nặng nề trôi qua....
Căn phòng vẫn im lìm, ở bên ngoài cửa sổ, ánh nắng vàng rực
chiếu vào dọc theo hành lang, bốn người vẫn lặng im đứng chờ đợi. Không biết thời
gian đã bao lâu, Anh Vũ thấy chân mình cứng đờ, nhưng cánh cửa cấp cứu không hề
mở ra. Các bác sĩ đang cố gắng giành dật Leo khỏi bàn tay tử thần, Anh Vũ thì tự
dằn vặt bản thân mình, nếu không phải vì cô thì Leo đã không như thế này, cô cảm
thấy mình thật giống ác quỷ đem lại tai họa cho người khác, khi trước người ta
gọi cô là ác quỷ cô đã cố gắng phủ nhận, nhưng bây giờ thì cô đã tin rồi, cô
chính là ác quỷ. Chính cô khiến Leo gặp tai họa và hại chết bác Minh Đức…
Hai bàn tay Anh Vũ nắm chặt, rướm máu…
Cạch...
Và cuối cùng cánh cửa cũng mở ra, các bác sĩ bước ra
ngoài, mọi người lập tức đi tới vây lấy họ...
-Bác sĩ ơi ! Cậu ấy sao rồi, Cậu ấy không sao chứ ?
Cát Cát nắm chặt lấy cánh tay ông bác sĩ già khiến ông
này nhăn mặt, Anh Vũ cũng nhìn ông ta chờ đợi, cả người cô bé run run, lồng ngực
cô căng lên, trái tim đập mạnh từng nhịp nặng nề, gỡ cánh tay Cát Cát ra, ông mỉm
cười thông báo:
-Yên tâm đi, cậu ấy đã thoát khỏi nguy hiểm rồi...
Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, Anh Vũ mỉm cười
hạnh phúc, và cô thấy mắt mình hơi ướt. Vậy là Leo còn sống, cậu ấy vẫn còn sống...
-Nhưng có lẽ sẽ mất một thời gian để cậu bé tỉnh lại. Và
vết thương của cậu ấy khá nặng nên khi cậu ấy tỉnh lại, đừng làm gì khiến nó bị
kích động nhé!
-Vâng ! Chúng tôi nhớ rồi, cảm ơn bác sĩ. Khôi Vỹ đi lại
mỉm cười, bây giờ thì anh có thể yên tâm được rồi...
-Vậy tụi cháu vào thăm Leo được chưa ? Minh Nhật nhìn ông
bác sĩ chờ đợi, và cậu nhận được sự đồng ý kèm theo lời dặn dò là phải giữ yên
lặng...
Anh Vũ là người đầu tiên chạy vào, Leo đang nằm im trên
giường bệnh, hai cánh tay là hai dây chuyền dịch, đầu cậu cuốn một dãi băng trắng
xóa. Anh Vũ cúi xuống sát cậu cười hạnh phúc. Leo vẫn còn sống, Anh Vũ biết…cậu
ấy không bao giờ bỏ cô lại một mình cả...
Leo...
-Bây giờ em đã yên tâm chưa ? Mau trở về phòng bệnh để
bác sĩ xem vết thương cho. Khôi Vỹ đặt hai tay lên vai Anh Vũ nhắc nhở, cô bé
giờ mới nhớ đến vết thương của mình, ngực cô hơi nhói.
……………….
-Anh hai
! thi thể của Bác Minh Đức hiện đang ở đâu ?Nhìn sợi dây truyền dịch bác sĩ gắn
lên tay mình, Anh Vũ chậm chạp quay sang hỏi Khôi Vỹ.
-Đang ở trong bệnh viện. Bên pháp y họ yêu cầu được giải
phẩu xét nghiệm...
-Dừng họ lại đi. Anh hai....bác ấy mất rồi, để bác ấy yên
nghỉ đi...
-Anh biết...Anh sẽ tìm cách...Còn về Leo...
Khôi Vỹ ngập ngừng, Anh Vũ cũng quay sang thở dài. Nếu biết
bố mình đã mất, e rằng Leo sẽ phát điên lên mất...
Trong
nhà thờ….
Chiếc
quan tài lạnh lẽo đặt trước thánh đường, một người đàn ông phúc hậu đang nằm ngủ
một giấc dài trong đó, những bông hoa cúc trắng được mọi người đặt vào trong với
vẻ kính trọng. Khôi Vỹ cúi gục đầu buồn bã trước quan tài, hai mắt anh nhắm chặt,
không khí im lìm nặng nề, những giọt nước mắt rơi nhẹ tiếc thương cho con người
vừa mới ra đi, phía sau anh, Anh Vũ lặng im ôm trên tay bó hoa cúc nhỏ trắng muốt,
Khôi Vỹ đi ra sau để cô bé đặt bó hoa vào quan tài…
Tiếng
chuông cầu hồn vang lên từng hồi….
Cô
bé lặng im, dường như người trong quan tài đang mỉm cười với cô, mặc dù khuôn mặt
ông đã trắng nhợt nhưng cô bé thấy ông vẫn thật rạng rỡ. Minh Đức là người lạc
quan, lúc nào trên môi ông cũng nở nụ cười, và ngay cả giây phút cuối cùng của
mình ông vẫn nhìn cô và Leo mỉm cười, nụ cười đẹp đẽ nhân từ xóa tan đi bao
nhiêu mặc cảm tội lỗi trong lòng cô. Anh Vũ nắm chặt hai tay trên ngực…
Bố….
Người
đầu tiên coi cô như con gái, chỉ vì cô mà ông ấy đã phải chết, vài giọt nước mắt
nóng hổi rơi trên tay Anh Vũ, cô bé cắn chặt môi, liệu kiếp sau cô còn có cơ hội
gặp lại con người đáng kính này hay không ? Ông ấy đã giúp cô rất nhiều, cho cô
rất nhiều, và cô nợ ông rất nhiều. Nhưng cô còn chưa kịp nói với ông một lời cảm
ơn thì cô đã mất đi cơ hội đó rồi.
Anh
Vũ đưa tay lên gạt nước mắt. Cô nhớ lại tô súp nóng hổi ông từng đưa cho cô, nụ
cười nhân từ dành cho cô, giây phút mà ông ấy đưa tay xoa đầu cô, Anh Vũ đã rất
muốn gọi ông một tiếng bố, nhưng cô lại không đủ can đảm, và bây giờ thì cô
không còn cơ hội đó nữa. Mãi đến bây giờ Anh Vũ vẫn không hiểu tại sao ông lại
quý mến cô như vậy, tại sao ông ấy lại muốn bảo bệ cho cô. Nếu không vì cô thì
gia đình ông đã không bị liên lụy rồi. Tại sao lại phải cứu một người như Anh
Vũ chứ ?
Ngực
Anh Vũ đau nhói, cô chính là người đã hại chết ông, nếu không phải vì cô thì
bây giờ ông đã không phải nằm ở đây ngủ một giấc thật dài như vậy. Cô chính là
ác quỷ hại chết ông. Phải làm sao để chuộc lại lỗi lầm với ông bây giờ, liệu cô
còn cơ hội để chuộc lỗi với ông hay không ? Ông bây giờ đã rời xa thế giới này
rồi…
-Anh
Vũ, em đừng đau lòng quá…
Khôi
Vỹ đặt tay lên vai cô bé an ủi.