ên tường, cô thấy có vài người ở phía sau đang
quan sát mình….
Anh
Vũ nhíu mày, cô hơi lướt ánh mắt qua chiếc gương, dường như những kẻ này đang
đi theo cô, Anh Vũ quay đi, cô tự nhủ là mình đã quá lo lắng. Nhưng khi đến
gian hàng trang phục trước mặt thì cô bé đã có thể khẳng định những người này
đúng là đang bám theo cô. Anh Vũ cảm thấy hơi lo lắng, nhưng cô vẫn làm ra vẻ
như không hay biết chuyện gì. Cô vẫn đi lang thang trong siêu thị và tìm cách cắt
đuôi những kẻ này…
Đám
người kia vẫn bám sát lấy cô bé. Anh Vũ nhíu mày, cô lấy điện thoại ra đắn đo,
không biết có nên gọi cho Khôi Vỹ tới đón cô hay không ? Bọn người này có lẽ là
thuộc hạ của Hoàng Long sai đến, chắc chắn bây giờ cũng có vài kẻ chờ sẵn cô ở
bên ngoài, trong siêu thị có camera chống trộm và bảo vệ nên bọn chúng không
dám làm gì, nhưng nếu bước ra bên ngoài thì cô không biết bọn chúng sẽ làm gì…
Anh
Vũ tần ngần nhìn chiếc điện thoại, hôm nay Khôi Vỹ có một cuộc họp rất quan trọng
với đối tác, nếu gọi đến giữa chừng có thể ảnh hưởng không tốt đến công việc của
anh ấy, nghĩ vậy cô bé lại cất chiếc điện thoại vào trong túi. Anh Vũ quyết định
sẽ tự tìm cách thoát khỏi bọn này…Cô bé đi đến gian hàng áo khoác lấy vài cái bỏ
vào giỏ đi đến phòng thay đồ và biết chắc là bọn bám đuôi cũng đang theo sát
mình…
Cũng
may là phòng thay đồ hôm nay khá đông người, Anh Vũ vội lao vào một căn phòng
và mặc lên chiếc áo trùm kín mít người, trong lúc bọn kia lơ đãng, cô vội hòa
vào đám đông rồi chuồn thẳng ra ngoài. Không còn tâm trạng để mua đồ nữa, Anh
Vũ vội bỏ lại chiếc áo khoác vào giỏ đồ rồi đi thẳng ra cửa sau, đám người kia
bắt đầu lao đi tìm cô, và bọn này cũng đoán là cô sẽ đi ra từ cửa sau….
Những
bước chân đang huỳnh huỵch đuổi theo…
Anh
Vũ cố bỏ chạy thật nhanh khỏi siêu thị để những kẻ kia không nhìn thấy, qua một
con hẻm nhỏ, cô bé dừng lại thở dốc. không thấy bóng dáng bọn người kia đâu nữa,
có lẽ đã cắt đuôi được rồi.
Chợt…
Bộp…
Một
bàn tay vỗ mạnh lên vai Anh Vũ, cô bé giật mình vội quay lại tung một cú đấm
vào kẻ đứng sau mình, nhưng kẻ đó đã chụp được tay cô.
-Minh
Nhật ! Và Anh Vũ thở phào nhẹ nhỏm, trước mặt cô là Minh Nhật.-Sao cậu ở đây ?
-Khoan
hãy nói, có vài kẻ bám theo cậu , đi khỏi đây mau.
Cậu
vội kéo tay Anh Vũ núp vào một góc khuất của con hẻm, ngay sau đó là một đám
người đang đuổi theo Anh Vũ chạy qua. Cô bé nhíu mày, bọn này đang tìm đuổi bắt
cô.
-Có
chuyện gì xảy ra vậy Anh Vũ? hình như bọn người đó đang đuổi theo cậu, họ là ai
vậy ? Sau khi đám người kia đi qua rồi, Minh Nhật mới quay sang cô bé lo lắng,
Anh Vũ vội vã khỏa lấp.
-Không
có gì đâu, ngày trước tớ đã đắc tội với bọn người này nên giờ tụi nó muốn trả
thù đó mà.
-Cậu
nói dối !
Minh
Nhật nhìn cô bé nhíu mày, Anh Vũ thấy hơi hụt hẫng.
-Tớ….
-Cậu
đang định làm gì vậy, Anh Vũ ? Đám người đó là của Hoàng Long hay Trường Dương
sai tới tìm cậu vậy? Cậu đang bị họ nhắm vào đúng không?
-Sao
cậu lại nói vậy, Minh Nhật ?
-Tờ
báo mới ra có đăng tin công ty Paradise của Hoàng Long sắp phá sản, tớ đoán là
anh Vỹ đã làm điều này, bây giờ Hoàng Long đang nhắm vào hai anh em cậu phải
không ? Có phải vì vậy mà cậu mới cố gắng cô lập mình với mọi người hay không?
Anh
Vũ nhíu mày, đôi mắt hơi rơm rớm.
-Minh
Nhật…Cô bé cúi gằm xuống rồi nhìn lên cậu tha thiết. -Tớ xin cậu, Minh Nhật, nếu
còn coi tớ là bạn…hãy tránh xa tớ ra…
-Anh
Vũ ?
-Làm
ơn đi, Minh Nhật, coi như tớ cầu xin cậu…
-Anh
Vũ….Minh Nhật nhíu mày…
-Tớ
có thể tự bảo vệ mạng sống của mình, nếu chỉ có một mình, tớ có thể tự bảo vệ
được cho mình, nhưng tớ không thể bảo vệ được cho các cậu, nếu lại gần tớ, các
cậu cũng sẽ bị cuốn vào nguy hiểm. Lãm, anh trai tớ, bác Minh Đức…như vậy quá đủ
rồi. Tớ không muốn ai bên cạnh bị liên lụy nữa…
-Anh
Vũ….
-Điều
này tốt cho cả tớ và các cậu. Nên hãy làm theo lời tớ…
Anh
Vũ không nói gì nữa, cô bé nhắm chặt mắt quay vội đi. Cô bỏ chạy, cố bỏ chạy thật
xa khỏi đứa bạn của mình, từ bây giờ cô không cho phép mình được lại gần ai nữa,
mọi người sẽ vì cô mà chết, không thể để điều đó lặp lại nữa, không thể…
….
-Thưa
ông chủ, chúng tôi mất dấu con bé rồi…Trước cửa siêu thị, một tên thuộc hạ của
Hoàng Long gọi điện báo cáo kết quả.
“Tụi
bay là đồ ăn hại, có một con nhãi ranh mà cũng không bắt được sao ? Tao thuê tụi
bay về làm gì chứ?”
Tên
thuộc hạ xanh mặt, Hoàng Long đã nổi giận, có thể đám này sẽ mất vài ngón tay
vì không hoàn thành nhiệm vụ, nó vội vàng giải thích.
-Xin
lỗi ông chủ, nhưng con bé đó rất cảnh giác, nó phát hiện ra có người đi theo
nên tìm cách chạy mất trước khi tụi em tóm được.
“Thế
cho nên tao mới nói tụi bay là đồ ăn hại, thôi lết xác về đây trước khi Khôi Vỹ
cho người tới hốt xác tụi mày…”
Tút…tút…tút…
-Mẹ
kiếp !!!!
Chiếc
điện thoại vỡ