chết đi, Leo đã không gặp nguy hiểm...
Sẽ không còn người bị cô liên lụy...
Thật như vậy sao?
Nếu cô chết đi....
-Tốt nhất là mày chuẩn bị đi, Anh Vũ !!! Leo mà có mệnh hệ
gì, tao sẽ giết mày. Tao nhất định sẽ giết mày...
Trước khi bị bảo vệ lôi đi, Sa Lệ còn quay sang cho Anh
Vũ một lời cảnh cáo, Anh Vũ không để ý, đôi mắt trong veo vẫn dán chặt vào cánh
cửa phòng bệnh, cô không quan tâm đến mọi chuyện xảy ra với mình nữa, đối với
Anh Vũ, lúc này chỉ có Leo thôi. Nếu Leo chết rồi, cô cũng sẽ không sống nổi nữa
đâu...
Leo...
Anh Vũ gục xuống, nước mắt cô cay xè. Leo luôn ở bên cạnh
cô. Nhưng đến bây giờ cô mới nhận ra cậu ấy quan trọng với cô như thế nào...
Leo...
Cậu ấy là tất cả với Anh Vũ, cậu ấy quan trọng hơn cả
tính mạng của cô lúc này, nếu cô có thể đem mạng mình ra để đổi lấy sự an toàn
cho cậu ấy được, chắc chắn Anh Vũ sẽ không do dự mà đồng ý ngay lập tức...
-Anh Vũ ! Leo sẽ không sao đâu, em đừng lo lắng quá...
Khôi Vỹ cúi xuống ôm lấy cô bé, nhưng chính anh cũng đang
lo lắng....
Thời gian lại