Anh Vũ không nói gì, cô cố nhìn kĩ lại khuôn mặt
nhân từ một lần cuối cùng, cố khắc sâu vào kí ức người mà cô thương yêu kính trọng,
và người duy nhất coi cô như con gái…
Bó
hoa trắng muốt được đặt vào quan tài…
Thấm
đẫm những giọt nước mắt trong suốt…
-Con
ranh con…
Anh
Vũ vừa đi xuống dưới thì một người đàn ông phía sau cô nhìn theo ác cảm. Hữu
Chiến và Sa Lệ ở trong tang lễ luôn nhìn nhóm người của Anh Vũ với con mắt
khinh bỉ, những người này cho rằng Anh Vũ đã hại chết Minh Đức và khiến Leo gặp
tai nạn, hiển nhiên sau này họ cũng sẽ không để yên cho cô bé.
Khôi
Vỹ hơi nhìn sang hai con người đó cau mày, lúc nào cũng tự nhận là bạn tốt của
Minh Đức, nhưng từ khi Leo nằm viện ông ta chưa đến thăm cậu một lần nào, tang
lễ của bạn thì chỉ ghé ngang qua xăm xoi em gái anh. Anh cũng thừa biết khi
Minh Đức mất, Hữu Chiến đã cho người đi điều tra về tổng tài sản và lợi nhuận của
công ty Blue Rose của nhà họ Hoàng, cái mà ông ta quan tâm chỉ là tài sản của
Leo mà thôi.
Nhưng
ông ta sẽ không được toại nguyện đâu. Anh sẽ không để ai đụng vào Leo, vì anh
coi cậu ấy như em trai mình, và anh cũng đã chọn cậu bé này cho em gái mình rồi…
Hai
ngày trôi qua…
Leo
vẫn nằm im ngủ say trong phòng bệnh, dù các bác sĩ đã nói rằng cậu cần một khoảng
thời gian thì mới tỉnh lại được, nhưng hai ngày trôi qua vẫn là quá dài đối với
mọi người, và mối lo lắng Leo sẽ không thể tỉnh lại lại dậy lên trong lòng mọi
người. Ai cũng thấp thỏm không yên…
Hai
ngày trôi qua là hai ngày Anh Vũ ở lì bên giường bệnh của Leo, mặc dù vết
thương của cô bé vẫn còn đang cần điều
trị nhưng cô nhất định ở lại bên cạnh Leo, cô sợ Leo sẽ không tỉnh lại nữa, cô
sợ cậu lại bỏ cô đi như những người kia…
Anh
Vũ rất sợ…
-Leo
!
Anh
Vũ lau mặt cho cậu bằng một chiếc khăn ẩm, trên khuôn mặt đẹp trai có một vệt
xước nhẹ. Cô bé nhíu mày, Leo nằm im như vậy không biết đã bao lâu rồi, cô
không biết khi nào cậu mới tỉnh dậy, nhưng cô muốn mình là người đầu tiên được
thấy Leo tỉnh lại. Khôi Vỹ thì đang lo giải quyết vụ hỏa hoạn với bên cảnh sát…
Anh
Vũ đi lại kéo chiếc rèm sang một bên, vài tia nắng sớm ấm áp bên ngoài xuyên
qua cửa sổ, cả căn phòng sáng rực lên. Cô bé ngồi xuống bên cạnh giường của
Leo, khuôn mặt cậu thật rạng rỡ. Nguy hiểm đã qua, Anh Vũ đã có thể yên tâm phần
nào, nhưng tại sao đến giờ Leo vẫn không tỉnh dậy chứ…Khuôn mặt Anh Vũ xanh
xao, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng cô vẫn không chịu rời khỏi Leo nữa
bước, cô sợ nếu mình bỏ đi rồi, Leo sẽ biến mất, cô sợ Leo sẽ biến mất khi cô
không còn ở bên cạnh…
Cô
ngắm nhìn khuôn mặt của Leo, thật yên bình và hiền dịu, Anh Vũ hơi mỉm cười, chẳng
trách ở trên trường đám con gái lại thích cậu nhiều như vậy, Leo là một chàng
trai mạnh mẽ, hiền lành, tốt bụng và còn đẹp như một thiên thần nữa. Cánh tay của
Leo vẫn gắn một dây chuyền dịch, Anh Vũ đưa tay nắm nhẹ lấy bàn tay cậu, nó thật
ấm áp….
-Bố…bố…ơi…
Đột
nhiên Leo cất tiếng, đôi môi khẽ mấp máy.
-Leo
!!!!
Anh
Vũ giật mình nhìn lên, khuôn mặt của Leo hơi chuyển động, đôi mắt nhắm chặt từ
từ mở ra. Anh Vũ mừng rỡ vội ngồi bật dậy, Leo đã tỉnh lại rồi, cậu ấy cuối
cùng đã tỉnh lại rồi…
-Leo
!!!! Anh tỉnh lại rồi…
Nước
mắt Anh Vũ trào ra, cô bé vội đưa tay gạt ngang, không hiểu sao lúc vui mừng
như thế này mà cô lại khóc chứ. Leo quay sang nhìn cô, cậu hơi nhíu mày. Anh Vũ
vẫn mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc vẫn tuôn ra, cô đã chờ cậu rất lâu
rồi, cô chờ Leo tỉnh lại từ rất lâu rồi. Nhưng Leo vẫn nhìn cô, đôi mắt đen thẳm
khó hiểu, và câu đầu tiên cậu nói với Anh Vũ là:
-Cô…là
ai ?
Anh
Vũ sững người, câu hỏi của Leo cứ như một nhát dao đâm vào tim cô vậy, cô lo lắng
nhìn cậu, Leo có vẻ rất nghiêm túc.
-Leo
….Anh không nhận ra em sao ? Em là Anh Vũ ? Anh Vũ đây mà…Anh không nhận ra em
sao ? Anh Vũ cúi xuống vội vã.
Leo
vẫn nhìn cô bé khó hiểu, rồi cậu gượng ngồi dậy, Anh Vũ vội đỡ cậu ngồi lên.
-Xin
lỗi…tôi không biết cô, cô có nhầm tôi với ai không?
-Leo…
Anh
Vũ sững sờ, ngực cô đau nhói từng hồi, sao Leo lại hỏi cô như vậy, không lẽ anh
ấy…
-Đây
là bệnh viện sao ? đã có chuyện gì xảy ra với tôi vậy ? Bố tôi đâu rồi ? Tôi muốn
gặp ông ấy. Ông ấy đang ở đâu ?
Leo
nắm tay cô bé lo lắng, đôi mắt cậu có vẻ hoang mang khi nhớ đến bố mình. Anh Vũ
thì vẫn chưa hết bàng hoàng, cô nhìn Leo hoang mang. Không lẽ Leo đã mất trí nhớ
rồi sao ? Nhưng sao anh ấy vẫn nhắc đến bố mình chứ?
-Này
cô…Cô có nghe tôi nói không ? Bố tôi đâu rồi ?
Leo
nắm chặt lấy tay Anh Vũ, cô bé nhìn cậu bối rối. Anh Vũ không dám nói với Leo
là bố cậu đã mất, bác sĩ đã dặn là không nên để Leo bị kích động vì như vậy sẽ ảnh
hưởng đến vết thương của cậu ấy, nhưng bây giờ Anh Vũ không biết nên nói gì với
Leo nữa. Leo không hỏi cô bé nữa, cậu đưa tay giật sợi dịch truyền trên tay
mình ra rồi bước xuống…
-Le