Cô giáo nhìn xuống với vẻ không hài lòng.-Lời giải này được ai đó ném cho em mà
em bảo không biết là thế nào, em làm cô thất vọng quá, không ngờ một học sinh
gương mẫu như em mà cũng có lúc giở trò gian lận như vậy…
-Thưa
cô, em thật sự không biết mảnh giấy của ai, và em cũng không nhờ ai chỉ bài cả.
-Được
rồi, em không cần phải phân bua nữa, cô biết gần đây em hay nghỉ học nên có nhiều kiến thức chưa nắm vững,
nhưng dù sao thì em cũng không được làm trò gian lận như thế này chứ, nếu em muốn
tôi có thể phụ đạo cho em cơ mà, em càng ngày càng hư hỏng rồi, Anh Vũ…
Cả
lớp bắt đầu xôn xao lên, Cát Cát ở bên cạnh hơi nhíu mà, Leo vẫn lặng im ngồi
làm bài, mặc dù cậu biết Anh Vũ vô tội vì hai người ngồi gần nhau, nhưng cậu vẫn
không buồn lên tiếng minh oan cho cô bé.
-Em
đã nói tờ giấy không phải ném cho em. Em có thể làm được bài tập này.
-Em
đừng cố chối tội nữa, nếu không phải ném cho em thì cho ai, nó rơi từ trên bàn
em xuống cơ mà, nếu em có thể chỉ ra được ai ném mảnh giấy này thì tôi có thể
xem xét lại cho em làm bài tiếp, nếu không thì dừng lại lên phòng giám thị với
tôi.
-Cô
đừng vô lí như vậy, em lo làm bài thì làm sao biết ai ném giấy chứ ?
Anh
Vũ đã thấy hơi bực bội, rõ ràng cô giáo này muốn kết tội cô cho bằng được mà,
nghe Anh Vũ nói thì cô càng bực bội hơn, lập tức cô đưa tay giành lấy bài kiểm
tra của cô bé.
-Em
dừng làm bài được rồi, bài này tôi sẽ không chấm điểm cho em đâu, ra ngoài cửa
lớp đứng, cuối giờ lên phòng hiệu trưởng với tôi.
Anh
Vũ thở dài bực bội, rồi cô cũng đặt cây bút xuống lẳng lặng đi ra ngoài.
“Chỉ
là một bài kiểm tra, không là gì cả…”
Trong
lớp có một kẻ cười thầm hài lòng…
Kết
quả sau khi bước ra từ phóng hiệu trưởng là Anh Vũ phải mời phụ huynh lên họp
vào cuối tuần này, cô bé thở dài, lại phải làm phiền Khôi Vỹ nữa rồi, anh ấy
đang bận rộn như vậy chưa chắc gì đã lên họp cho cô được, thật phiền phức mà…
-Học
sinh gưỡng mẫu mà cũng có lúc dùng phao sao ? một cô bạn cùng lớp nhìn Anh Vũ với
vẻ mỉa mai.
-Ngày
trước có Leo chỉ bài nên mới được điểm cao chứ thực ra nó cũng có giỏi giang gì
đâu…
Anh
Vũ thở dài, thật mệt với mấy đứa nhiều chuyện này quá, mấy tên đàn em của Leo
cũng đang đứng ở cầu thang chờ cô bé, khuôn mặt có vẻ phỡn chí lắm. Anh Vũ cười
nhạt, bọn này là bạn thì thật vui nhưng là kẻ thù cũng phiền toái thật.
-Thế
nào ranh con? thầy hiệu trưởng quyết định thế nào? có bị hạ một bậc hạnh kiểm
không ?
-Không
! Anh Vũ đáp gọn lỏn rồi đi vào lớp, bọn kia vẫn nói vọng theo.
-Nếu
muốn yên ổn thì làm đơn chuyển trường đi, mày còn ở đây sẽ không xong với tụi
tao đâu.
Anh
Vũ thở dài, chuyển trường gì chứ? bây giờ sắp kết thúc học kì hai rồi, còn trường
nào chịu nhận học sinh vào giữa chừng nữa chứ.
6h00
chiều…
Từng
cơn gió nhẹ ùa qua mơn trớn mái tóc Anh Vũ ra sau, cô thả những bước chân chậm
chạp trên hè phố, không hiểu sao cô chỉ muốn mãi đi dạo chơi ngoài đường như thế
này thôi, bây giờ chỉ còn lại một mình cô trong ngôi nhà trống vắng, Leo đã đi, Khôi Vỹ cũng ít
khi trở về nhà, Anh Vũ không muốn trở về căn nhà lạnh lẽo đó một chút nào nữa…
Đã
một tuần trôi qua, Anh Vũ cũng chịu đủ mọi trò của đám bạn trên lớp. Cát Cát và
Minh Nhật vẫn còn giận cô, Leo thì coi như cô không tồn tại nữa rồi, cuộc sống
của cô bây giờ thật tẻ nhạt…
Bước
chân cô bé vẫn đều đặn trên hè phố vắng tanh, chỉ còn tiếng những chiếc lá rơi
chạm nhẹ xuống đất, Anh Vũ vẫn cứ bước đi, nhưng cô không hiểu là mình muốn đi
đâu cả, cô chỉ bước những bước vô định cho đến tận tối mịt…
-Anh
Vũ !
Có
tiếng gọi phía sau, cô bé quay lại, Khôi Vỹ bước ra khỏi chiếc xe hơi trắng đi
lại gần cô mỉm cười.
-Sao
em lại lang thang ở đây, về nhà thôi.
-Anh
hai, hôm nay anh không ở lại công ty sao ?
-Không,
hôm nay anh về ăn cơm với em, anh mới
mua rất nhiều sushi cho em đó. Khôi Vỹ mỉm cười xoa đầu cô bé, anh nhận thấy
ánh mắt cô bé hơi buồn, cộng thêm thông báo mời phụ huynh hôm trước nên anh
đoán là trên trường có lẽ cô bé đang bị bạn bè tẩy chay.
Anh
Vũ không nói gì, cô lặng im ngồi trong xe đưa đôi mắt nhìn ra cửa kính bên
ngoài, mọi thứ thật yên ắng. những hàng cây im lìm như lao vụt qua hai bên đường,
Anh Vũ thấy chúng thật mờ nhạt, những chiếc lá vàng chao đảo rồi lướt qua trên
cửa kiếng xe thật ảm đạm. Khôi Vỹ lặng im lái xe, đôi lúc ánh mắt anh hơi buồn
khi nhìn thấy những chiếc lá khẽ chạm vào tấm kiếng. Cuối cùng chiếc xe dừng lại
trước quán trà Windy, Khôi Vỹ nhanh chóng bước ra mở cửa cho cô bé, nhưng Anh
Vũ chưa kịp bước ra đã thấy anh hơi nhíu mày, rồi anh ra hiệu cho cô ngồi im
bên trong và đóng cửa xe lại, nhìn ra sau cười nhạt.
-Chậc
! Lâu lâu mới về nhà, chưa gì đã có khách tới viếng thăm rồi, thật phiền phức
quá !
Anh
Vũ ngước ra hơi lo lắng, một đám người tay cầm mã tấu đang lùi lũi xuất hiện
vây lấy chiếc xe của Khôi Vỹ, anh nhìn