ục đích” của hắn, thầy còn gật đầu đắc ý vì thấy “học trò cưng” còn… nhanh hơn năm ngoái.
Thật chẳng khó khăn gì để bạn Thỏ nhà ta đuổi kịp bạn Rùa đang bò ì ạch và buông một vài câu mỉa mai, đại loại như:
- Ề, cô chậm như con rùa ý. Tôi chạy sau mà còn nhanh hơn.
- Kệ tôi. Anh từ đâu chui lên vậy?
- Chẳng biết. Tự nhiên thầy phạt chạy thì chạy thôi.
Đột nhiên bạn Rùa ngừng bò, quay sang bạn Thỏ:
- Vậy thì anh biến lên trước đi. Tôi bực mình khi chạy cùng anh lắm.
- Không! Tôi chạy với cô cho vui cơ.
- Anh không cần phải lo cái chân tôi hồi nãy ngã có sao không đâu. Tôi ổn.
- Nhưng tôi cứ thích chạy cùng cô cơ, chạy 1 mình không buồn à?
Nó thở dài. Cứ thế này sớm muộn gì hắn cũng phát hiện ra chân nó “không
bình thường” cho xem. Thôi nào! Bình tĩnh. Hôm nay là cái ngày quỉ quái
gì không biết? Gặp toàn chuyện bực mình.
Bạn Thỏ vẫn thản nhiên đi bộ một cách thoải mái mà vẫn nhanh hơn bạn
Rùa. Tất nhiên, bạn Thỏ sẽ chẳng thế biết bạn Rùa đang phải nỗ lực nhiều thế nào để nhấc được cái chân lên một cách bình thường.
Mỗi bước chạy của nó trở nên khó khăn hơn. Mỗi lần mũi giầy miết xuống
đất là mỗi lần những ngón chân trở nên run rẩy hơn. Nhưng nó không thể
dừng lại. Viết Quân vẫn thong thả đi bên cạnh.
Bàn chân nó ướt ướt.
- Linh Như, sao mặt cô tái thế?
- Tái đâu mà tái? – Nó cố tỏ ra tự nhiên hỏi lại Viết Quân.
- Thật mà.
- Hờ, lắm chuyện, việc anh chạy thì cứ chạy đi xem nào.
Đã được hơn nửa vòng đầu tiên.
Nó cảm giác cái nhìn nghi ngờ của Viết Quân đang chiếu vào mình.
- Anh nhìn gì?
- Nhìn cô chạy.
- Hay lắm sao mà nhìn? Biến lên trước đi.
- Ừm… Mặt cô tái thật ý. Dừng lại nghỉ đi.
- Anh muốn dừng thì dừng đi.
Bất ngờ nó vấp phải viên đá. Lần này thì tan tành mọi cố gắng rồi, đúng vào cái chân bị thương mà.
- Á…
Không có Viết Quân đỡ kịp thời chắc nó đã đo đường mất rồi.
- Ừm cảm ơn, tôi không sao.
Viết Quân như không nghe thấy gì, hắn ấy nó ngồi xuống ngay cái bồn hoa cạnh đấy và nhìn thẳng vào mắt nó.
- Gì?
- Cô bị đau ở đâu đúng không?
- Ở đâu là ở đâu?
- Viên đá bé tẹo thế kia mà cũng làm mặt cô trắng bệch ra. Lúc nãy… tôi kéo mạnh… làm cô đau à?
- Không! Tôi bảo không sao mà.
- Vậy cô đứng lên đi bình thường tôi xem nào.
- Nãy giờ tôi chạy có sao đâu?
- Mau lên.
Nó cười hì hì rồi cũng đứng lên. Viết Quân chết tiệt! Sao không biến đi đâu cho khuất mắt chứ?
Hình như nó tự tin hơi quá vào sức mình thì phải.
- Đúng là cô bị đau chân mà. Đứng cũng không vững nữa. Tôi xin lỗi, tôi sẽ không hành động như thế nữa.
Đầu Viết Quân cúi xuống ra vẻ hốiHắn chỉ vết máu trên giày của nó. “Thôi chết! Lúc nãy mình không để ý là máu cũng rớt cả ra đây.” Nó bặm môi
lại.
- Ai biết.
Không thèm hỏi ý kiến nó, hắn tháo ngay bên giày có vết máu ra. Và…
- Linh Như!
Viết Quân quát lên.
- Sao cô không nói cho tôi? Hả?
Lần này thì đến lượt nó cúi đầu xuống nhưng nhắm tịt mắt lại để khỏi
nhìn vào chân. Hắn nhìn chân nó kinh hãi, vừa tức mà vừa thương nó. Cả
một bàn chân loang lổ máu.
- Cô bị sao thế này? Từ bao giờ? Linh Như?
- Do tôi sơ ý thôi mà. Anh đừng nói cho ai được không? Tôi không muốn mọi người lo.
Nó kéo áo hắn năn nỉ, nhưng có lẽ không được.
- Đi thôi.
- Đi đâu?
- Lên phòng ý tế. Trước hết phải băng lại đã.
Hắn dìu nó quay lại sân thể dục.
Nó nhăn mặt khi bị cả lớp vây quanh. Đáng sợ nhất là Khánh Nam. Có lẽ Khánh Nam sẽ giết nó mất. Thầy giáo cũng rối cả lên.
- Linh Như, thế này là sao?
Viết Quân trả lời thay:
- Thầy, chân bạn ý đau nhưng vẫn cố băng lại để chạy nên mới thế ạ!
- Tôi xin lỗi, nếu em trình bày lý do thì… – Thầy lúng túng.
- Em không sao đâu ạ! Thầy đừng lo.
- Không sao đâu mà không sao? Nhìn lại cái chân em xem.
Khánh Nam đã khôi phục lại giọng nói dù nét mặt vẫn chưa có dấu hiệu bình tĩnh trở lại.
- Linh Như, em giỏi lắm, giấu cả anh. – Cậu thì thầm trong khi đỡ lấy nó từ tay Viết Quân mà không quên ném cho thằng bạn cái nhìn cảnh cáo – Để tao đưa nó lên phòng y tế được rồi.
- Không, mày là lớp trưởng, ở lại đi, tao đi được rồi.
“Thầy ơi bạn Hoài Trang bị choáng!”
“Hoài Trang bị bệnh tim, chắc không chịu được khi nhìn thấy máu!”
Lớp lại nhốn nháo cả lên. Nó bám lấy tay Khánh Nam.
- Khánh Nam đưa mình lên phòng y tế được rồi, Quân ở lại coi Hoài Trang
có bị sao không đi. (Đang có mặt thầy nên ăn nói tử tế gớm). – Nó hất
tay Viết Quân ra và đưa mắt nhìn về phía Hoài Trang.
- Ừ, mày ở lại với Hoài Trang đi, không cần mày quan tâm.
- Tao không quan tâm mà được đấy – Rồi hắn quay sang phía