bố cậu, chà đạp lên lòng tin của cậu ? Yêu và
hận, hai cảm xúc đan xen lẫn nhau và giày vò trái tim Leo, khiến cậu đau mà ko
thể khóc, ko thể thốt lên lời, chỉ biết lặng câm như một cái xác rỗng nhìn mọi
thứ xung quanh với ánh mắt chán chường.
Anh
Vũ hơi lui ra, trái tim cô bé đau nhói. Leo vẫn nằm im trên giường không quay
sang nhìn cô. Ở bên ngoài đã có tiếng xôn xao của đám bạn trong lớp, chắc họ tới
thăm Leo. Cô bé không nói gì, lẳng lặng đứng dậy quay đi. Leo có vẻ đã ổn rồi. Tốt
nhất là đừng gặp mấy đứa đó lúc này, nếu không tụi nó lại không để yên cho cô…
Anh
Vũ bước ra rồi, Leo mới quay lại, buồn bã. Rõ ràng là cậu muốn cô bé ở lại với
cậu, nhưng cậu lại đuổi cô bé đi. Tại sao Anh Vũ lại là kẻ thù của cậu chứ ?
Mặc
dù đã cố tránh mặt đám bạn của Leo, nhưng cô bé vẫn nhìn thấy một người khác rất
ác cảm với mình.
-Cô
tới đây làm gì ?
Sa
Lệ đi lại nhìn Anh Vũ gằn giọng, cô bé thở dài, mỗi lần đụng mặt con nhỏ này là
mọi thứ lại rối tung lên, nó đúng là khắc tinh của Anh Vũ mà.
-Cô
thật đê tiện, cuối cùng thì cũng lộ rõ bản chất của mình rồi sao? Cướp được
Blue Rose của Leo chắc anh cô mừng lắm nhỉ? Leo bây giờ rất hận cô, cô đừng
nghĩ đến việc quay lại với cậu ấy nữa.
-Leo
bị đau đầu.
-Hả
?
Sa
Lệ quay sang ngạc nhiên, thường thì Anh Vũ sẽ lặng im bỏ đi mà, không ngờ bây
giờ cô bé lại lên tiếng, dường như Anh Vũ vẫn còn rất quan tâm đến Leo…
-Có
thể vết thương của Leo có vấn đề, cô hãy nói anh ấy đến bệnh viện kiểm tra đi.
-Chuyện
này không cần cô nhắc. Tôi cảnh cáo cô, tránh xa Leo của tôi ra, nếu không tôi
không tha cho cô đâu.
Anh
Vũ cười nhạt, đôi mắt cô bé sắc lẻm, kẻ khiến mối quan hệ của cô và Leo trở nên
tồi tệ chính là con nhỏ này, nếu là bình thường cô đã không tha cho nó rồi,
nhưng bây giờ nó lại là người rất quan trọng của Leo, không thể đụng vào nó được...
-Cô
thắng rồi. Cô đã cướp được Leo, bây giờ anh ấy là của cô. Vì vậy…Hãy chăm sóc
Leo cho tốt. Nếu anh ấy có mệnh hệ gì…. Anh Vũ nhìn Sa Lệ, ánh mắt sắc lẻm có
thể giết chết người, hai hàm răng nghiến chặt.-Tôi sẽ giết cô đó….Không đùa
đâu…
Sa
Lệ giật mình, ánh mắt lạnh lẽo của Anh Vũ vừa quét qua cô thật đáng sợ, và câu
nói này của Anh Vũ không phải là để hù dọa. Sa Lệ hơi run rẩy, mãi khi Anh Vũ
đi qua rồi cô ta mới quay ra sau ném một ánh nhìn căm thù.
-Anh
Vũ, tao sẽ giải quyết mày trước khi mày có thể làm gì tao, cứ đợi đó.
….
Anh
Vũ bước đi, trái tim cô đau nhói. Leo đang rất hận cô, anh ấy thật sự không muốn
nhìn thấy cô nữa, Anh Vũ cũng rất muốn biến mất khỏi mắt Leo ngay lập tức,
nhưng không thể, cô muốn được nhìn thấy Leo, cô muốn ở bên cạnh Leo, một chút
thôi, dù cho đối với cậu cô không còn là người quan trọng nữa, những nếu cứ làm
cái bóng phía sau cậu cũng được…
-Anh
Vũ !!!
Một
giọng nói lạ vang lên phía sau cô bé. Cô dừng bước quay lại. Một người đàn ông
cao lớn vạm vỡ đi đến bên cạnh cô, Anh Vũ có thể nhận ra người này, đây là vệ
sĩ ở công ty của Khôi Vỹ.
-Giám
đốc sai tôi đến đưa cô bé về nhà. Lên xe đi !
Người đàn ông mỉm cười và mở cửa xe cho cô bé,
chiếc xe hơi trắng này đã được Khôi Vỹ giành riêng cho Anh Vũ rồi, và người vệ
sĩ giỏi nhất cũng được giao nhiệm vụ đưa đón, bảo vệ cô bé.
-Cháu
biết chuyện gì chưa ?
Ngồi
trên xe, ông vệ sĩ bắt đầu lên tiếng, Anh Vũ hơi ngước lên nhìn khuôn mặt mình
phản chiếc qua tấm kính, ông ta đưa cho cô một tờ báo, Anh Vũ cười nhạt. công
ty Paradise đang lâm vào khủng hoảng trầm trọng có nguy cơ phá sản, vậy là mọi
chuyện bắt đầu rồi, công nhận Khôi Vỹ ra tay nhanh thật, hèn gì mà anh còn chuẩn
bị sẵn cả vệ sĩ bảo vệ cho cô…
Mọi
thứ sau này sẽ khó khăn đây….
Sáng
hôm sau…
Sau
ba tiết học bụng Anh Vũ đã đói meo, đến giờ ra chơi cô bé vội đi xuống căn tin
để nạp thêm năng lượng. căn tin giờ ra chơi đông nghịt người, Anh Vũ chen chúc
mãi mới mua được hai chiếc hămbơger và lon cô ca. Nhưng mấy chiếc bàn dường như
đã chật kín chổ, cô bé mang mớ đồ ăn tới một chiếc bàn còn trống, nơi đó có hai
cô bạn cùng lớp đang ngồi ăn tán gẫu.
-Tớ
ngồi đây nhé !
Anh
Vũ đặt mớ đồ ăn xuống bàn rồi kéo ghế ngồi xuống, hai cô bạn kia quay sang rồi
chợt tắt nụ cười, họ nhìn Anh Vũ với vẻ lạnh lùng rồi đứng lên đi chỗ khác, vài
người xung quanh thấy vậy thì ngạc nhiên quay lại, và chẳng khó khăn gì để nhận
ra Anh Vũ, cô gái đang có scandan nổi nhất trường. Vài tiếng xì xào nổi lên.
Anh Vũ cố phớt lờ nó đi, cô đưa chiếc bánh lên miệng nhai chậm rãi…
“Con
nhỏ đó là chuyên gia lừa đảo đó”
“Nghe
nói nó còn hại chết người nữa…”
“Ghê
vậy…”
Mấy
tiếng xì xầm nổi lên cố ý cho Anh Vũ nghe thấy, cô bé vẫn mặc nhiên ngồi ăn
sáng, nhưng miếng bánh trong miệng đã nhạt thếch, không còn vị gì nữa, cô cố ăn
thật nhanh để có thể ra khỏi đây.
Ào…
Lon
nước trên bàn đổ xuống ướt nhem chiếc bánh của Anh Vũ. Cô bé nhìn xuống, nước