Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3216273

Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.

Hoài Trang,
nhưng không phải lo lắng cho Hoài Trang mà là tìm thầy giáo – Em thưa
thầy, thầy cho em và Linh Như xin nghỉ để…

- Được được! Hai em đi đi.

Không thèm nhìn cái mặt phừng phừng lửa của Khánh Nam, Viết Quân quay sang nó.

- Mình đi thôi.

Nhưng Khánh Nam chặn lại:

- Mày ở lại với Hoài Trang đi, tao không muốn Khương Duy đổ lỗi cho tao và Linh Như đã làm Hoài Trang buồn.

- Mày tránh ra.- Viết Quân hầm hè.

Bực mình, nó hất tay cả hai ra.

- Em tự đi được. Em chỉ bị thương nhẹ, chưa đến nỗi không nhấc nổi chân. Hai anh quay lại chỗ chị Hoài Trang đi, bệnh của chị ý nguy hiểm lắm
đấy. Với lại em không thích hai anh cãi nhau chỉ vì cái chuyện cỏn con
này. Bỏ em ra.

- Linh Như…

- Em nói rồi, em tự đi được. Hai anh đang làm em khó chịu thêm đi.

Viết Quân nhanh như cắt phóng lên trước Khánh Nam và nhấc bổng nó lên:

- Anh làm trò gì vậy? Thả tôi xuống.

- Cô im lặng đi. Đang ở trường đấy. Khánh Nam, coi như mày nhường tao vậy.

Khánh Nam tròn mắt nhìn Viết Quân đưa nó đi mà không nói được câu nào thì bị thầy hiệu trưởng gọi.

- Linh Như bị sao vậy?

- Dạ… chân Linh Như bị xước hết thầy ạ. Em cũng chưa rõ nguyên do. Nhưng mà như kiểu bị cứa vào dao …

- Được rồi. Cảm ơn em.

Hiệu trưởng không nói gì, bước trở lại văn phòng và cho gọi 1 cậu học sinh lên gặp mình.

Cạch! Cậu học sinh hơi cúi đầu.

- Chú!

- Linh Như vừa bị một bạn học nào đó chơi xấu. Ta muốn con điều tra.

- Đó là nhiệm vụ của con mà chú.

Cậu học sinh ngồi xuống cái ghế đối diện hiệu trưởng một cách thoải mái.

- Ma Vương nói bên phía nhà Franks dạo này đang ra sức tìm kiếm công chúa khắp nơi.

- Vậy nên chúng ta càng phải cảnh giác hơn. James Frank là 1 con cáo
già, có thù thì nhất định sẽ trả. Vả lại… Billy… người Ma Vương lo lắng
nhất là Billy, nó không biết nó là ai nữa rồi. Vì thế ta hi vọng t

ới đây con có thể làm tốt nhiệm vụ của mình hơn.

- Chú, đừng hi vọng vào con quá! Con nghĩ nhiệm vụ này nếu chú nhờ Khánh Nam, Viết Quân hay Khương Duy thì…

- Con nói sao? – Tiếng hiệu trưởng bắt đầu tức giận.

- Nhưng… con không ở cạnh công chúa suốt như bọn họ được. Con lo… – Cậu học sinh lí nhí.

- Ta hiểu áp lực của con khi phải cố gắng giữ an toàn cho Ginny. Nhưng
thân phận của nó càng ít người biết càng tốt. Và… ta không muốn thấy con thiếu tự tin như thế.

- Vâng! Con xin lỗi. lỗi. Và đó cũng là lúc hắn phát hiện ra …

- Cô bị thương ở đâu à?

- Không! – Nó chối – Tôi có bị gì đâu.

- Vậy vết máu này…

Mày sai rồi! Tao không thích…mà là…yêu nó!

Chúng ta nên quay lại xem Viết Quân lôi Khánh Nam đi đâu chứ nhỉ?

- Mày điên à? Vào lớp rồi còn định lôi tao đi đâu? Bỏ tay tao ra, tao tự đi được.

- Thầy bận. Tiết này nghỉ.

Cuối cùng thì Viết Quân cũng chịu bỏ tay Khánh Nam ra khi 2 thằng đã đến hồ nước. Chỗ này cách xa lớp học, cũng là chỗ mà hôm trước Minh Phương
ngồi khóc ý.

- Được rồi. Mày nói đi.

- Nói gì là nói gì?- Khánh Nam ngơ ngác.

- Mày còn giả vờ à? Chiều nay mày sẽ làm gì? Hả?- Viết Quân quát lên.

- Làm gì là làm gì?- Khánh Nam vẫn chưa hiểu.

- Tại sao mày không tham gia party được? Mày và Linh Như bận đi đâu?

Khánh Nam có vẻ đã hiểu câu hỏi nhưng lại nghĩ Viết Quân nổi giận vì
Linh Như và Khánh Nam không tham gia party để chào đón Hoài Trang, làm
Hoài Trang buồn chứ không nghĩ là có lý do khác. Vì thế tự nhiên cậu
cũng nổi giận lây.

- Có liên quan đến mày không? Tao và Linh Như đi đâu là việc của hai đứa tao, chẳng cần phải nói cho mày biết.

Câu trả lời của Khánh Nam như “đổ dầu vào lửa” cho sự tức giận của Viết Quân.

- Mai Chi và Tuấn Vũ định giúp mày tỏ tình với nó ý gì? Tao không tin
mày lại chỉ coi nó là em gái. Từ cách mày nhìn nó, nói chuyện với nó,
cười với nó… Mày thích nó rồi chứ gì? Tao nói đúng không? Hả? Vậy nên
mày giấu tao và thằng Duy về việc chiều nay? Đúng không? Hừ! Bạn thân.
Bạn thân mà thế này đây! – Hắn nói một thôi một hồi.

Cuối cùng thì Khánh Nam cũng hiểu rõ được suy nghĩ của Viết Quân. “Chắc
hồi nãy Mai Chi và Linh Như có nói gì làm cho thằng dở hơi này hiểu lầm
đây mà!” Cậu bật cười thú vị nhưng vẫn muốn trêu Viết Quân thêm 1 chút,
hoặc chí ít cũng làm gì đó để trả đũa Viết Quân vì đã để cho Linh Như
chuyển đi chỗ khác chẳng hạn.

- Kệ tao. Tao không nghĩ là việc này can dự gì đến mày, Viết Quân ạ!

- Mày… – Viết Quân đang nói thì Khánh Nam cắt ngang.

- Đợi đã.

Nói rồi Khánh Nam đến sát cái gốc cây to đùng gần đấy “lôi ra” 1 em lớp
10 tóc đỏ đỏ khá ấn tượng đang lén lén lút lút như nghe trộm.

- Cho anh hỏi em đang làm gì ở đây được không? Nguyễn Hồng Nhung 10B11?

- Ơ … dạ… dạ… em… em chỉ định chụp ảnh 2 anh thôi ạ!

- Thế chụp được chưa Hồ


Polaroid