tặng ông ta hôm
nào, đến bây giờ nó vẫn chưa lành được.
-Có
chuyện gì ?Hắc Hải vẫn nhìn chăm chăm vào con mắt của mình trong chiếc gương có
vẻ giận dữ.
-Khôi
Vỹ đã cướp công ty của thằng nhóc Hạ Phong và đá nó ra rìa rồi.
-Sao
? Lúc này Hoàng Long mới chịu quay lại gã quản gia, ông ta có vẻ ngạc nhiên.
-Nghe
nói tụi nhóc đó nảy sinh mâu thuẫn nên thằng nhóc Phong định đòi lại công ty từ
tay Khôi Vỹ, và Khôi Vỹ đã cướp luôn Blue Rose từ tay Hạ Phong rồi.
-Hừm…Hoàng
Long cười nhạt.-Đúng là con trai ta, nó cũng máu lạnh và tàn nhẫn không thua gì
ta cả, Blue Rose đã hoàn toàn thuộc về nó, xem ra sắp tới ta sẽ phải đau đầu với
nó rồi đây.
-Bây
giờ chúng ta làm sao đây, ông chủ ? có cần đi khử thằng nhóc kia không ?
-Không,
thằng nhãi đó vô dụng rồi, khử nó cũng chẳng được gì nữa, mặc kệ nó đi, bây giờ
ta muốn tập trung đối phó với Khôi Vỹ, sau vụ tai nạn đó, nó chắc chắn căm thù
ta lắm, ta đã không giết được Anh Vũ để đổ tội cho Trường Dương lại còn bị con
bé đâm mù một mắt…Khốn kiếp…
Xoảng…
Chiếc
gương bị ném bể tan.
-Ông
chủ….
-Mày
đã điều tra ra ai là kẻ đã khử người của chúng ta hôm đó chưa ? tao không tin
hai đứa nhóc đó nhảy từ lầu hai xuống mà vẫn còn sức giết được lũ tụi nó đâu.
Chắc chắn phải có kẻ nào ra tay cứu tụi nó…
-Ông
chủ, tôi vẫn chưa tìm ra manh mối gì cả, có khi nào là người của Khôi Vỹ cài lại
để bảo vệ cho con bé Anh Vũ không?
-Không
thể nào, nếu nó có cài người lại thì bọn đó đã xuất hiện sớm hơn rồi chứ không
đợi đến lúc con bé gần chết rồi mới xuất hiện đâu.
-Vậy
có thể là ai chứ ?
-Mày
đang hỏi tao đó hả ? Hoàng Long trừng mắt nhìn tên quản gia.-Cho người đi điều
tra đi, tao muốn biết ai là kẻ đứng sau lưng bảo vệ con nhãi đó. Và tao muốn
mày thanh toán nó ngay cho tao. Khốn kiếp !!!!
-Vâng,
thưa ông chủ.
-Con
nhãi đó, tao sẽ không để nó chết yên ổn đâu.
Vừa
bước vào lớp, Anh Vũ đã thấy cái bảng đen chi chít những lời chửi rủa kết tội
cô, mấy đứa bạn cũng quay sang nhìn cô xì xầm với ánh mắt ác cảm. Anh Vũ thở
dài, cô không bất ngờ lắm với việc này, dù sao cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lí rồi.
Đi
lại lấy chiếc khăn lau bảng, Anh Vũ còn nghe mấy đứa bạn xì xầm:
“Nó
giúp anh trai cướp công ty của Leo đó…”
“Nghe
nói nó còn phóng hỏa hại chết bố cậu ấy nữa…”
“Trời
ơi, ghê vậy, nhìn cái mặt hiền thế mà sao đáng sợ quá…”
“Ác
quỷ chứ không phải người…”
“Nghe
nói trước đây nó hại chết Lãm phải không…”
Cô
bé không nói gì, bàn tay nhỏ nhắn lau nhanh những dòng chữ chi chít trên bảng,
đúng lúc này Leo cũng bước vào, đôi mắt đen thẳm lướt qua Anh Vũ lạnh lẽo, đôi
tay của cô bé dừng lại trong vài giây, cô thấy hơi nhói trong lòng. Leo đã coi
cô như người xa lạ rồi, dù đã biết trước sẽ như vậy nhưng cô vẫn không thể chấp
nhận được. Cảm giác thật khó chịu…
Tiếp
sau cậu, Cát Cát và Minh Nhật cũng lạnh lùng bước qua cô không nói một câu, mấy
đứa học sinh trong lớp càng khẳng định hơn về sự thật của tin đồn mấy hôm nay…
Anh
Vũ vẫn làm ra vẻ thản nhiên, chính cô muốn những người bạn của mình tránh xa
mình ra, cô không muốn làm liên lụy đến ai nữa, cô biết chắc sẽ có một ngày
Hoàng Long tìm đến cô trả thù, ngày đó có thể chính là ngày mà công ty của ông
ta bị phá sản, và cô biết chắc sẽ không lâu nữa đâu, nếu ngày đó đến, Anh Vũ
không muốn ai ở bên cạnh mình nữa, cô không muốn một người bạn nào của mình lặp
lại cái chết như của bố Leo một lần nữa. Vậy thì chỉ còn một cách, để họ tránh
xa cô ra…
Và
lần đầu tiên cô biết cô đơn đáng sợ như thế nào. Bước chân của cô đi đến đâu
cũng nhận được những ánh mắt xoi mói ác cảm của mọi người, có ai đó đã loan tin
để cả trường tẩy chay cô, và cô thừa biết tác giả của trò này là ai…
-Chào,
con quỷ máu lạnh.
Bước
chân Anh Vũ dừng lại nơi hành lang, Uyên Linh đáng đứng nhìn cô cười mỉa mai.
…-Hình
như cô được nổi tiếng khắp trường rồi nhỉ ? cô nàng đi lại gần Anh Vũ hơn.-Lợi
dụng cướp trắng cả công ty của người yêu, đúng là ghê tởm mà.
Anh
Vũ không quan tâm đến những gì cô ta nói, cô thản nhiên bước đi, nhưng mới được
mấy bước cô lại bị chặn lại.
-Anh
Vũ ! Đứng lại đó…
Đám
đàn em của Leo nhìn cô bé với cặp mắt đầy sát khí. Đáp lại thái độ đó, Anh Vũ vẫn
không biểu hiện một chút cảm xúc gì.
-Tôi
hỏi cô, có thật cô đã hại đại ca bị tai nạn đến nỗi mất trí nhớ hay không ? Chính
cô giúp anh trai mình cướp công ty của cậu ấy phải không ?
Anh
Vũ nhìn mấy cậu bạn trước mặt, đôi mắt đen lặng thinh, rồi cô bước đi, không
nói một lời.
-Đứng
lại, Anh Vũ, cô còn chưa trả lời tôi.
Cậu
bạn kia giận dữ kéo tay cô bé lại, Anh Vũ thở dài đáp gọn lỏn.
-Thế
thì sao ?
Câu
trả lời của cô bé như đổ thêm dầu vào lửa, lập tức mấy con mắt nhìn cô sắc lạnh.
-Cô
thật ghê tởm, Leo đã yêu cô như vậy, cậu ấy coi trọng cô như vậy, tại sao cô lại
