trả thù cho Leo. Em sẽ giết hết những kẻ dám làm hại Leo, em sẽ giết hết
những kẻ đã làm tổn thương anh ấy, em sẽ giết….Anh Vũ nghiến răng căm thù, Khôi
Vỹ vẫn đứng lặng im nhíu mày.…-Anh hai, hãy giúp em đi, em muốn tham gia vào kế
hoạch trả thù của anh…
-Anh
cấm em !
Khôi
Vỹ đột nhiên quay lại giận dữ, Anh Vũ hơi bất ngờ, cô bé đứng bật dậy.
-Anh
hai…
-Đủ
rồi đó Anh Vũ !!! Em muốn chuyện này sẽ đi đến đâu chứ? Leo đã vì bảo vệ cho em
mà ra nông nổi này, điều bây giờ em cần làm là nên ở gần cậu ấy, em phải hiểu
bây giờ Leo cần em hơn bất cứ lúc nào, em định bỏ mặc cậu ấy để lao vào trả thù
sao? cứ cho là em làm được đi, rồi rút cục em sẽ nhận lại được gì chứ ?
-Anh…
Anh
Vũ lặng thinh, cô bé quay lại nhìn Leo, lồng ngực đau nhói, trả thù ư ? nếu trả
thù được, bác Minh Đức có sống lại được hay không ? trả thù được, Leo có lấy lại
được trí nhớ hay không? suy cho cùng thì chính mong muốn trả thù của cô đã hại
gia đình Leo ra nông nỗi này, vậy mà bây giờ cô vẫn còn muốn trả thù hay sao?
Anh Vũ nhìn Leo cắn rứt, nguyên nhân của tất cả mọi chuyện là vì cô. Khôi Vỹ đi
đến vuốt mái tóc cô an ủi.
-Anh
Vũ ! Em không cần làm gì cả, em không cần thiết khiến bàn tay mình bị vấy bẩn
đâu, em chỉ cần sống bên cạnh Leo cho tốt là được rồi, anh sẽ giải quyết lão
già cho em…
-Anh
hai…
-Chúng
ta đã nợ Leo quá nhiều rồi, Anh Vũ ! Khôi Vỹ nhìn cô thở dài.-Không thể phủ nhận
việc Leo gặp nguy hiểm là vì chúng ta được, em hãy ở bên cạnh Leo đi, ở bên cạnh
yêu thương, chăm sóc cho cậu ấy đi, đây là tất cả những gì mà em có thể làm được
cho Leo. Đừng suy nghĩ nhiều nữa.
Anh
Vũ thở dài miễn cưỡng gật đầu. Bây giờ thì cô cũng không thể làm khác được nữa.
Nghĩa
trang tĩnh lặng…
Vài
tiếng chuông cầu hồn ngân lên, bầu trời buổi sáng âm u nổi lên từng cơn gió lạnh
buốt, Leo lặng yên ngồi trước ngôi mộ lạnh, khuôn mặt cậu thẩn thờ, dải băng trắng
vẫn quấn chặt trên đầu. Mọi người đều nhìn cậu ái ngại, Leo đã không nói gì suốt
từ đầu tang lễ đến bây giờ, không thể biết cậu ấy đang nghĩ gì, lòng tự trọng của
con trai không cho phép cậu rơi nước mắt, nhưng cứ để mọi chuyện trong lòng thế
này Leo sẽ tổn thương mà chết mất…
Anh
Vũ vẫn luôn ở bên cạnh cậu, lặng lẽ chăm sóc, lo lắng cho cậu. Leo vẫn không có
phản ứng gì, cậu đã quên đi tất cả mọi thứ, quên cả cô bé mà mình đã yêu thương
trước đây…
Một
cơn gió lạnh ùa qua mang theo hơi nước buốt giá. Anh Vũ đi đến khoác chiếc áo
lên vai Leo, cậu vẫn lặng im không phản ứng gì, ba ngôi mộ mới đắp nằm im lìm cạnh
nhau. Anh Vũ ngước lên buồn bã. Lãm, Anh Khôi, bác Minh Đức, mọi người sao cứ lần
lượt bỏ đi vội vã như vậy chứ ?
Mắt
Anh Vũ hơi ướt, họ phải đi vì cô, cô chính là nguyên nhân khiến họ phải đi khỏi
thế giới này. Anh Vũ nhíu mày. Cô nhớ như in những hình ảnh thân thương của bố
Leo khi cô tới nhà họ sống. Ông ấy dịu dàng thương yêu Anh Vũ như con gái mình,
cô bé mím chặt môi, nếu có một người trên đời này mà cô coi như bố có lẽ là người
này…Vậy mà chỉ vì cô, chỉ vì mong muốn trả thù của cô mà bác ấy bị liên lụy đến
nỗi phải ra đi đau đớn như vậy, bàn tay Anh Vũ nắm chặt rỉ máu…
Không
gian lặng im đè nén lên tất cả mọi thứ, nghĩa trang mờ ảo trong làn sương mờ
sáng sớm khiến mọi người rợn ngợp, Anh Vũ ngồi xuống bên cạnh Leo. Những bông
hoa vạn thọ khẽ rung rinh khi chạm nhẹ vào cơn gió.
-Leo,
chúng ta về nhà thôi.
Nghĩa
trang lạnh lẽo chỉ còn hai người. Anh Vũ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Leo, cậu vẫn
không có phản ứng gì, đôi mắt đen thẳm cứ dán chặt vào khung ảnh trên bia mộ,
trong bức ảnh đó là một người đàn ông phúc hậu đang mỉm cười, đôi mắt sáng nhân
từ như muốn xóa tan đi mọi đau khổ cho người đang nhìn ông….
Không
biết phải mất bao lâu sau đó Leo mới chịu đứng dậy đi về cùng Anh Vũ, nhưng vẫn
với vẻ lặng yên, thờ thẫn như người mất hồn. Ngôi biệt thự của Leo đã cháy rụi
và đổ nát, tạm thời cậu phải ở lại quán trà Windy với Anh Vũ, Khôi Vỹ cũng sai
người ngầm bảo vệ cho hai người, chắc chắn Hoàng Long sẽ không tha cho Anh Vũ
và Leo, nếu không cẩn thận, ông ta sẽ lại giở trò…
-Leo
! Anh hãy ăn chút gì đi! Anh đã không ăn uống suốt cả ngày hôm nay rồi, nếu
không ăn uống đầy đủ vết thương của anh sẽ không khỏi được đâu…
Anh
Vũ nhẹ nhàng đặt tô cháo xuống bàn quay sang Leo lo lắng, Leo vẫn lặng im, đôi
mắt đen thẳm nhìn chăm chăm dưới nền nhà. Buồn bã…Ngay từ khi tỉnh dậy cậu chưa
từng mở miệng nói với ai một lời nào cả…
-Leo
! Anh đừng như vậy, ăn cháo đi, anh còn phải uống thuốc nữa…A…Há miệng ra nào…
Anh
Vũ đưa thìa cháo lên miệng Leo dỗ dành, cậu vẫn không mở miệng, ánh mắt đen thẳm
vẫn tối sầm nín lặng. Anh Vũ thở dài đưa thìa cháo xuống, không biết phải làm
sao để cho Leo hết buồn nữa, bây giờ cậu thậm chí còn không nhớ nỗi Anh Vũ là
ai thì những lời nói của cô có tác dụng gì chứ…
Trước
đây cô bị tổn thương, chính Leo đã an ủi lo lắng cho cô. Giờ Leo bị tổn thương,
cô lại không
