Polly po-cket
Nước Mắt Ngọc Trai Đỏ

Nước Mắt Ngọc Trai Đỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325542

Bình chọn: 8.5.00/10/554 lượt.

ất giống cha mày, Trọng à. Nhưng cha mày thì quyết
đoán hơn mày.Ông ta không biết tình cảm là gì cả. Ông ta không bao giờ để tình
cảm lấn cấn hay làm vướn bận bước đi của mình cả.

- Ông sai rồi.Cha tôi là người tôi tôn trọng nhất. Ông ấy
quyết đoán nhưng không lạnh lùng tới mất nhân tính như ông, mà là ông ấy biết
cân nhắc giữa công và tư. Ông quên rồi sao,đã nhiều lần cha tôi liều mình vì
người anh em phản phúc như ông kia mà.

- Còn mày?

- Tôi đã đến đây thì không sợ chết.Ông hiểu tôi mà.

- Tao giết mày thì rất dễ, Trọng à.

Súng của Bảy Cảnh vẫn chĩa vào đầu Trọng. Lão lên cò. Cát
Luân cố dằn khỏi hai gã đàn em của Bảy Cảnh đang giữ hắn.Thoát ra được,hắn chạy
tới đứng ngán trước họng súng.

- Luân…

Dũ Trọng ngạc nhiên nhìn Cát Luân. Luân chỉ nói:

- Dù có chết tao không muốn mắc nợ mày.

Nói xong hắn nhìn lão Bảy đầy trêu ngươi,giễu cợt.

- Này cái lão già đớn hèn kia, con rùa rút cổ kia…

- Mày nói gì hả?

- Ông đem tôi ra uy hiếp hắn để làm gì?Tôi chưa bao giờ xem
hắn là anh trai và ngược lại. Một lũ mấy chục tên với lá gan chuột nhắt lại
chĩa súng vào một kẻ trong tay không có một tấc sắt, người trong giới giang hồ
sẽ coi khinh ông biết bao nhiêu hả? Có giết thì giết tôi nè! Chó chết thật!

- Đồ khốn!

Lão định lấy súng đập vào mặt Cát Luân nhưng Dũ Trọng nhanh
như chớp chụp tay lão lại.

- Không được đụng đến nó!

Trọng giữ chặt mũi súng trong tay, mắt đọ mắt với lão cáo
già một cách quyết liệt! Đoạn, lão nhếch mép cười, bờ mép với chỏm râu bé xíu
khẽ rung rung

- Bênh vực nhau quá nhỉ? Vậy mà cứ tưởng tụi bây thù hằn
nhau lắm.

Lão cất súng và cười lớn, nụ cười thật nham hiểm,lại nghe rất
chói tai.

- Giết tụi bây chỉ khiến mọi người cười tao. Song, lão quay
qua nhìn Cát Luân. – Nhưng đã lọt vào đây thì không thể để tụi bây bỏ đi được.Thằng
Trọng tao có thể tha nhưng cái thằng tiểu tặc như mày…Tụi bây đâu, lấy hai cái
chân của nó cho tao làm kỉ niệm đi.Đập cho nó què luôn. Mày tưởng mày là ai mà
có tư cách chửi tao hả ranh con? Anh mày còn phải lựa lời mà nói chuyện với
tao, còn mày thật không biết trời cao đất dày mà!

Lão quay lưng dửng dưng bỏ đi cùng với vài đứa theo sau. Một
lũ đàn em khác của lão từ từ tiến về phía Cát Luân với gậy đánh golf trong tay,
ánh mắt đằng đằng sát khí.

- Mày đi đi! Cát Luân gắt với Trọng. – Ý đồ của lão muốn nhắm
vào mày nhưng sợ tai tiếng dư luận nên lên tiếng là thanh toán tao, nhưng thực
chất ông ta không muốn mày an toàn rời khỏi đây. Đi ngay đi. Nếu mày ở lại chỉ
làm lão ta thêm đắc ý với trò trả thù hèn hạ này mà thôi!

- Anh không thể bỏ em được!

Cát Luân nhìn Trọng bằng ánh mắt lạnh nhạt, nói như rít qua
kẽ răng:

- Đừng bao giờ tự nhận là anh trai của tao.Tao không hề có
anh. Chưa từng, và sẽ không bao giờ. Mày nghe rõ không hả?

- Cát Luân, anh xin lỗi về tất cả…

Lời xin lỗi Trọng muốn thốt ra, nhưng chẳng còn kịp nữa vì bọn
người kia đã đồng loạt vây kín hai anh em. Một mình Trọng vừa loay hoay cởi
trói cho Cát Luân, vừa lo chống lại những cú đập từ mọi phía của mười mấy tên
côn đồ. Trọng tỏ ra xứng đáng là một đại ca gan góc.Anh nhanh nhẹn tránh và phản
đòn những cú đánh hiểm hóc và dễ dàng hạ gục gọn gàng cả lũ.Lại một bọn khác nữa
kéo vào. Có vẻ như lão Bảy chưa đi xa, và vẫn đang hí hửng xem màn kịch vui từ
một góc máy bí ẩn nào đó thì phải.

Sau một hồi, Trọng bắt đầu thấm mệt. Trọng không thể vừa tấn
công, vừa đỡ đòn cho mình và vừa bảo vệ cho Cát Luân.Thế rồi, cuối cùng, khi bắt
đầu nhận ra sức mình đã kiệt quệ, Dũ Trọng đem thân mình ra mà hứng đòn cho Cát
Luân. Máu từ đầu anh tuôn xuống xối xả, ướt cả mặt. Có những dòng máu chảy xuống
khóe mắt rồi từ đó lăn tiếp xuống má, nó khiến mắt Trọng cay xè, tựa chừng như
lệ máu…

- Mày là đồ ngốc! Mày làm vậy để làm gì? Để tao chấp nhận
mày là anh trai à? Không bao giờ đâu Trọng!

- Em…muốn nghĩ sao cũng được. Tất cả những gì… anh muốn nói
là…anh xin lỗi…

Trọng chỉ cười. Nhưng trong nụ cười của anh không che giấu
được sự đau đớn khi những thanh sắt to tướng tiếp tục bổ xuống Trọng. Cả thân
hình anh lúc này vẫn còn đủ rộng để che chắn cho đứa em trai… Trọng dường như
đang lịm dần…

Lúc này, Cát Luân vừa vùng khỏi sợi dây trói … Hắn quơ đại một
thanh gỗ và dùng nó chống trả lại đám đàn em của lão Bảy. Nếu như Dũ Trọng từ
nhỏ đã quen với đánh đấm, thì Cát Luân cho tới trước khi vướn vào ma túy vẫn chỉ
là một cậu ấm yếu ớt với vẻ ngoài điển trai, bảnh bao và cái đầu cực kỳ thông
minh,nhạy bén mà thôi. Khi Trọng đánh hắn, hắn cũng chỉ chịu trận, căm hận chịu
đựng… Thế nhưng,lúc này đây, hắn đang biết thế nào là chống trả lại kẻ khác… để
bảo vệ chính cái kẻ mà mình căm thù nhất, cái kẻ hủy hoại toàn bộ tương lai
tươi sáng của hắn… theo một bản năng, theo tiếng gọi thiêng liêng của tình
thân…

Thình lình toàn bộ anh em của Dũ Trọng mà dẫn đầu là Bảo
xông