ng ta làm sao đây? đưa cô bé này tới bệnh
viện không ?
-Không ! Cảnh sát đến rồi, họ sẽ lo cho con bé, tụi mày dọn
dẹp sạch sẽ chổ này rồi chuồn đi.
-Vâng !!!!
Trường Dương lạnh lẽo quay đi, đôi mắt đen thẳm sắc lẻm
trong bóng tối....
“Bố...bố ơi...”
Tiếng kêu gào hoảng loạn của Leo vang lên, Anh Vũ trợn
tròn mắt, trần nhà đang đổ sụp xuống đầu của bố Leo, cô và Leo thì đang rơi xuống
đất....
-Leo...
Anh Vũ hoảng hốt vội nắm chặt lấy cậu, hai người đang rơi...
Đang rơi...
-Leo...
Anh Vũ choàng tỉnh dậy, mọi thứ trước mặt cô bé mờ nhạt,
trần nhà trắng tinh, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi cô. Anh Vũ hơi ngơ ngác,
đây là đâu? bệnh viện sao...
-Anh Vũ !Anh Vũ !!!! May quá .Em tỉnh lại rồi !!!!!
Một cánh tay đưa lên vuốt má cô bé. Anh Vũ hơi quay sang,
Khôi Vỹ đang nhìn cô mừng rỡ, đôi mắt anh thâm quầng vì thức khuya quá nhiều,
nhưng anh ấy đang cười rất hạnh phúc, cuối cùng thì em gái anh đã tỉnh lại. Cô
bé đã nằm im trên giường suốt một ngày một đêm rồi, trong thời gian đó Khôi Vỹ
gần như phát điên lên. Khi mới bước xuống sân bay anh đã nghe tin ngôi biệt thự
nhà họ Hoàng bị hỏa hoạn, anh đã phải lao ngay đến bệnh viện...
-Anh Vũ !!! Cậu đã tỉnh lại rồi ! Cát Cát và Minh Nhật
cũng nhìn cô mừng rỡ. Họ đã túc trực bên cô bé suốt từ lúc đến bệnh viện.
-Anh...hai... Anh Vũ yếu ớt cất tiếng, cổ họng cô bé khô
rát, cô đang nằm trên một chiếc giường trắng toát, tay đang truyền dịch. Cô cố
gượng dậy...
-Vũ !!!! Em đừng ngồi dậy, mau nằm xuống nghĩ ngơi đi, em
còn yếu lắm...
Khôi Vỹ lo lắng vội đỡ cô bé giúp cô nằm xuống, nhưng Anh
Vũ nắm chặt lấy anh gượng dậy, đôi mắt cô nhìn anh hoang mang...
-Anh hai....Leo đâu rồi, anh ấy đâu rồi ? Bác Minh Đức nữa...Họ
đâu rồi, anh hai ?
Khôi Vỹ nhíu mày nhìn cô em gái, Cát Cát và Minh Nhật
cũng cúi xuống có vẻ đau xót. Anh Vũ càng thấy hoảng sợ hơn, không lẽ đã có
chuyện không hay xảy ra với họ rồi sao ? trái tim cô đập loạn lên từng nhịp, ngực
cô đau nhói và có gì đó đè nặng....
-Anh hai....
-Vũ....Khôi Vỹ nhìn em buồn bã, đôi mắt anh siết lại.-Bác
Minh Đức đã mất rồi....
Anh Vũ sững sờ, hai bàn tay nắm chặt lấy Khôi Vỹ run rẩy.
Cô nhớ lại hình ảnh khi ông cố gắng xô cô và Leo ra ngoài cửa sổ và bị trần nhà
đổ sụp xuống đầu…Bác ấy đã mất rồi ư ? Đôi mắt cô bé cay xè, bố của Leo…người
duy nhất coi cô như con gái, bác ấy đã mất rồi, vì bảo vệ cho cô và Leo mà bác ấy....
Leo...
Cả người Anh Vũ run rẩy, cô nhớ lại hình ảnh cuối cùng
khi cô và Leo rơi xuống đất, Leo đã bị thương ở đầu, máu chảy rất nhiều, đỏ rực
mặt đất bên dưới...
-Leo....Anh Vũ nhìn anh trai run rẩy...-Leo đâu rồi? anh
hai...
-Leo...cậu ấy....Khôi Vỹ nhíu mày.-Vẫn chưa tỉnh lại...
Anh Vũ thở gấp, ngực cô như bị thứ gì đó đè nén đau nhói.
Khôi Vỹ cố không nói với em mình rằng Leo đang nguy kịch. Tối hôm qua khi hai
người được đưa vào bệnh viện chỉ có Anh Vũ là ổn. Leo thì đang ở trong phòng cấp
cứu và có thể sẽ không qua khỏi, vết thương trên đầu cậu quá nặng khiến cậu mất
máu rất nhiều...
-Leo....
Anh Vũ khóc nấc lên rồi cô ngồi dậy, dựt mạnh dịch truyền
trên tay xuống loạng choạng bước ra ngoài...
-Vũ !!!! Cậu định đi đâu, mau lên giường nghĩ ngơi
đi...Minh Nhật vội giữ cô bé lại, Cát Cát cũng kéo cô bé lên giường.
-Anh Vũ!!!! Cậu mau nghĩ ngơi đi, cậu bị gãy hai chiếc
xương sườn chứ không ít đâu...
-Buông...buông tớ ra...Anh Vũ nói bằng giọng run run, cả
người cô lạnh ngắt, khuôn mặt tái mét. Leo vẫn chưa tỉnh lại, tại sao Leo vẫn
chưa tỉnh lại chứ....
-Anh Vũ !!!! Khôi Vỹ đi lại đỡ em gái mình, Anh Vũ vẫn cố
bước ra.
-Em muốn đi gặp Leo, em phải đi tìm Leo, anh tránh ra
mau...
Khôi Vỹ nhíu mày, rồi anh cũng dìu cô bé đi đến phòng cấp
cứu, các bác sĩ trong đó vẫn chưa ra, căn phòng vẫn đóng cửa im lìm. Nhưng nếu
bây giờ không để Anh Vũ đến đây, cô bé sẽ chết mất...
-Leo...Leo...
Anh Vũ đi đến và gục trước cửa phòng bệnh. Nếu bây giờ
Leo mà có mệnh hệ gì...
Một cơn ho nhẹ nổi lên, Anh Vũ lấy tay che miệng, bàn tay
cô hơi ướt, cô bé đưa xuống, khóe miệng và tay cô nhuộm đỏ máu. Cát Cát vội cúi
xuống đỡ cô bé dậy lo lắng...
-Anh Vũ ! Mau quay lại giường bệnh đi, bác sĩ nói xương
sườn của cậu bị gãy đã đâm vào phổi, khó khăn lắm họ mới cứu được cậu đó, cậu
muốn làm vết thương của mình nặng hơn sao
?
-Về phòng nghỉ đi, Anh Vũ ! Minh Nhật cũng định đỡ cô
lên.
-Mặc kệ tớ đi...Cát Cát, Nhật...Tớ muốn ở đây, tớ muốn chờ
Leo tỉnh dậy...Đôi mắt cô bé mở to vô hồn.-Leo...
Hai đứa nhóc không dám làm gì mạnh tay với cô bé, vết
thương của Anh Vũ vẫn chưa ổn, họ không dám dùng vũ lực ép cô về phòng bệnh được,
cả hai đều ngước lên nhìn Khôi Vỹ chờ đợi...
-Mặc kệ con bé đi...
Và Khôi Vỹ thở dài, anh hiểu đứa em gái của mình cứng đầu
như thế nào, anh bi