Disneyland 1972 Love the old s
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328450

Bình chọn: 8.00/10/845 lượt.


đối xử với Leo tàn nhẫn thế hả? cô có còn là con người hay không ?

Anh
Vũ cười chua chát, Leo yêu cô, cô biết chứ, cậu ấy đã làm cho cô những gì, cô
cũng đều nhớ chứ, cô cũng không quên là mình đang muốn chuộc lỗi với cậu.

-Chuyện
này liên quan gì đến các cậu? đừng có làm phiền tôi nữa !

-Hà
Anh Vũ !!!

Đám
người trước mặt cô nổi điên lên, một tên nắm chặt lấy cổ áo cô bé định giơ tay
tát cô, Anh Vũ hơi nhíu mày, may mắn là lúc này có một giám thị đi ngang nên mấy
đứa nhóc vội buông cô ra và giải tán, nhưng những kẻ đó trước khi quay đi vẫn
nhìn cô với ánh mắt căm ghét giận dữ, và chắc chắn là họ sẽ không bỏ qua cho
cô. Uyên Linh nhìn cô với vẻ hài lòng rồi cũng bỏ đi, còn một mình trên hành
lang vắng, Anh Vũ chợt mỉm cười…

“Anh
có những người bạn thật tốt, Leo…”

-Leo
!!!! Cậu nói gì vậy ? Cậu định ra ngoài sống sao ? sao không ở lại nhà tớ ? cậu
không thích điều gì ở nhà tớ ?

Từ
chân cầu thang vọng lên tiếng của Sa Lệ, Anh Vũ dừng bước, cô không định đi xuống
dưới nữa, cô không dám gặp lại Leo nữa, nhưng Sa Lệ và Leo đã đi lên rồi.

-Tớ
không muốn làm phiền gia đình cậu nữa, tớ muốn sống một cuộc sống tự lập vì vậy
tớ sẽ chuyển ra ngoài.

Leo
bước đi với vẻ bất cần đời, hai tay đút túi quần, sơ mi không đóng thùng, cà vạt
thì lỏng kéo xuống hở ngực, từ sau khi tới gặp Khôi Vỹ trở về, Hữu Chiến đã
thay đổi hẳn thái độ với cậu, ông ta lạnh nhạt và không ngừng bóng gió muốn đuổi
cậu đi, Leo cũng thừa hiểu ông ta muốn gì ở cậu khi giúp cậu lấy lại công ty,
nhưng kế hoạch của ông ta đã thất bại nên Leo không còn giá trị lợi dụng đối với
ông ta nữa. Cậu chợt cười thầm nhạt nhẽo, đôi mắt đen thẳm nhìn xa xôi, đi đến
đâu thì người ta cũng chỉ muốn lợi dụng cậu mà thôi, chẳng ai thật sự quan tâm
cậu cả…

Rồi
cậu hơi sững lại, Anh Vũ đang ở trước mặt cậu. Đôi mắt trong veo nhìn cậu buồn
bã, đôi mắt đen thẳm đó khiến cậu nhớ lại một điều gì đó, có phải trước đây cô ấy
hay nhìn cậu như vậy hay không ? Leo thấy hơi nhói trong lòng, cậu muốn đi lại
gần cô bé, cậu muốn nghe giọng nói trong trẻo của cô bé, muốn thấy nụ cười vô
tư như một đứa trẻ của cô. Nhưng tất cả đã kết thúc rồi, cuối cùng thì những thứ
đẹp đẽ quan trọng với cậu chỉ là sự giả tạo….

Leo
vẫn bước đi, đôi mắt đen vô cảm không
dành cho cô nữa, Anh Vũ cũng lặng im để cậu lướt qua mình, nhưng trái
tim sao cứ đau thắt lên từng cơn, cô muốn chạy đến níu cậu lại, cô muốn ôm cậu
thật chặt cho dù sau đó Leo có siết cổ hay dìm chết cô dưới biển cũng được,
nhưng Anh Vũ không dám, cô không muốn Leo gặp nguy hiểm nữa. Cô đã cướp đi tất
cả mọi thứ của Leo, đem lại tai họa cho Leo, cậu ấy chịu đựng như vậy là đủ lắm
rồi…

Sa
Lệ cười nhạt khi hai người lướt qua nhau, cô ta không khó gì nhận ra ánh mắt
đau đớn của Anh Vũ khi nhìn Leo, cánh tay cô khoác chặt lấy Leo hơn.

-Tớ
không để cậu đi đâu Leo, cậu là vị hôn phu của tớ, tớ sẽ giữ cậu mãi bên cạnh
mình…

Sa
Lệ vẫn không ngừng huyên thuyên đủ thứ, nhưng không có câu nào lọt vào tai Leo
cả, Leo vẫn lặng lẽ bước đi, trong đầu cậu trống rỗng. Chỉ có hình ảnh nhạt
nhòa của một ai đó thoáng qua….

Sáng
hôm sau…

Bốp….

Vừa
bước vào sân trường, Anh Vũ đã nhận ngay một quả bóng rổ vào mặt, một bên má của
cô bé đỏ ửng, trái bóng lăn lóc dưới đất, Anh Vũ nhìn lên, là đám đàn em của
Leo đang chơi tung bóng, một tên đi lại nhặt trái bóng mới đập vào mặt cô bé
lên cười nhạt:

-Chậc
! Da mặt dầy thật, bị bóng đập trúng mà không trầy xước một chút nào cả. Đáng nể
thật đấy, Anh Vũ !

Mấy
đứa bên cạnh cũng quay sang liếc Anh Vũ với con mắt khó chịu.

-Da
dầy như vậy mới đi lừa đảo người khác được chứ, mày ném vậy là nhẹ quá rồi, xem
tao nè !

Vụt…

Trái
bóng được đập hết lực vào mặt Anh Vũ, cô bé né người tránh được, vì Anh Vũ rất
nhanh nhẹn mà, nhưng đám nhóc kia vẫn không chịu dừng.

-Nó
tránh kìa, ném lại đi.

-Để
xem mày tránh được cho đến khi nào ?

Mấy
đứa nhóc xôn xao và tiếp tục đập bóng vào người cô bé. Anh Vũ nhíu mày, một loạt
bóng bay về phía cô, cô bé vội mang ba lô ra đỡ để bóng không đập vào mặt,
nhưng đầu cô cũng bị u lên vài cục, bộ váy đồng phục lấm lem, cô định chạy vào
lớp, nhưng đám người kia đã vây lấy cô, Anh Vũ nhăn mặt, cô không muốn đánh mấy
đứa này, nhưng sao tụi nó dai quá…

Bất
ngờ…

Bốp….

Một
trái bóng bị lạc bay thẳng vào mặt Cát Cát rồi lăn xuống đất, đúng lúc bọn này
đang hăng máu ném bóng vào Anh Vũ thì Cát Cát bước tới nên bị đạn lạc, trái
bóng chỉ chạm nhẹ vào mặt cô bé, nhưng như vậy cũng đủ làm cô nổi điên lên rồi.
Anh Vũ quay lại lo lắng, bọn nhóc kia tới số rồi. Cát Cát vẫn nhìn theo trái
bóng lăn dưới sân rồi nhìn lên đám nhóc trước mặt, đôi mắt sắc lẻm hình sự, mấy
tên này xanh mặt vội vã chạy mất…

Cát
Cát tiếp tục bước đi, cô không thèm nhìn Anh Vũ lấy một lần. Anh Vũ cũng không
dám nói gì, cô biết nhỏ bạn cũng đang rất giận mình vì chuyện của Leo…