Polaroid
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329332

Bình chọn: 10.00/10/933 lượt.

o
!!! Anh định đi đâu vậy ?

Anh
Vũ vội giữ cậu lại, sức khỏe của Leo vẫn còn yếu, không thể để cậu rời khỏi giường
được, nhưng bất chấp sự ngăn cản của cô, Leo vẫn cố đi ra ngoài…

-Tôi
muốn đi tìm bố tôi…

Leo
bước đi, đầu cậu đau nhói và trống rỗng, cậu không nhớ được Anh Vũ là ai và đã
có chuyện gì xảy ra với cậu, từ lúc bất tỉnh đến giờ trong đầu cậu chỉ hiện lên
một hình ảnh duy nhất là ngôi biệt thự bốc cháy, bố cậu đang ở trong căn nhà bị
đổ sụp đó…

-Leo
!!! Khoan đã Leo !!! Anh đừng đi ra ngoài, anh chỉ mới tỉnh dậy thôi mà…

-Anh
Vũ !! Leo đã tỉnh dậy rồi sao ?

Vừa
bước ra đến cửa, hai người đã thấy Khôi Vỹ đi tới, sau lưng anh là Cát Cát và
Minh Nhật, họ cũng cùng Anh Vũ túc trực ở phòng bệnh của Leo mấy hôm nay, nhìn
thấy Leo đi ra mọi người có vẻ vui mừng, Khôi Vỹ vội đỡ lấy tay Leo khi thấy cậu
có vẻ choáng…

-Leo,
cậu đừng ra ngoài, mau vào phòng nghỉ ngơi đi…

-Anh
là ai ?

Leo
ngước lên nhìn Khôi Vỹ tò mò, bây giờ thì đến lượt Khôi Vỹ bất ngờ, anh nhìn
Leo rồi nhìn sang Anh Vũ có vẻ hoang mang, Anh Vũ nhíu mày…

-Anh
Vũ….Leo làm sao thế ?

Minh
Nhật và Cát Cát nhìn Leo hoang mang, Leo cũng không có vẻ gì là nhận ra hai người
cả, cậu vẫn đưa đôi mắt đen thẳm nhìn khắp lượt những con người kì lạ tỏ ra
quen biết cậu…

-Bố
tôi đâu ?

-Hả
? Khôi Vỹ nhìn cậu khó hiểu, Leo đã mất trí nhớ? nhưng sao cậu vẫn nhớ đến bố
mình? Khôi Vỹ hơi lúng túng, đúng lúc này…

-Leo…Leo
!!!!! Cậu đã tỉnh lại rồi !!! Thật may quá….Cậu làm tớ lo quá….

Sa
Lệ ở đâu chạy lại ôm chầm lấy cậu, Leo vẫn không tỏ ra thích thú gì, lúc này cậu
chỉ quan tâm đến một người duy nhất, người duy nhất còn lại trong kí ức mờ nhạt
của cậu. Cậu gỡ tay Sa Lệ ra và hỏi bằng giọng yếu ớt..

-Nói
cho tôi biết, bố tôi đâu rồi…

-Leo
!!!!

Sa
Lệ ngước lên, nước mắt rơm rớm, mọi người đều quay sang lo lắng, Leo đã bị một
chấn thương nặng ở đầu, vết thương đã khiến trí nhớ của Leo có vấn đề, bây giờ
không nên để cậu ấy biết chuyện bố cậu đã mất.

-Sa
Lệ…

Anh
Vũ nhìn cô với vẻ van nài, không thể cho Leo biết chuyện này được, cậu ấy sẽ
phát điên lên mất, nhưng Sa Lệ quay sang cô với vẻ căm thù, đôi mắt sắc lạnh
như muốn giết Anh Vũ ngay lập tức. Leo giữ chặt lấy hai vai cô hỏi lại một lần
nữa với vẻ giận dữ:

-Các
người làm sao vậy ? Hãy nói cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra, bố tôi đâu rồi
?

-Leo…Bố
anh…

-Sa
Lệ !!! Đừng mà…

Anh
Vũ nhìn cô đau đớn, không thể nói cho Leo biết được…

-Bố
anh mất rồi…

Sa
Lệ vẫn lạnh lùng, cô thầm cười trong lòng, nếu biết bố mình vì Anh Vũ mà mất,
Leo chắc chắn sẽ ghét Anh Vũ lắm, cậu chắc chắn sẽ quay lại với cô, nhưng sự
ích kỉ đã che mắt cô, Sa Lệ không thể ngờ được phản ứng sau này của Leo…

-Bố
tôi…ông ấy…ông ấy….Leo sững sờ…

Đôi
tay Leo run rẩy nắm chặt lấy hai vai Sa Lệ khiến cô nhăn mặt, ánh mắt đen thẳm
đau đớn, khuôn mặt cậu tái mét, mọi người đều quay sang lo lắng, Leo bất ngờ
đưa tay lên ôm đầu, đầu cậu đau nhói quay cuồng, cậu loạng choạng lùi ra sau,
máu mũi cậu chảy xuống ướt đẫm cổ áo, Anh Vũ hốt hoảng đỡ lấy cậu…

-Leo…Leo
!!!!!

-Gọi
bác sĩ, mau gọi bác sĩ đi….

Khôi
Vỹ quay sang Cát Cát và Minh Nhật hét lớn, rồi anh cúi xuống khoác tay Leo lên
vai mình đỡ cậu vào phòng, Leo vẫn ôm chặt đầu đau đớn, máu cam không ngừng chảy
xuống ướt đẫm ngực áo. Anh Vũ bật khóc, chỉ tại cô mà Leo trở thành như vậy,
Cát Cát và Minh Nhật cũng vội chạy đi tìm bác sĩ đến…

Hành
lang vắng chỉ còn một người đứng lại. Sa Lệ nhìn theo Leo và mọi người mỉm cười
hài lòng. Leo bị tổn thương bởi cái chết của bố cậu, chắc chắn cậu sẽ quay sang
căm thù Anh Vũ….

….

-Cậu
ấy tạm ổn rồi ! Ông bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh thông báo, mọi người đều thở
phào nhẹ nhỏm.

…-Nhưng
không phải tôi đã dặn mọi người là không được làm gì khiến cậu ấy bị kích động
rồi sao ? Bệnh nhân vẫn còn rất yếu, vết thương trên đầu cậu ấy có vẻ không ổn
lắm, bây giờ cần hạn chế mọi áp lực đối với cậu ấy, phải để cậu ấy được thanh
thản nghỉ ngơi một thời gian…

-Bác
sĩ ơi, vậy còn việc cậu ấy không nhớ được gì thì sao ? có phải Leo đã mất trí
nhớ không ? Anh Vũ nhìn Leo đang nằm ngủ trên giường bệnh rồi quay sang ông lo
lắng. Ông bác sĩ xem lại bệnh án của Leo rồi chậm chậm đẩy cặp kính lên cao ôn
tồn giải thích.

-Vết
thương trên đầu cậu ấy khá nặng, đầu cậu ấy bị va đập khá mạnh nên có lẽ đây là
nguyên do khiến cậu ấy bị mất trí nhớ

-Sao
? Mọi người nhìn ông bác sĩ hoang mang.

-Mất
trí nhớ về mọi chuyện sau tai nạn là bình thường, nhưng hơi lạ là cậu ấy vẫn
còn nhớ đến bố mình…

-Mất
trí nhớ một phần sao ?Khôi Vỹ nhìn ông bác sĩ nhíu mày, anh cũng từng được đào
tạo về ngành y nên cũng hiểu rõ phần nào về hiện tượng này, ông bác sĩ gật đầu.

-Có
lẽ tại cú sốc tâm lí quá lớn nên cậu ấy chỉ nhớ được duy nhất một người t