ình thì đừng có im lặng khi người ta kết tội cậu, tại sao cậu
không phản ứng lại hả, cậu điên rồi hả ?
Chát…
Một
cú tát được Anh Vũ giáng vào mặt Cát Cát, cô bé sững sờ, cả lớp dường như nín
thở vì hành động vừa xảy ra, Anh Vũ gạt tay Cát Cát ra rồi quay đi.
-Cậu
có tư cách gì mà lên mặt dạy đời tớ? Đừng có làm ra vẻ như cậu hiểu rõ tớ như vậy,
Cát Cát! Cậu chẳng giúp gì được cho tớ cả nên đừng có làm phiền tớ nữa, nhìn cậu
loi choi trước mặt tớ mà tớ muốn phát bệnh.
-Anh
Vũ !!!!
-Lớp
trưởng, bình tĩnh lại đi.
Minh
Nhật cố giữ chặt lấy cô bé, cậu nhìn Anh Vũ với vẻ trách móc, Cát Cát quan tâm
cô mà cô lại đối xử với cô ấy như vậy, thật quá quắt mà.
-Đúng
là quá đáng mà, Cát Cát đã bảo vệ nó mà nó lại đánh nhỏ…
-Cậu
thấy rõ bộ mặt thật của nó chưa Cát Cát? nó không đáng để cậu quan tâm đâu…
Đám
bạn trong lớp bắt đầu xôn xao lên và nhìn Anh Vũ với đôi mắt ác cảm, cô bé vẫn
mặc nhiên vào chỗ ngồi làm như không nghe thấy bất cứ điều gì, khuôn mặt vẫn lạnh
tanh không biểu hiện một chút cảm xúc.
-Hừ
! Cát Cát cười nhạt rồi gạt tay Minh Nhật ra.-Được thôi! từ nay tớ sẽ không quan tâm đến cậu nữa, muốn
làm gì thì mặc kệ cậu. Muốn chết thì cứ chết như vậy đi.
Cát
Cát nói xong thì lao ra ngoài, cánh cửa lớp bị đóng “rầm” một cách thô bạo, Anh
Vũ lúc này mới hơi ngước nhìn theo, đôi mắt đen thẳm nhói lên.
“Xin
lỗi, Cát Cát…”
Leo
vẫn lặng yên dõi theo cô bé, và cậu thấy dường như khóe mắt Anh Vũ hơi ướt, cậu
không hiểu sao cô ấy lại cư xử với Cát Cát như vậy, nhưng dường như Anh Vũ đang
muốn cô lập mình với tất cả mọi người xung quanh. Leo hơi nhíu mày, đôi mắt
trong veo kia làm cậu thấy khó chịu quá. Nó thật buồn…
Giờ ra chơi, Leo vẫn lặng im đi trên hành lang
vắng. Dạo này cậu hay bị đau đầu, có lẽ vì cậu đã suy nghĩ quá nhiều về những
chuyện đã xảy ra. Đôi mắt đen lơ đãng nhìn xuống sân trường, bên dưới mọi người
đang có giờ học thể dục, Leo muốn đi ra ngoài để đầu óc thư giản hơn, và quan
trọng là cậu không muốn để ý đến Anh Vũ nữa, chỗ ngồi của cô bé ở ngay bên cạnh
cậu, cậu không thể ngừng chú ý đến cô bé được, mặc dù hôm nào đám bạn của cậu
cũng đi đến kiếm chuyện với Anh Vũ nhưng cô bé luôn nhẫn nhịn bỏ qua…
Anh
Vũ…
Đang
suy nghĩ vẩn vơ thì cậu thấy cô bé đang đi tới trước mặt mình, đầu cúi gằm,
bóng dáng bé nhỏ trông thật cô độc. Leo cau mày đưa tay lên trán, đầu cậu đau
buốt mỗi lần nghĩ đến cô bé, rồi cậu loạng chạng dựa vào tường, cơn đau dồn lên
âm ĩ thật khó chịu…
-Leo
!!! Leo !!! Anh sao vậy ? Leo !!!!!
Một
cánh tay bé nhỏ đỡ lấy cậu, Leo đưa tay xuống, Anh Vũ đang nhìn cậu lo lắng,
khuôn mặt cô bé trắng bệch, đôi mắt đen thẳm nhìn cậu chăm chăm…
-Leo...anh
đau đầu sao ? Anh có sao không ? Có phải
vết thương có vấn đề gì hay không ? mau đi lên phòng y tế đi.
Anh
Vũ vừa nói vừa đưa tay lên trán cậu, dường như Leo hơi sốt. Leo thấy hơi chóng
mặt. Anh Vũ trước mặt cậu mờ ảo dần…mờ dần….
Rầm…
-Leo !!!!
Leo….
Anh
Vũ la lên thảng thốt, Leo đã ngã xuống đất, ngất lịm, nhưng cậu vẫn mơ hồ nghe
được những tiếng kêu lo lắng của Anh Vũ giành cho cậu, mọi thứ trong đầu cậu vụt
qua, những hình ảnh kì lạ có cô bé trong đó. Anh Vũ đang nhìn cậu thảng thốt,
hình ảnh cô bé khóc, cô bé cười, những cơn gió biển mát lạnh mang vị mặn của muối,
bông hoa hồng xanh biếc cài trên bộ váy trắng đang tung bay…
Anh
Vũ….
Sao
lại là em…
-Leo…Leo…!!!!
Anh đã tỉnh lại rồi…
Leo
từ từ mở mắt ra, trước mặt cậu vẫn mờ ảo, rồi hình ảnh Anh Vũ đang ở trước mặt
cậu hiện ra. Leo chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh, mọi thứ đều mang một màu trắng,
có mùi thuốc kháng sinh xộc vào mũi cậu, cánh tay cậu đang gắn dịch truyền, Leo
đang nằm trên phòng y tế, chính Anh Vũ đã đưa cậu tới đây.
-Leo
! Anh thấy trong người thế nào rồi? còn đau đầu không ?
Anh
Vũ vẫn nhìn cậu lo lắng, Leo không trả lời, cậu đang nhớ lại hình ảnh cô bé mỉm
cười chạy trên bãi biển, có thể nào đó là một phần trong kí ức của cậu hay
không. Cơn đau đầu lại ùa đến. Leo đưa tay lên trán, rõ ràng cậu muốn quên Anh
Vũ đi cơ mà…
-Leo
!!!! Anh vẫn còn đau đầu sao ? Đừng suy nghĩ gì nữa, đừng để đầu óc căng thẳng
nữa…Anh Vũ nhìn cậu lo lắng, đôi mắt đen thẳm nhạt nước, dường như cô bé mới
khóc.
-Biến
đi !!!
Leo
gác tay lên mắt, lạnh lùng. Anh Vũ hơi sững người, Leo vẫn không nhìn cô….
-Biến
đi !!! Tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa. Cô mau biến đi!!!!
Leo
gào lên, trái tim cậu chợt đau nhói, đầu không còn đau nữa mà lồng ngực cậu lúc
này như muốn nổ tung ra. Trái tim loạn nhịp không ngừng kêu tên Anh Vũ. Leo biết
là vì cậu yêu cô bé. Cậu yêu cô bé, vì yêu nên trong lòng mới đau như vậy.
Nhưng làm sao cậu dám giữ thứ tình cảm mới nhen nhúm ấy trong lòng khi mà nỗi hận
đang dần bao chiếm lấy cậu, nuốt chửng cậu khiến cậu căm thù cô bé. Làm sao cậu
có thể yêu một người đã hại chết
