Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328423

Bình chọn: 8.00/10/842 lượt.


Bước
vào lớp, vẫn là không khí lạnh lẽo đến khó chịu, mọi người vẫn nhìn Anh Vũ xì xầm
bàn tán, cô vẫn lẳng lặng bước vào chổ
ngồi. Leo vẫn lặng im thả đôi mắt lơ đãng lên trần nhà. Chỗ ngồi của hai người
không cách xa nhau lắm, nhưng Anh Vũ có cảm giác cô đã không bao giờ còn chạm
được đến cậu nữa….

Leo….

Cảm
giác hai con người hai thế giới là đây sao ?

Nhưng
ít ra thì cô vẫn được nhìn thấy Leo, dù ánh mắt chán ghét của Leo nhìn Anh Vũ
nhiều khi khiến cô đau nhói trong lòng nhưng cô vẫn cứ muốn ở bên cậu. Làm cái
bóng bên cạnh Leo cũng được…

Chỉ
cần ở cạnh Leo như thế này thôi…

Leo….

Giờ
ra chơi…

Mọi
người túm tụm huyên thuyên trò chuyện, nơi cuối lớp, Anh Vũ và Leo vẫn lặng im
ngồi nhìn ra xa, đôi mắt đen thẳm vô cảm.

-Đại
ca ! Anh ăn sáng chưa ? tụi em mua đồ ăn cho anh rồi.

Đám
đàn em của Leo ở đâu chạy vào dốc một đống đồ ăn lên bàn cho cậu. Leo lướt qua
không để ý, tụi nhóc này vẫn xôn xao trò chuyện để làm cậu vui, dường như đối với
tụi nó bây giờ làm Leo cười là tất cả, cũng không ít kẻ ném những đôi mắt sắc lẻm
vào Anh Vũ. Cô bé vẫn vậy, vẫn bỏ ngoài tai những lời nguyền rủa và lặng yên
đem chiếc hămbơgơ ra ăn. Cô không nhìn Leo, nhưng lúc nào cũng để ý đến sự hiện
diện của cậu.

Ăn
xong bữa sáng, Anh Vũ lại cắm cúi làm tiếp bài toán hình học của tiết trước
đang dang dỡ, trong tất cả các môn học thì đây là môn mà cô bé ghét nhất, cô
ghét phải vẽ hình rồi tưởng tượng rồi lại chứng minh, hình học không gian đúng
là cơn ác mộng của cô, nhưng nó lại là môn mà Leo học giỏi nhất. Có một điều kì
lạ là dù đã mất trí nhớ, nhưng chỉ cần xem qua sách vở là Leo đã nhớ ra tất cả
kiến thức các môn tự nhiên, và cậu vẫn giữ vị trí dẫn đầu lớp về điểm số các
môn học này, nếu là trước kia thì Anh Vũ đã không ngần ngại quay sang hỏi cậu rồi,
nhưng bây giờ thì khác, cô chỉ muốn vùi đầu vào học để quên đi tất cả những gì
đang diễn ra xung quanh mình, quên đi những lời xì xầm bàn tán, những ánh mắt
ác cảm dành cho mình…

Vẽ,
đo, tưởng tượng…Cuối cùng bài tập khó nhai nhất Anh Vũ cũng đã giải quyết được,
cô bé ngước lên cười nhẹ nhỏm, thế là tiết sau có thể xung phong lên làm bài rồi…

Chợt…

Ào…

Một
lon cà phê đổ ào lên tập cô bé, ướt nhẹp hết trang vở bài tập cô mới làm xong.
Anh Vũ vẫn không có vẻ gì ngạc nhiên, cô bình thản ngước lên, một tên đàn em của
Leo đang nhìn cô thách thức, bên cạnh. Leo vẫn lặng im như không biết chuyện gì
xảy ra. Anh Vũ nhìn kẻ trước mặt rồi nhìn xuống cuốn vở, nước cà fe đang chảy
tong tong xuống sàn, cô bé không nói gì, lặng lẽ cầm cuốn vở lên dốc xuống cho
khô, nhưng trang vở đã loang lỗ và ướt nhem, có lẽ phải thay vở mới rồi.

-Xin
lỗi nhé, lỡ tay !

Tên
kia nhìn cô cười đểu rồi quay đi. Anh Vũ vẫn không nói gì, trò vớ vẫn của một đứa
trẻ trâu chưa thể chọc giận được cô đâu. Nhưng tên này đi được một đoạn lại
quay sang ném lon nước vào mặt cô bé, Anh Vũ cũng không có gì ngạc nhiên cả, cô
bé đã đưa tay chụp được, ngước lên nhìn nó, thằng nhóc vẫn cười đểu:

-Ồ…Cứ
tưởng trúng cái thùng rác rồi chứ ?

Đám
học sinh trong lớp quay sang cười ồ lên và hồi hộp chờ xem phản ứng của cô bé,
với tính cách của Anh Vũ thì chỉ vài giây nữa thôi thằng nhóc này sẽ bầm dập,
đám bạn nó cũng chờ Anh Vũ nổi giận lên lao vào đánh thằng nhóc, như thế tụi nó
sẽ có cớ để đánh cô. Anh Vũ cười nhạt, muốn chọc cô nổi điên à, trò này chưa là
gì đâu.

Bàn
tay Anh Vũ siết chặt, chiếc lon bẹp dúm rồi bay vào sọt rác, xong xuôi cô lại
cúi xuống mở sách giáo khoa ra tiếp tục làm bài tập.

-Hứ…Để xem mày chịu được bao lâu.

Ngày
hôm sau…


đã có kinh nghiệm nên Anh Vũ đi học thật trễ, đợi đến khi chuông reo vào lớp cô
mới bước vào, như vậy sẽ khỏi phải chơi ném bóng với đám nhóc hôm qua.

-Các
em cất hết tài liệu vào cặp, hôm nay chúng ta có một tiết kiểm tra, ai không làm
bài nghiêm túc sẽ bị 0 điểm và không được làm bài lại, rõ chưa ?


giáo dạy toán sau khi ổn định lớp thì nhanh chóng phát bài kiểm tra, cả lớp xôn
xao lên vì đề toán hóc búa. Anh Vũ cầm tờ đề lên mỉm cười, không hiểu sao cô ấy
lại cho trúng ngay bài tập Anh Vũ mới làm hôm qua, cô còn nhớ rất rõ cách giải
và cả đáp số của nó nữa. Như vậy bài một tiết này chỉ mất khoảng hai mươi phút
là xong xuôi thôi. Leo cũng cầm tờ đề lên hí hoáy làm, đối với cậu những dạng
toán này chỉ đáng để giết thời gian…

Lớp
học im phăng phắc, ai cũng cắm cúi lo làm bài…

Bất
chợt…

Póc…

Một
cục giấy bay lên bàn của Anh Vũ rồi lăn xuống đất, cô giáo nghe thấy tiếng động
lập tức quay lại, Anh Vũ cũng nhìn tờ giấy khó hiểu, tên nào ném phao cho đồng
bọn sao ?

-Anh
Vũ, cái này là gì thế ?

Còn
đang ngạc nhiên thì cô giáo đi lại nhặt cục giấy lên mở ra, trong đó là một bài
giải hoàn chỉnh, mặc dù chưa biết kết quả thế nào, cả lớp lập tức quay sang cô
bé. Anh Vũ cũng ngước lên ngơ ngác.

-Em
không biết.

-Hừ.


XtGem Forum catalog