br/>
Leo đang lặng im ngắm ánh trăng bạc sáng rực
trên bầu trời, cậu đã chuyển về căn nhà cũ của mình bên bờ biển, nhờ có chiếc
xe hơi và tài khoản tiết kiệm của bố mình nên việc dọn ra ở riêng đối với cậu
không có gì khó khăn cả. Ngay hôm cậu đi tới Blue Rose trở về, người giúp việc
trước đây ở nhà cậu đã tới gặp trao lại cho cậu những thứ này và bảo đó là những
thứ cuối cùng còn sót lại trong căn nhà bị cháy. Leo không biết rằng chính Khôi
Vỹ đã cho người để lại những thứ này cho cậu vì anh biết rằng cậu sẽ sớm dọn ra
khỏi nhà Sa Lệ….
Cậu
ngồi trên cửa sổ không có chấn song nhìn ra biển đêm đen dặc ở phía trước, từng
cơn sóng bên dưới rì rào xô vào mái đá, thật yên lặng, cô đơn. Leo đưa tay lên
vuốt mái tóc đỏ ra sau, gió biển mang theo vị mặn của muối ùa vào mát lạnh,
`Trái
tim Leo đau nhói, âm ĩ, vì đến bây giờ cậu vẫn không thể quên đi được hình ảnh
của Anh Vũ….
Anh
Vũ….
Cô
bé đối với cậu giống y như làn gió lạnh, luôn ở bên cạnh cậu nhưng lại không
thuộc về cậu, và cậu cũng không biết cô ấy rời xa mình khi nào. Mối hận thù đối
với kẻ đã hại chết cha mình vẫn chưa nguôi trong lòng Leo, nhưng mỗi lần nhớ đến
Anh Vũ thì cậu lại cảm thấy bế tắc, đến bây giờ cậu vẫn không tin cô bé đã hại
chết cha mình. Mấy hôm nay Anh Vũ đã bị đám bạn của cậu bắt nạt rất nhiều, sáng
nay Anh Vũ còn bị nghi oan là gian lận trong làm bài, cậu biết với tính cách của
cô bé thì điều này là không thể, cậu rất muốn can thiệp nhưng rồi lại ép mình
không quan tâm cô bé, những gì bây giờ Leo muốn chỉ là cố quên đi Anh Vũ…
Quên
đi người mình đã yêu thương. Quên đi người đã lừa dối mình, quên đi kẻ thù của
mình. Cậu không muốn trả thù cô bé nữa, có lẽ vì cậu không thể làm như vậy được,
cậu nghĩ mình như vậy là đã quá nhân từ rồi, từ bây giờ cậu chỉ muốn quên đi tất
cả về cô bé mà thôi…
Quên
đi Anh Vũ...
Trái tim cậu đau thắt lại, những cơn gió biển
mang hơi mặn của muối lại ùa qua, lạnh ngắt, nó làm Leo cứ mãi nhớ đến Anh Vũ,
hình bóng bé nhỏ đó sao cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí cậu…
Thật
khó mà xóa bỏ nó…
Anh
Vũ….
Sáng
hôm sau…
Xoảng…!!!!!!!!!!!!!!
Anh
Vũ giật mình đưa tay lên trán, đôi mắt cô mở to ngơ ngác. Mới bước vào của lớp
đã có một chiếc bình hoa bay thẳng vào đầu cô, vài giọt máu lăn xuống má, Anh
Vũ hơi cau mày. Cả lớp đều quay lại nhìn cô với vẻ kì lạ, đám bạn của Leo vẫn
nhìn cô thách thức. Anh Vũ cười thầm, hôm nay tụi nó đã thay trái bóng bằng chiếc
bình hoa rồi sao, chuyện này xem ra càng ngày càng nghiêm trọng rồi…
-Ủa ? Cứ tưởng da dày lắm cơ, vậy mà cũng chảy
máu được sao ?
Một
thằng nhóc đi đến trước mặt Anh Vũ cười cợt, cô bé không nói gì, cô rút túi
khăn giấy ra lau máu trên đầu, cũng may vết xước không nặng lắm, nhưng nó cũng
làm cô bé đau nhói. Ở cuối lớp, Leo vẫn lặng im nhìn ra ngoài, cậu làm như
không biết được chuyện gì đang diễn ra, điều này càng làm cho đám đàn em cậu vững
tâm hành hạ Anh Vũ hơn.
-Đau
không con nhãi ? Sao không phản ứng lại đi? bình thường mày hung hăng lắm mà?
thích đánh nhau lắm mà? nói gì đi, mày đang cố tỏ ra đáng thương sao? đang cố
đóng kịch cho ai xem chứ? con khốn…
Tên
kia đi lại đá mảnh vỡ dưới đất và quát nạt Anh Vũ, Cát Cát lúc này dường như
không chịu nổi nữa, cô bé đập tay xuống bàn đi lại.
-Đủ
rồi đó thằng kia. Tụi mày vừa phải thôi !
Cả
lớp lập tức nín lặng quay sang, mấy tên đang chọc phá Anh Vũ cũng hơi nhíu mày,
nhưng tụi nó vẫn không tỏ ra là muốn dừng lại.
-Lớp
trưởng, chuyện này không liên quan đến cậu, cậu đừng có xen vào.
-Câm
đi !!! Cát Cát trừng mắt nhìn tên vừa mới ném bình hoa vào Anh Vũ rồi đi đến
trước mặt cô bé bực bội.-Cậu làm sao thế ? sao không phản ứng lại? Cậu đang làm
trò gì thế Anh Vũ ?
Đám
bạn nhìn Cát Cát nhăn nhó, họ không muốn cô bé bảo vệ cho Anh Vũ, Nhưng Anh Vũ
không nói gì, cô bé lẳng lặng đi vào chổ ngồi như không có chuyện gì xảy ra.
-Anh
Vũ !!! Cát Cát hét lên bực bội, cô kéo bật Anh Vũ lại.-Thực ra cậu đang nghĩ gì
thế? sao lại phải tỏ ra đáng ghét trước mặt mọi người chứ ? sao lại cố tình để
cho mọi người căm ghét? cậu có điều khó nói gì thì hãy giải thích đi, đừng làm
cho mọi người hiểu lầm thêm nữa.
Cả
lớp dồn hết mọi sự chú ý vào hai người, dường như ai cũng muốn biết Anh Vũ sẽ
trả lời như thế nào với cô bạn thân của mình, vì trong lớp dường như chỉ còn
Cát Cát là quan tâm đến cô, nhưng đáp lại sự quan tâm đó, Anh Vũ lại dội một
gáo nước lạnh vào mặt Cát Cát.
-Cát
Cát. Cô bé nhìn nhỏ bạn nhíu mày.-Cậu…thật là phiền phức.
-Cậu
nói gì ? cậu dám nói vậy với tớ sao ? Cát Cát nắm chặt cổ áo cô bé giận dữ,
Minh Nhật vừa bước vào lớp thấy vậy vội chạy tới can thiệp. Nhưng Cát Cát dừng
như đã nổi điên lên trước thái độ của Anh Vũ.
-Anh
Vũ !!! Cậu nói lại một lần nữa xem ? Cậu nghĩ là cậu đang làm gì chứ ? nếu muốn
làm người xấu thì đừng tỏ vẻ đáng thương như thế nữa, còn nếu không muốn người
ta nghĩ xấu về m
