Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328974

Bình chọn: 7.00/10/897 lượt.

a. Sao lại dại dột chọc tức Anh Vũ chứ
? em gái anh đâu phải lúc nào cũng hiền lành, nhân từ như một thiên thần đâu…

Không
nói không rằng, Anh Vũ lao lại nắm chặt lấy cổ áo Sa Lệ và lôi cô ra quăng lên
trên bậc cửa sổ, cửa sổ phòng bệnh của Leo không hề có chấn song, Sa Lệ giật
mình vội bám chặt lấy hai cánh tay Anh Vũ hoảng hốt…

-Anh
Vũ…Anh Vũ…cô làm gì vậy ?

-Cô
dám nói với Leo một lời nào, tôi sẽ cho cô nhảy từ đây xuống dưới đất ngay lập
tức…

Sa
Lệ sợ hãi ngoái nhìn xuống bên dưới, cô đang ngồi trên cửa sổ bị đẩy hờ ra sau,
căn phòng mà Leo nằm ở tận lầu năm của tòa nhà, từ đây lao xuống sân bê tông
bên dưới đảm bảo sẽ cầm chắc cái chết chứ không may mắn mất trí nhớ như Leo
đâu…

-Cô…cô
dám…làm vậy sao ?

-Tại
sao không dám ?

Đáp
lại ánh mắt run rẩy của Sa Lệ là cánh tay Anh Vũ đẩy cô ra sau một cách lạnh
lùng. Sa Lệ hốt hoảng vội giữ chặt lấy cánh tay cô giữ thăng bằng, trống ngực đập
thịch thịch, khuôn mặt tái mét nhìn Anh Vũ sợ hãi.

-Cứu…cứu
tôi với….

Sa
Lệ chưa muốn chết, hơn ai hết cô ta rất sợ cái chết. Không còn cách nào khác,
cô ta quay lại cầu cứu những người trong phòng. Anh Vũ bây giờ đang rất đáng sợ,
cô ấy có thể xô cô xuống bất cứ lúc nào. Sa Lệ đã bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ
chọc giận cô. Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Minh Nhật vội đi lại vổ vai Anh
Vũ xoa dịu…

-Anh
Vũ !!! Bình tĩnh lại đi, trò này nguy hiểm lắm, thả cô ta ra đi.

Anh
Vũ không trả lời, khuôn mặt lạnh lùng vẫn bình thản nhìn Sa Lệ đang run run ngồi
trên cửa sổ, đối với những kẻ như con nhỏ này không thể nói chuyện bằng lí lẽ
được, dùng vũ lực sẽ hiệu quả hơn. Nó chọc giận cô, đánh cô, mắng cô, cô có thể
bỏ qua, nhưng con nhỏ này dám khiến cho vết thương của Leo trở nặng thì cô
không thể nào tha thứ cho nó được…

-Sao
? Có muốn nhảy từ đây xuống xem cảm giác ra sao không ? tiểu thư ! Khi nãy cô
còn hung hăng lắm mà, nhắc lại cho tôi nghe cô định làm gì Leo ? tôi sẽ không ngần ngại cho cô bay từ đây xuống
dưới đâu.

-Thả…thả
tôi ra…cho tôi xuống…tôi sợ lắm….

Sa
Lệ nhắm chặt mắt giữ lấy hai tay Anh Vũ run run, nước mắt bắt đầu trào ra,
khuôn mặt tái mét trông đến là tội nghiệp, cô không thể ngờ khi Anh Vũ nổi điên
lên lại làm hành động đáng sợ này…

-Nhắc
lại coi? cô định làm gì Leo ? Anh Vũ gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh, vô cảm. –Cô
còn dám làm vết thương của Leo nặng hơn không ? Cô còn dám đụng vào anh ấy hay
không ? nói đi, tôi cho cô 10 giây để suy nghĩ đó, nếu trong 10 giây cô không
thể trả lời tôi, tôi sẽ xô cô xuống ngay lập tức. Sa Lệ !!! Cô nghĩ cô là ai chứ
? Cô đang định giỡn mặt với ai chứ ?

Ác
quỷ…

Giờ
thì Sa Lệ đã biết mình chọc giận ác quỷ rồi, nơ ron thần kinh cô căng ra, khuôn
mặt tái mét, cánh tay run rẩy cố bám chặt lấy Anh Vũ không dám quay ra sau nhìn
xuống dưới. Mười giây…nếu không nhanh trả lời Anh Vũ cô sẽ bị xô xuống dưới, Sa
Lệ hốt hoảng nhìn Anh Vũ mếu máo…

-Thả..thả
tôi ra…Anh Vũ…tôi không dám nữa đâu….tôi sẽ không đụng vào Leo nữa…xin cô tha
cho tôi…Anh Vũ…xin tha cho tôi….

Cát
Cát vổ vổ tay hài lòng, đáng đời con nhỏ đáng ghét, để xem lần sau còn dám giỡn
mặt với Anh Vũ nữa hay không. Thấy Sa Lệ khóc nấc sắp xỉu bên cửa sổ, Khôi Vỹ
thở dài lên tiếng can thiệp.

-Đủ
rồi Anh Vũ ! Đây là phòng bệnh đó, nếu muốn làm ồn thì ra ngoài mau.

Anh
Vũ nhíu mày, cô quay lại giường Leo nằm lo lắng, cô quên mất là Leo đang cần
yên tĩnh để dưỡng bệnh, cơn giận đã khiến cô quên hết tất cả, nhưng bây giờ cô
đã bình tĩnh lại phần nào rồi, con nhỏ trước mặt cô dường như cũng biết điều hơn rồi, cánh tay cô lỏng dần rồi
kéo Sa Lệ vào trong phòng sau khi đã cho cô ta một lời cảnh cáo:

-Tốt
nhất đừng giở trò với Leo nữa, Sa Lệ !!! nếu cô dám làm gì khiến vết thương của
anh ấy nặng hơn, tôi không tha cho cô đâu…Biến đi !

Sa
Lệ giờ mới hoàn hồn, đôi mắt ướt đẫm nhìn lên Anh Vũ tức tối, cô vùng vằng chạy
ra khỏi phòng với một lời thề là nhất định sẽ trả thù Anh Vũ gấp trăm lần…

Minh
Nhật và Cát Cát nhìn nhỏ bạn với vẻ dè dặt, và họ vừa mới đúc kết được một kinh
nghiệm quý báu. Nếu không muốn chết sớm thì đừng bao giờ chọc giận nhỏ bạn này…

….

-Anh
hai !

Còn
lại hai anh em trong phòng bệnh, Anh Vũ ngồi phịch xuống ghế mệt mỏi. Leo vẫn
đang nằm im say ngủ. Khôi Vỹ quay sang hơi mỉm cười.

-Chuyện
gì ?

-Bọn
đàn em trong thế giới ngầm của anh trước kia vẫn còn liên lạc với anh chứ ? Anh
Vũ ngước lên, Khôi Vỹ thì hơi nhíu mày khó chịu với câu hỏi của cô bé, anh đứng
dậy đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài bầu trời.

-Sao
em lại hỏi anh như vậy ?

-Em
muốn tham gia vào hoạt động trong thế giới ngầm, em muốn nắm được bọn đàn em của
anh trước kia, anh giúp em nhé ?

-Em
muốn làm gì ?

-Em
sẽ tìm cách trả thù Hoàng Long, em muốn trả lại cho ông ta tất cả những thứ ông
ta đã tặng em. Leo đã bảo vệ em bằng tất cả mạng sống của anh ấy, bây giờ đến
lượt em


Teya Salat