Old school Swatch Watches
Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3216372

Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.

ng Nhung?

Khánh Nam cười rõ tươi trong khi ánh lên những tia nhìn đáng sợ và nhẹ nhàng đỡ lấy cái máy di động trong tay “em ý”.

- Em hình như chưa chụp được kiểu nào nhỉ? Nhưng mà ghi lại giọng nói
của bọn anh hơi bị nhiều đấy. Em vui lòng cho anh “xin lại” giọng nói
của mình chứ? Anh rất thích được người khác quay phim và chụp hình,
nhưng không phải lén lút thế này. Hồng Nhung cho anh xin lỗi nhé.

Khi được hội phó Hội học sinh gọi tên 1 cách “thân mật” thế này thì ai
cũng tự nhủ là nên cẩn thận kẻo lại rước họa vào thân. Đã thế còn thêm
cái mặt trông như mặt… con gà trống của Viết Quân bên cạnh nữa. Eo ôi!

Đợi cho em Hồng Nhung đi khỏi, Khánh Nam nhìn sang Viết Quân.

- Nào, quay lại chủ đề của tao với mày. Cứ cho là tao không coi nó là em gái, thậm chí là thích nó như mày nói đi. Đúng thế thì sao? Mày có tư
cách xen vào à?- Khánh Nam nhìn Viết Quân hết sức dửng dưng lạnh lùng.

Như không chịu được nữa, Viết Quân lại quát lên:

- Mày đừng lợi dụng lúc Hoài Trang đột nhiên xuất hiện mà xen giữa tao với nó…Mày không… ơ…

Mặt Viết Quân đột nhiên đỏ bừng. Vẻ tức giận của hắn biến đâu mất.

- Mày nói thế… chẳng nhẽ mày thích nó?- Khánh Nam nhìn thẳng thằng bạn
lúc này lại đang cúi mặt xuống đất. Trong 1 phút nóng giận, hắn đã… lỡ
lời mất rồi.

- Ơ… tao… tao…- Viết Quân lắp bắp.

- Mày sao?

- Không… ý tao là… à… thì… là …

Khánh Nam cố nhịn cười để có thể đi đến tận cùng cuộc nói chuyện.

- Cứ cho là mày lỡ lời đi – Cậu giải thế bí cho thằng bạn dở hơi – Vậy mày lôi tao ra đây làm gì?

- À… – Biết không thể giấu Khánh Nam chuyện gì, hắn đành khai thật – Tại vì hồi nãy chị Mai Chi nói chiều nay chị ý, anh Tuấn Vũ và 2 đứa mày có việc quan trọng gì đấy mà không có mày và Linh Như thì không thể được.
Nên tao…

Khánh Nam “à” lên 1 tiếng. “Chị Mai Chi thật là… Đã biết Viết Quân hay
nghĩ lung tung mà lại nói vậy thì nó biểu hiện thế này cũng là dễ hiểu
thôi mà.

- Vậy nên mày nghĩ tao và Linh Như có chuyện gì đó với nhau?

- Ừ.- Viết Quân thật thà.

- Vậy sao mày không nghĩ là Tuấn Vũ với Linh Như hay Tuấn Vũ với Mai Chi nhỉ?

- Không, tao đã phân tích và loại trừ được 2 trường hợp đấy rồi, và khi
nói tự nhiên chị Mai Chi lại… nháy mắt với tao nữa… thế nên tao nghĩ chỉ còn mỗi trường hợp mày…chiều nay sẽ… tỏ tình với nó thôi.

Khánh Nam không nhịn được nữa nên phá lên cười.

- Ha ha ha, vậy là mày nổi máu “ghen” rồi lôi tao ra đây à?

- Ghen gì mà ghen? Cái thằng này… – Mặt Viết Quân càng đỏ.

- Vậy sao mày bảo tao “đừng lợi dụng lúc Hoài Trang đột nhiên xuất hiện mà xen giữa mày với nó”?

- Tao…- Viết Quân lại ấp úng.

Cái thái độ đó làm Khánh Nam khó chịu.

- Mày không nói được 1 câu mày thích nó à? Hay mày không chịu thừa nhận? Hay là mày luôn nghĩ đối với mày nó chưa bao giờ sánh được bằng Hoài
Trang? Hay mày luôn nhớ đên bé Gin? Hoặc… trong mày, nó chỉ đáng 1 thứ
để cho mày đùa cợt thôi hả Quân ?

Câu cuối của Khánh Nam như xoáy sâu vào hắn. Hắn vội đưa tay lên:

- Dừng lại!

- Sao? Mày muốn nói gì?

- Mày nói sai rồi, Khánh Nam ạ.

- Tao nói sai? Vậy… hóa ra nó chẳng là gì trong mày?

- Không! Mày sai rồi! Tao không thích… mà là…yêu nó!

Một chút yên bình trước cơn bão.

- Anh có thả tôi xuống không thì bảo? Đang trong trường đấy.

- …

Viết Quân vẫn chẳng thèm quan tâm xem nó đang lải nhải cái gì bên tai,
sau khi gọi cô y tế 2 tiếng mà không thấy đâu, hắn đưa nó ra luôn cổng
trường.

- Này, đi đâu thế? Viết Quân, tôi hỏi anh đấy. Đang giờ học, cổng trường không mở đâu.

- …(im lặng)…

Nó cũng chẳng hiểu tại sao mà Viết Quân vừa đến gần thì bác bảo vệ lại
mở cổng nữa. Rồi đột nhiên nó quay đầu lại phía văn phòng. Tấm rèm cửa
phòng hiệu trưởng như được vén lên một chút. Ừm, hiểu lý do rồi.

- Viết Quân, tôi cũng nên được biết mình sẽ bị đưa đi đâu chứ?

Nó tiếp tục hỏi khi hắn đặt nó vào trong taxi. Nhưng mà tên này lì thật, chẳng nói chẳng rằng, chỉ “nhẹ nhàng” cởi áo khoác cố lau đi những vết
máu trên chân nó. Nó biết hắn đang cố gắng thật nhẹ nhàng, nhưng mà đau
thì vẫn đau chứ. Mặt nó nhăn nhó, cắn chặt 2 hàm răng vào với nhau, mắt
nhắm nghiền. Đột ngột hắn ngẩng đầu lên và nhìn thấy cảnh đó…

- Đau lắm hả?

- À… không. – Nó cố trở về trạng thái bình thường trong khi mắt vẫn không mở ra.

- Nhìn mặt cô là biết mà.

- Không… chẳng qua là… tôi… không muốn nhìn vào chân mình thôi. Nhiều… nhiều… nhiều máu quá.

- Cô sợ máu?

Nó im lặng trong khi hắn lại cúi xuống tiếp tục thấm máu rỉ ra ở mấy vết cắt, không quên… thổi cho nó bớt đau.

Hai mí mắt nó vẫn dính chặt lấy nhau. Nếu mở mắt ra, nó sẽ nhìn thấy cái màu đỏ ấy, cái màu đỏ đã nhuộm thẫm bàn tay nó trong một buổi chiều hơn 10 năm về trước.

Không khí căng thẳng