Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328355

Bình chọn: 9.5.00/10/835 lượt.

cô ca chảy tong tong xuống nền nhà, trước mặt cô, một cậu nhóc cười nhạt thách
thức.

-Sao
đi đâu bọn tao cũng nhìn thấy khuôn mặt chết tiệt của mày vậy ? Thật khó chịu
quá…


bé không nói gì, đưa miếng bánh cuối cùng trên tay lên miệng nhai một cách bình
thản, đám người kia lại càng thấy bực bội hơn.

Ào…

Lần
này là nguyên một ly nước dâu dội xuống đầu cô bé, mái tóc cô ướt nhem, chiếc
áo sơ mi chảy tong tong nước, Anh Vũ hơi nhíu mày, nhưng rồi cô bé lại thầm mỉm
cười. Cũng may là lần này tụi nó không dùng nước nóng tạt vào người cô.

-Các
cậu đang làm gì vậy ?Minh Nhật đi lại nắm tay thằng bạn kia xô ra. Anh Vũ hơi
ngước lên, cả căn tin xôn xao lên vây quanh họ. Minh Nhật đưa cho Anh Vũ tờ
khăn giấy lo lắng.-Anh Vũ, cậu không sao chứ ? lau nước đi.

Anh
Vũ không nói gì, cô bé cũng không đưa tay lên nhận lấy tờ khăn giấy mà lẳng lặng
đứng dậy bỏ đi ra ngoài.

-Anh
Vũ !!! Phía sau cô bé, Minh Nhật vẫn nhìn theo lo lắng.

Đang
định đi lên lớp học thì Anh Vũ nghe có tiếng ồn ào phía góc sân trường, hình
như đám bạn của Leo đang đánh ai đó, cô bé nhíu mày vội đi lại.

-Thằng
khốn. Mày là bạn thân của con nhãi đó phải không ? Vậy là mày cũng cùng nó lừa
đảo Leo phải không?

-Tụi
mày quên là trước đây thằng này đã từng đánh lén Leo sao, chính con nhãi kia cứu
nó chứ ai?

Những
tiếng đấm đá uỵch uỵch vang lên, giữa đám lộn xộn đó Anh Vũ đã nhận ra Mãi, cậu
nhóc đang bị mấy đứa kia đánh túi bụi, cô vội vàng chạy tới.

-Đủ
rồi đó, các cậu đang làm gì vậy ?Anh Vũ nắm chặt một thanh sắt đang chuẩn bị
vung vào người Mãi, bọn này lập tức quay sang cô bé.

-Mày
tới cũng đúng lúc lắm, tụi tao cũng đang muốn đi kiếm mày đây.

-Anh
Vũ, cậu mau chạy đi.

Mãi
vội gượng dậy nhìn cô bé lo lắng, khuôn mặt cậu bầm dập thâm tím, bộ đồng phục
xộc xệch lấm lem, Anh Vũ hơi cau mày. Cô bé vội đi lại đỡ cậu dậy.

-Cậu
không sao chứ ?

-Đập
con nhỏ đó đi tụi mày.

-Đương
nhiên, mấy khi tóm cổ được nó ở chổ vắng vẻ thế này chứ.

Mấy
đứa nhóc kia lập tức vây lấy Anh Vũ, vài thanh sắt vung tới tấp vào người cô
bé, Anh Vũ đưa tay ra đỡ, cánh tay cô đau nhói. Mấy đứa nhóc hung hăng kia
không có vẻ gì là muốn dừng lại cả…

Bốp…

Anh
Vũ tung một cú đá, một cậu bé loạng choạng ngã ra đất, thanh sắt trong tay nó
văng lên trời, Anh Vũ đưa tay ra chụp lấy rồi quay lại bọn nhóc gằn giọng.

-Đủ
rồi đó, bọn trẻ trâu này. Muốn đánh nhau với tao sao ? Tụi mày chưa có cửa đâu
!Thanh sắt trong tay cô bé quay tròn rồi chĩa vào đám nhóc cảnh cáo.-Thằng nào
muốn lên trước ?

Vài
đứa trong bọn nhìn cô bé hơi ái ngại, nhưng đám nhóc này vẫn còn hăng máu lắm,
sau vài giây định thần thì tụi nó cũng lập tức nhào vào….

-Các
em đang làm gì ở đây thế ?

Tiếc
là thầy hiệu trưởng đã xuất hiện, bọn nhóc vội bỏ chạy toán loạn, sắp kết thúc
năm học rồi, nếu bây giờ bị gọi phụ huynh vì tội đánh nhau sẽ bị hạ hạnh kiểm
là cái chắc, nặng hơn nữa là sẽ bị đuổi học hoặc chuyển sang trường khác, vì
ngôi trường này rất có kỉ luật. Chỉ còn lại Anh Vũ và Mãi đang ngồi dưới đất,
trên người bầm dập vết thương. Đi lại gần Anh Vũ, ông thầy đẩy chiếc kính trên
mắt lên cao nhìn cô bé cảnh cáo.

-Anh
Vũ ! Em biết đàn đúm đánh nhau từ khi nào thế hả ?

-Thưa
thầy, Anh Vũ không đánh nhau, bạn ấy chỉ can thiệp bảo vệ em khỏi mấy bạn kia
thôi. Mãi vội lên tiếng thanh minh cho cô bé, ông thầy nhìn cậu hơi nhíu mày.

-Anh
Vũ ! Tôi nghe ở bên ngoài em rất đáng sợ, nhưng đây là trường học. Sắp đến kì
thi học kì rồi, tốt nhất em đừng có gây chuyện trong trường nữa, nếu không, cho
dù anh trai của em có là giám đốc công ty nào đi nữa, tôi cũng không để em ở lại
tiếp tục theo học ở đây đâu.

-Vâng…

Anh
Vũ không cãi lại điều gì, cô bé chỉ im lặng gật đầu, hiệu trưởng đi rồi cô cũng
bỏ đi.

-Anh
Vũ ! Mãi gọi với theo lo lắng.

-Mãi….Xin
lỗi cậu, nhưng hãy tránh xa tớ ra đi, cậu không cần chịu rắc rối vì tớ đâu. Nói
rồi cô bỏ đi vào lớp, cậu bạn phía sau vẫn nhìn theo khó hiểu.

Vào giờ học, Leo hơi
ngạc nhiên khi nhìn thấy những vết bầm trên tay Anh Vũ, bộ váy của cô bé cũng lấm
lem vết bẩn, cậu đoán mấy người bạn của cậu lại tìm cô bé gây chuyện rồi, nhưng
cậu vẫn im lặng, cậu không muốn hỏi han gì Anh Vũ nữa. Cậu đang tập quên cô đi…

Giờ
tan học…

Anh Vũ đi bộ ra ngoài cổng trường, hôm nay ông
vệ sĩ kia có việc gấp phải làm cho Khôi Vỹ nên Anh Vũ tự đi về bằng xe bus. Cô
bé cũng không muốn đi về nhà vội, bếp đã hết đồ ăn, cô bé muốn vào siêu thị mua
một ít phực phẩm về dự trữ. Siêu thị gần trường học của cô lúc nào cũng đông
nghịt người, trước khi đi đến gian hàng đồ ăn, cô tạt ngang qua gian mĩ phẫm và
ngắm nghía những thỏi son môi với vẻ thích thú. Dạo này thời tiết hơi lạnh khiến
môi cô hơi khô, cô muốn mua một thỏi son dưỡng ẩm….

Và có một điều làm cho cô giật mình, khi vô
tình nhìn qua chiếc gương lớn tr