cô ăn quỵt cũng được, trêu chọc cô suốt
ngày cũng được, Anh Vũ sẽ không đánh cậu ấy nữa, cô sẽ vui vẻ làm cho cậu những
ly nước ép thật ngon, dành nhiều thời gian hơn nữa để lắng nghe cậu kể chuyện...
Nhưng….
Giờ
thì trễ rồi….
Dù
cô có muốn….Lãm cũng không bao giờ quay lại nữa…
Cô
bé cúi gục đầu…
Lãm hay trêu chọc cô, nhưng những lần đó cậu
chỉ muốn chọc cho cô bé cười, còn cô thì cứ luôn bạo lực với cậu, Anh Vũ thấy
trái tim hơi nhói, những lúc đó Lãm có giận cô hay không ? Rồi cô bé mỉm cười.
Lãm thật ngốc, sao lúc nào cũng quan tâm đến một con nhỏ đanh đá đáng ghét như
Anh Vũ? sao lại làm bạn với một kẻ lạnh lùng như Anh Vũ? sao lại dùng mạng sống
của mình để cứu cô kia chứ?…Nước mắt cô rơi nhẹ…Lãm thật sự sẽ rời xa cô sao?
chuyện này quá đột ngột, trái tim của Anh Vũ se thắt lại…
Lãm
đã vì cô mà chết…
Đôi
bàn tay Anh Vũ bóp chặt, đau nhói, cô bé giơ bàn tay nhỏ nhắn mở ra trước mặt.
Sợi dây chuyền thánh giá bằng bạc lấp lánh. Sợi dây này Lãm đã từng nhờ Anh Vũ
giữ hộ cho cậu, Lãm nói nó thuộc về em gái cậu ấy, nhưng Anh Vũ cảm thấy dường
như nó còn mang một hàm ý khác, đến bây giờ cô vẫn chưa biết được ý nghĩa của
nó khi Lãm trao cho cô, và Lãm đã ra đi vội vã đến nỗi không kịp nói cho Anh Vũ
biết, giờ có lẽ là lúc cô phải trả lại cho cậu rồi….
Nở
một nụ cười buồn nhìn đứa bạn thân, cô bé đặt nó trước ngực cậu thì thầm:
-Xin
lỗi, Lãm !!!! Hãy đem theo nó tới thế giới của em cậu nhé. Cám ơn vì những gì cậu
đã làm cho tớ…
Tạm biệt….
Nghĩa trang buổi sáng thật vắng vẻ, không khí se
se lạnh, từng cơn gió thỉnh thoảng lại thổi qua, quét nhẹ những chiếc lá khô.
Hàng cây phong linh rung rung, bay theo gió, từng chiếc lá vàng nhấp nhô bay
lên bay xuống. Cánh lá mỏng phất phơ tựa như hàng trăm hàng nghìn cánh tay đang
vẫy chào, tựa như những chiếc khăn tang đang tiễn đưa linh hồn của cậu lên
thiên đường...
-CÔ
LÀ ĐỒ ÁC QUỶ !!!!!
Một
giọng nói giận dữ vang lên phía sau, mọi người ngạc nhiên quay lại. Cô gái thường
đi với Lãm từ phía sau đi lên nhìn Anh Vũ đầy căm thù, đôi mắt cô đỏ ngầu,
khuôn mặt đẫm nước…
-Chính
cô đã hại chết anh Lãm, chính vì cô mà anh ấy chết. Hà Anh Vũ, cô là đồ ÁC QUỶ.
Tôi căm thù cô. Tôi sẽ giết chết cô, đồ ác quỷ, cô mau trả anh Lãm lại cho tôi,
mau trả anh ấy lại cho tôi…Cô gái vừa nói vừa lao lên nắm chặt đôi vai bé nhỏ của
Anh Vũ như muốn xé nát cô ra. Leo và Cát Cát vội kéo tay cô ta ra sau…
-Anh
Vũ…Không đau chứ ? Leo nhìn cô bé lo lắng, Anh Vũ vẫn không trả lời.
-Cô
kia, cô là ai mà dám mạt sát bạn tôi như vậy, cô có biết đây là tang lễ của người
bạn thân nhất của Anh Vũ không hả ? Cát Cát nắm hai tay cô nàng này giữ chặt, nếu
không phải giữ ý nơi tang lễ này có lẽ cô đã tát cho nó mấy cái rồi.
-Thả
tôi ra. Cô gái kia vẫn hung hăng vùng mạnh tay ra cố lao vào đánh Anh Vũ.-Tất cả
là tại cô, anh Lãm cuối cùng đã là người yêu của tôi, nhưng tôi và anh ấy còn
chưa kịp đón nhận chút hạnh phúc nào thì đã bị cô cướp mất. Nói đi, nói cho tôi
biết tại sao anh ấy lại chết chứ ? Cô nói đi…
Anh
Vũ vẫn lặng im, những lời bàn tán xì xầm bắt đầu nổi lên.
-Lãm
vì Anh Vũ mà chết ư ?
-Sao
bảo cậu ấy bị tai nạn giao thông ?
-Nghe
nói Lãm hay đi đánh nhau lắm, có khi nào…
-Cô
im đi, cô biết gì mà nói….Cát Cát nhìn cô gái này bực bội.
-Hừ..Anh
Vũ…Cô nói đi, có thật không liên quan gì đến cô không? nói cho tôi biết đi, sao
Lãm phải chết chứ ? Nhìn Anh Vũ với đôi mắt đầy căm thù, nước mắt cô gái trào
ra.-Nếu không phải vì cứu cô thì anh Lãm sẽ không chết đâu, chính cô đã hại chết
anh ấy, chính hai anh em cô đã hại chết anh ấy, tụi mày đúng là ác quỷ mà…
Hai
anh em cô đúng là ác quỷ mà….
Đôi
mắt đen thẳm đau nhói. Anh Vũ lặng im, cô gái này nói đúng, chính vì hai anh em
cô mà Lãm mới phải chết, Nếu hôm qua cô không tới tìm Anh Khôi, có lẽ người chết
là anh trai cô chứ không phải là Lãm. Đây là cái giá mà cô phải trả khi cứu anh
trai mình sao ? Anh Khôi đã sống, nhưng cô đã mất đi đứa bạn thân và từ giờ sẽ
mang theo niềm ân hận cho đến cuối đời…
Ác
quỷ…
Mình
đúng là ác quỷ mà…
Anh
Vũ nắm chặt tay, đôi môi nhỏ mím chặt…
-Em
không phải là ác quỷ. Anh Vũ, đừng để ý đến những lời cô ta nói…Leo nắm chặt
bàn tay bé nhỏ của cô bé an ủi, Anh Vũ vẫn lặng im.
-Tao
nguyền rủa tụi mày, Anh Vũ, Anh Khôi, tụi mày sẽ phải xuống địa ngục, đồ ác quỷ,
tụi mày nhất định phải xuống địa ngục. Tao nguyền rủa tụi mày… đồ ác quỷ, đồ ác
quỷ…
Cô
gái kia bị bảo vệ kéo đi vẫn cố gào lên đầy căm thù. Và những lời này giống như
những nhát dao sắc lẻm cứa vào hai trái tim đang rỉ máu.
Sau
buổi tang lễ kết thúc, mọi người đã đi về nhà hết, nghĩa trang chỉ còn lại nhóm
bạn của Anh Vũ. Anh Khôi và cô bé cứ nhìn mãi ngôi mộ lạnh lặng im trong ân hận…
Lãm
đã chết rồi, nhưng Anh Khôi thì chưa biết phải làm sao, không ai muốn cậu trở lại
nhà họ Hà nữa, tất cả
