hể nào khống chế các fan bóng chày New York đổ ra đường khi đội Yankees giành chức vô địch thế giới hay ngăn cản dân NY đi mua sắm khi hãng Century 21 có đợt hạ giá. Lại
càng không thể ngăn cơn lũ tràn vào đường hầm tàu F một khi nước dâng
lên. Tương tự như vậy, cậu không thể ngăn cản tình cảm mình dành cho
Jangbu. Mình rất, rất tiếc, nhưng nói thật, mình không thể làm gì được. Mình yêu cậu ấy."
Những lời nói ấy, thốt ra một cách nhẹ nhàng - ngay cả mình, đứa phê phán Lilly nhiều nhất trong vụ này, cũng phải
thừa nhận là rất nhẹ nhàng - nhưng lại như một cú đấm chí tử vào mặt
Boris. Cậu ấy như chết sững khi nghe Lilly nói vậy. Bất ngờ cậu ấy nhấc bổng quả địa cầu khổng lồ bên cạnh lên - có lẽ phải cần tới sức của
một lực sĩ, bởi vì quả địa cầu đó nặng tới cả tấn. Thật ra lý do nó vẫn nằm chình ình ở phòng NK&TN là vì nó quá nặng, chả ai đẩy đi được. Cuối cùng Ban Giám hiệu thay vì vứt nó đi, đành phải bỏ nó lại trong
cái phòng này, với một lũ mọt sách...
Vậy mà Boris - gã thiên
tài âm nhạc bị thiếu máu, hen suyễn, lệch vách ngăn và dị ứng - có thể
vác cả quả địa cầu to oành đó trên đầu, chẳng khác nào Adas hay Héc-man hay The Rock ý.
Giọng cậu ấy méo xẹo, thật không-giống-Boris
ngày thường chút nào - à, phải nói thêm là lúc này tất cả mọi người
trong phòng đều đang quay ra nhìn: anh Michael đã tháo tai nghe ra và
đang nhìn Boris chằm chằm, kể cả anh chàng ít nói đang nghiên cứu loại
keo siêu dính mới, chỉ dính đồ vật, chứ không dính da người (để tránh
hiện tượng dính-ngón-tay trong lúc keo dán giày) cũng đã dẹp mọi thứ
sang một bên.
"Nếu cậu không quay lại với mình," - Boris vừa
nói vừa thở hổn hển, quả địa cầu đấy ít nhất phải nặng tới 50 pound -
"mình sẽ thả quả cầu này xuống đầu."
Không khí trong phòng
căng như dây đàn. Ai cũng nín thở hồi hộp xem Boris có dám thả quả cầu
xuống đầu không. Giờ nghĩ lại thấy chuyện này thật buồn cười, ai lại đi dọa người khác mấy chuyện như thế cơ chứ?
Nhưng đây LÀ lớp
Năng Khiếu và Tài Năng mà. Đám thiên tài LUÔN LUÔN thích mấy trò quái
dị như kiểu thả quả địa cầu xuống đầu chẳng hạn. Có lẽ ngoài đời còn
nhiều thiên tài thích thả những thứ quái dị hơn lên đầu ý chứ. Như xỉ
than hay chó mèo gì đó. Đôi khi chỉ là để nghiên cứu xem sau đấy có
hiện tượng gì xảy ra không thôi.
Bọn họ là thiên tài mà lại.
Boris là một thiên tài, và Lilly cũng là thiên tài. Nên cái cách cậu ta đã phản ứng lại lời thách thức của Boris cũng chỉ có thiên tài mới dám làm. Một cô gái bình thường, như mình chẳng hạn, sẽ lập tức gào lên
hoảng sợ: "Không, Boris! Hãy đặt quả cầu xuống, Boris! Chuyện đâu còn có đó mà!"
Nhưng mình đã nói, Lilly dù sao cũng là một thiên tài nên hẳn cậu ấy muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu như Boris thả quả cầu xuống đầu - hoặc biết đâu cậu ấy muốn thử xem bản thân có sức mạnh sai khiến, có thể bắt Boris làm như thế hay không. Lilly lạnh lùng nói:
"Làm đi. Mình chẳng quan tâm".
Và chuyện gì phải đến cũng đến. Cái đầu điên tình của cậu ấy cuối cùng cũng bừng tỉnh, nhận ra rằng
việc thả 1 quả cầu 50 pound xuống đầu không phải là cách giải quyết tốt nhất.
Nhưng đúng lúc cậu ấy định đặt quả cầu xuống, thì nó bị
trượt khỏi tay cậu ấy - một cách vô tình. Hoặc cũng có thể là cố ý. Bác Moscovitz gọi đây là một dạng tự kỷ ám thị, kiểu như bạn nói: "Ôi,
mình chả muốn chuyện đó xảy ra," nhưng bạn lại suy nghĩ quá nhiều về
chuyện đó. Cuối cùng chính bạn đã vô-tình-một-cách-cố-ý để nó xảy ra -
và cũng như vậy, Boris đã thả quả cầu cái bẹt xuống đầu.
Quả
cầu đập vào đầu Boris và phát ra một âm thanh chói tai vô cùng - giống
như lúc mình ném quả cà từ cửa sổ tầng 16 của Lilly xuống vỉa hè -
trước khi quả cầu trượt khởi đầu Boris và đập xuống sàn.
Mình
chỉ kịp nhìn thấy Boris giơ tay ôm lấy đầu và bắt đầu đi loạng choạng,
khiến cho anh chàng keo-dính hoảng hồn, sợ Boris sẽ tông vào anh ta và
làm rối tung đống giấy tờ trên bàn.
Mỗi người có một cách phản
ứng rất khác nhau. Lilly thì lấy hai tay ôm mặt và đứng đờ ra đó, mặt
mày tái mét như... bị rút hết toàn bộ không khí. Còn anh Michael thì
chửi thề và chạy ngay đến bên Boris. Chú Lars chạy ra khỏi phòng và hét lên: "Cô Hill! Cô Hill!"
Còn mình - thậm chí còn chả biết mình đang làm gì - đứng bật dậy, cởi chiếc áo len ra, chạy đến bên Boris và hét lên: "Ngồi xuống!" vì cậu ấy vẫn loạng choạng như con gà bị cụt
đầu vậy. Thực ra mình chưa từng thấy gà bị cụt đầu thì như thế nào
nhưng cũng hy vọng đời này không phải thấy cảnh tượng đó.
Thật ngạc nhiên là Boris làm ngay theo những gì mình nói. Cậu ấy ngồi bịch
xuống cái bàn gần nhất, người rung bần bật như là con Rommel mỗi khi có sấm sét. Rồi mình nói với giọng ra lệnh rất-không-giống-mình: "Bỏ tay
ra!"
Boris liền buông hai tay khỏi đầu.
Rồi mình rịt
ngay cái áo len lên lỗ thủng trên đầu Boris, giúp cậu ấy cầm máu, giống như cái cách Thanh tra Anne Lucas đã làm với một con trâu bị bắn thủng ruột trên chương trình Thế g