The Soda Pop
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328310

Bình chọn: 7.5.00/10/831 lượt.

sắp chết của mình mà lại
đùng đùng nổi giận vì khoản tiền lớn ở chợ đen đã bị anh cả bỏ mất, và cái giá
anh cả phải trả lúc đó là chính mạng sống của mình. Ông ta đã chính tay bắn chết
anh ấy. Anh Vũ nhíu mày, cô nhớ lại hình ảnh bé nhỏ của hai anh em cô lúc ấy,
đôi mắt trợn tròn vô hồn nhìn anh ấy ngã xuống dưới vũng máu tươi. Ông ta cũng
không ngó ngàng gì đến Khôi Vỹ nữa, trong nhà họ Hà lúc ấy chỉ còn hai anh em
Anh Vũ và Anh Khôi chăm sóc cho anh, cũng may là thể lực của Khôi Vỹ tốt nên
anh mới thoát chết, đây cũng là lí do anh mang cô ra khỏi nhà họ Hà. Anh Vũ cười
nhạt, lúc ấy anh Vỹ chưa giết ông là may, muốn anh ấy trở về ư ? Đừng có kể chuyện
cười chứ.

-Khôi
Vỹ ! Thằng vô dụng đó không phải là con ruột của ta, nó và chúng ta không chung
dòng máu, con không cần phải tiếc thương cho nó làm gì.

-Tôi
là con ruột của ông mà ông cũng đâu có thương tiếc tôi. Chính ông còn đẩy Anh
Khôi đến chổ chết chỉ vì một kho hàng, trong mắt ông chỉ có lợi ích là trên hết,
tình cảm ruột thịt thì có ý nghĩa gì?

-Hừ ! Ta đã chẳng dạy con trong dòng họ Hoàng
không cần đến mấy thứ tình cảm vô dụng và những kẻ yếu đuối hay sao ? Ta thừa
nhận ta là kẻ tàn nhẫn và đã từng bỏ mặc sự sống chết của con, nhưng công việc
của chúng ta lúc đó bắt buộc phải như thế, ta không còn cách nào khác. Nhưng cũng
nhờ vậy mà con có thể tự khẳng định bản lĩnh của mình. Con là một nhân tài, lại
là con ruột của ta, con có thể thay thế ta, ta đã quyết định chọn con là người
thừa kế của dòng họ. Chúng ta hãy bỏ qua mọi thứ trước đây, con trở về nhà đi.

-
Ông không cần nói nữa. Từ lúc anh cả vì cứu tôi mà bị ông giết, tôi và ông đã hết
tình hết nghĩa rồi. Mạng của tôi là do ông tạo ra, nhưng anh trai đã thay tôi
trả nó cho ông, công lao nuôi dưỡng tôi cũng đã trả xong. Bây giờ chúng ta là kẻ
thù. Tôi sẽ không ngần ngại xuống tay nghiền nát ông đâu.

Thấy
thái độ lạnh lùng của Khôi Vỹ, Hoàng Long dường như đã hết kiên nhẫn, ông ta
quay sang bực tức.

-Hừ…mày
đúng là ngu ngốc mà. Rồi mày sẽ phải hối hận đó. Khôi Vỹ, không hợp tác với
tao, mày sẽ sớm bị Trường Dương thanh toán thôi, hay mày nghĩ trước kia tụi mày
là bạn nên nó sẽ không giết mày? Nhầm rồi con ạ, thương trường không có chổ cho
tình cảm, thế giới ngầm lại càng không, cuối cùng chính nó cũng sẽ ra tay giết
mày thôi…

-Đừng
dọa tôi, không ăn thua đâu. Khôi Vỹ nhếch mép cười nhạt.

-Hừ
! Con bé đó đã khiến mày hành động ngu ngốc như vậy sao. Ông ta vừa nói vừa liếc
sang Anh Vũ ở trong xe với vẻ căm thù. Khôi Vỹ hơi nhíu mày.-Mày thèm khát tình
cảm đến ngu ngốc như thế này sao? con khốn đó còn không phải em ruột của mày nữa
? Khôi Vỹ !!! Mày rốt cuộc cũng chỉ là một thằng nhãi yếu đuối vô dụng mà thôi.
Con bé đó. Tao sẽ không tha cho nó đâu, tao sẽ không bỏ qua cho hai đứa mày
đâu, tao đã mở lời rồi mà mày dám từ chối, vậy thì sau này đừng trách tao, mày
sẽ phải hối hận vì dám đối đầu với tao đó. Khôi Vỹ…

Đám
người của Hoàng Long đi rồi Anh Vũ mới mở cửa bước ra, Khôi Vỹ vẫn lặng im hút
thuốc, khuôn mặt đăm chiêu có vẻ suy tư. Không có đứa con nào lại muốn dồn bố
mình vào đường cùng cả, nhưng ông ta đã gây ra quá nhiều tội lỗi rồi, và anh là
người duy nhất có thể dừng ông ta lại. Khôi Vỹ đã không còn lựa chọn nào nữa…

-Anh
hai ! Anh Vũ cất tiếng gọi, cô bé bước ra nhìn anh với vẻ lo lắng, Khôi Vỹ lúc
này mới chợt tỉnh quay sang mỉm cười.

-Anh
Vũ ! Không sao đâu em, anh sẽ sớm kết thúc chuyện này.

-Ờ…


bé cúi xuống có vẻ nghĩ ngợi, bắt đầu từ hôm nay có lẽ hai anh em cô sẽ khó có
được cuộc sống yên ổn. Hoàng Long đã thật sự bị dồn đến đường cùng, ông ta cũng
có ngày hôm nay rồi, nhưng chắc chắn ông ta sẽ không chịu ngồi yên để bị bắt
vào tù đâu. Khôi Vỹ không muốn cô bé lo lắng nhiều, anh khoác vai cô đi vào nhà.

-Vào
nhà thôi Anh Vũ, chắc em cũng đói lắm rồi phải không ? Vào ăn sushi với anh
nào.

10h00
tối…

Những
tiếng đồng hồ tích tắc trên tường dội lên trong không khí lặng yên của căn
phòng nhỏ, Anh Vũ vẫn chăm chú vào cuốn sách bài tập toán hình, bây giờ cô bé
chỉ muốn lao đầu vào học để quên đi mọi thứ xung quanh mình, cố quên đi Leo,
nhưng sao càng cố quên lại càng thấy nhớ…


nỗi nhớ về Leo giờ đây đã ám ảnh cô rồi, Leo luôn xuất hiện trong tâm trí cô mọi
lúc mọi nơi, kể cả trong những giấc mơ…

Nước
mắt cô bé rơi xuống trang giấy trắng, rồi cô chợt nhìn thấy chiếc nhẫn trên
ngón tay mình, cô bé tháo ra giơ nó lên, chiếc nhẫn cặp bạch kim Leo đã mua cho
cô hôm nào, Anh Vũ đưa nó lại lần hơn, đôi mắt đen thẳm buồn bã, không biết bây
giờ Leo còn đeo chiếc kia trên tay hay không…

Leo…


bé cúi xuống run run, những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống trang giấy trắng
ướt đẫm. Leo đã coi cô là kẻ không tồn tại trong mắt cậu ấy rồi. Đau quá…

Khôi
Vỹ đứng ngoài cửa thấy cảnh tượng này thì không bước vào nữa, anh nhìn cô em
gái nén một tiếng thở dài, bàn tay đóng nhẹ cánh cửa đi ra.


một nơi khác…<