XtGem Forum catalog
Hành Trình Của Biệt Ly

Hành Trình Của Biệt Ly

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323991

Bình chọn: 8.5.00/10/399 lượt.

uống. Thế là đem đi đổ sạch. Vũ tìm cho mình một cuốn
sách, về tuổi trẻ hay đại loại gì đó. Thấy mình cầm ngược sách, tức giận lại xé nát nó ra. Vũ đem đồ đi giặt, giặt đến bật móng tay, máu chảy
đầm đìa, cô cũng không thấy đau đớn. Chỉ vội vàng đi tìm băng gạc cầm
máu, sau đó lại đi giặt tiếp. Vũ không biết mình làm những công việc vô
nghĩa đó trong bao lâu, cô chỉ biết rằng khi bản thân đã gần như kiệt
sức, cô mới quỳ xuống ôm lấy cổ áo mình gào khóc.

Vậy là anh đã chết rồi, hai năm xa cách cuối cùng thì anh cũng tìm đến
cái chết. Vũ vẫn nhớ câu nói của anh khi ấy, anh nói rằng tôi sẽ chết
đi. Đó như một sự khẳng định, không sớm thì muộn điều ấy cũng sẽ đến.

Vũ cười điên dại, cô ngẩng đầu nhìn trần nhà và cười. Bầu trời đâu? Cô
thèm nhìn bầu trời bao la. Nhưng quanh cô lại là bốn bức tường vững
chắc, chúng đã nhốt cô lại trong sự lạnh lẽo cô độc này. Vũ điên cuồng
chạy lại, lấy tay đập mạnh vào tường. Cổ tay bắt đầu cảm thấy đau nhức,
nhưng cô không chịu dừng lại. Bóng tôi xung quanh bủa vây, Vũ nghe thấy
tiếng cười của chúng vang lên bên tai mình. Chúng khiến linh hồn cô muốn nổ tung.

Một vết thương vô hình dần dần loang ra, Vũ có cảm giác như mình không
thể nào sống nổi. Cô nằm gục xuống, co người lại, ôm lấy chính bản thân
mình trong bóng tối. Nước mắt cạn khô, đau rát. Nằm trên sàn nhà lạnh
ngắt, cô bắt đầu nghe thấy tiếng nói của linh hồn. Thứ ngôn ngữ đó cô
không định nghĩa nổi, nhưng lại hoàn toàn hiểu được. Cô gần như đã đến
được cõi chết, chỉ thiếu nước ngừng thở mà thôi. Đến khi xung quanh chỉ
toàn là màu trắng, cô mới từ từ ngất đi.



Sáng hôm sau tỉnh dậy, Vũ nhìn ánh nắng nhợt nhạt bên ngoài. Bình thản
mặc quần áo, nhìn lịch xem hôm nay là ngày bao nhiêu và cô bước ra khỏi
nhà. Lần đầu tiên trong suốt khoảng thời gian sống trong bóng tối, cô
bước ra ngoài. Vũ không biết là đã bao lâu rồi, nhưng nhìn mọi thứ cô
đều cảm thấy sợ hãi. Cô giống như động vật hoang dã lạc giữa thành thị
xô bồ, thấy nơi đâu cũng toàn sự nguy hiểm.

Vũ mua một vé tàu đi Tây Bắc, trước khi đi cô gọi điện cho Linh, nói
rằng có lẽ cô nên rời khỏi thành phố này một thời gian. Vũ cũng không
hiểu tại sao mình lại như vậy, cô chỉ biết rằng cô không thể chịu nổi
nơi đó nữa. Cái nơi hiện đại, đẹp đẽ ấy không hợp với cô. Cô cần phải
tìm một nơi nào đó yên tĩnh hơn. Linh không nói gì cả, cũng không cản
cô. Bởi vì cô ấy còn chưa kịp nói gì thì Vũ đã tắt máy.

Chuyến tàu hôm ấy rất ít người, bên cạnh Vũ không hề có ai cả. Vũ thấy
người ta đang bàn tán về vụ tự tử khó hiểu một người đàn ông nào đó.
Nghe nói anh ta sống một mình trên một căn hộ cao cấp, luôn luôn xa lánh mọi người. Rồi một ngày anh ta nhảy từ lầu tám xuống, cả người không
một mảnh vải. Người ta chỉ nghe thấy một tiếng hét và một tiếng rơi rất
“trọn vẹn” của anh ấy, sau đó tất cả đều chìm vào trầm mặc.

Những tiếng xầm xì cứ thế lan truyền đến Vũ, như những đợt gió thốc mạnh vào da thịt. Vũ sợ hãi co gối lên, cô đưa tay lên bịt chặt tai lại. Đầu gối Vũ nhấc cao đến vai và cô gục đầu xuống. Cảm giác như tất cả đều
quay lưng lại với mình, cả thế giới này đã thực sự rời bỏ cô.

Anh từng nói: “Em vẫn còn trẻ, nên phải kết thúc chuyến phiêu lưu của mình đi thôi.”

Thời gian Vũ sống trên Tây Bắc, cảm giác như bản thân đang dần dần lột
xác. Cô giống như một chú bướm đang phá kén ra ngoài, cố gắng chịu đau
để xòe được đôi cánh rực rỡ. Cô để quá khứ sâu trong một chiếc hộp,
không có ánh sáng chiếu rọi. Cô không biết bản thân có thể chạy trốn
được bao lâu, nhưng cô không muốn phải nhìn thấy nó.

Vũ nhận dạy học cho bọn trẻ, đó chỉ là một công việc giết thời gian. Cô
sống trong một thôn nghèo khó, mọi người thích mặc quần áo thổ cẩm, tóc
búi cao và làn da cháy nắng. Bọn họ hay gọi Vũ là cô gái thành phố, bởi
cô không nói tên cho họ biết. Vũ cũng không muốn phản bác lại, vì cô
đúng là người thành phố lên đây lánh nạn.

Vũ bắt đầu cắt đứt mọi quan hệ, với cả cả gia đình. Cô giống như người
bị cô lập giữa thế giới xa lạ, với những con người xa lạ, một kẻ cô độc
trắng tay hoàn toàn. Dần dà, Vũ cũng bắt đầu mặc váy thổ cẩm, để tóc và
da cháy nắng. Nhìn cô từ xa trông giống như dân bản địa, có phần xinh
đẹp và cô độc hơn những cô gái dân tộc ở đây một chút. Thực rất giống
một chú bướm rực rỡ, lang thang giữa khu rừng rộng lớn.

Người dân nơi đây rất thích ca hát, họ thường thổi khèn, thích huýt
sáo…Các cô gái ai cũng biết múa và dệt vải. Trên người họ đều đeo trang
sức rất nặng, nhưng họ gắn bó với chúng cả đời. Vũ nhận dạy học cho
khoảng mười đứa trẻ, chúng đều chỉ tầm bảy, tám tuổi. Đứa nào đứa nấy
đều lem luốc, gầy gò. Gặp Vũ đều hỏi một câu rằng: “Cô ơi, con người có
thể bay lượn như chim không?” Vũ đáp: “Có chứ!” Nếu như các em được tự
do, các em sẽ thỏa được những gì bản thân mơ ước.

Trên Tây Bắc rất lạnh, nhưng Vũ dần thấy thích nghi được với cái lạnh ở
nơi đây. Cô không còn bị rát họng và chảy máu cam nữa. Cô bình thản sống cùng với chúng. Một cô gái người