ó
người như anh đã mất niềm tin, cũng là vì chưa tìm được người cần gặp.
Lại có người như Kim Ngân, anh thấy trong mắt cô như đã lụi tắt tất cả.
Tuyệt vọng, đau thương và chán nản….Cô ngay cả một chút hứng thú hay hy
vọng cũng không có. Và có thể cũng chính điều ấy, cô ấy mới thức thời
được như thế.
Cô ấy nói hà tất phải ước mơ tới anh? Nghĩa là xung quanh cô, còn rất nhiều người hợp với cô hơn.
Thiên Hoàng không kìm được liền bật cười trước những suy nghĩ của mình. Từ bao giờ anh lại giống chuyên gia về tình ái thế này?
Người con gái bên cạnh quả thực đã khiến anh nhận ra khá nhiều điều.
Bất giác, Thiên Hoàng phanh xe lại. Cái phanh gấp ấy khiến Kim Ngân
đổ người về phía trước theo lực quán tính. Khi cô còn chưa kịp định thần lại để quay sang mắng người đàn ông điên rồ kia một trận, thì trên bờ
môi đã có một luồng hơi ấm lướt qua.
Kim Ngân trừng mắt nhìn Thiên Hoàng hôn mình. Bàn tay anh ta còn đặt ở sau gáy cô, không cho cô chạy thoát. Lúc Kim Ngân đang định mở miệng ra nói, thì anh ta đã nhân cơ hội đó tiến tới giai đoạn hai của hôn.
Thực ra thì cảm giác như điện xẹt này cô chưa từng trải qua, bởi cô chưa hôn ai bao giờ!
Tình yêu đầu tiên đã trao cho Vĩnh Khanh, nhưng không được anh đáp
lại. Từ đó tới nay, cô không hề yêu ai nữa. Ngay cả nụ hôn đầu cũng chưa cho ai.
Giờ bị một người đàn ông hôn bất ngờ, miễn cưỡng có thể nói anh hôn
cô cũng giống như cô đang hôn người trong mộng. Nhưng cô lại không có
cảm giác gì cả. Trừ cảm giác như dư âm của sự kinh hãi khi vừa rồi anh
ta phanh gấp xe lại.
Sau một hồi môi quyện môi, lưỡi quyện lưỡi. Cuối cùng Thiên Hoàng cũng chịu buông cô ra rồi chán ngán nói:
- Em không biết thế nào là hôn à? Ngay cả đáp lại cũng không biết!
Kim Ngân lập tức quay mặt đi tránh ánh mắt của anh ta, che đi vẻ bối rối của mình. Lời nói cũng bắt đầu loạn cả lên:
- Anh làm cái gì thế? Tôi…Tôi..Anh…
Thiên Hoàng bật cười, anh vươn người đến sát cô, nói bằng chất giọng khàn khàn đặc trưng:
- Đây là nụ hôn đầu của em?
- Tôi…tất nhiên là không. Tôi đã hôn rất nhiều rồi. Anh tưởng tôi còn là thiếu nữ mới biết yêu à? – Không còn cách nào khác, Kim Ngân đành
vênh mặt lên nói dối một cách trắng trợn. Khi nói còn không kịp chớp
mắt, nhưng cổ thì đã gân lên rồi.
- Ồ! – Thiên Hoàng làm vẻ ngạc nhiên – Lần đầu tiên anh gặp một cao
thủ có kiểu hôn khác lạ như em. Nhưng không sao, sau này anh sẽ còn học
tập ở em rất nhiều. Cứ từ từ mà truyền dạy kinh nghiệm nhé giáo sư.
Kim Ngân nghe vậy lập tức quay người lại, cô nói như rít qua từng kẽ răng:
- Cái gì?
Đôi mắt của Thiên Hoàng vẫn mang vẻ lạnh lùng cố hữu đó, nhưng đôi môi đã giãn ra thành một nụ cười đầy hứng thú:
- Quá rõ rồi, em biết anh sẽ không từ bỏ mà.
Kim Ngân tức đến nỗi không biết làm gì. Cô đành bất lực buông xuôi:
- Vậy tùy anh. Chúng ta không có kết quả đâu.
Chiếc xe vẫn lao nhanh trên đường vắng. Thành phố dần lùi lại đằng
sau, như những mảnh ký ức mãi mãi ở lại trong bóng tối. Ánh đèn đường
leo lét chiếu xuống, cảnh vật bên ngoài thưa thớt dần. Trong không gian
vắng lặng, tiếng nói khàn khàn mang hương gỗ ấm của Thiên Hoàng vang
lên:
- Thế cứ lấy nụ hôn vừa rồi làm chứng nhân đi. Sau này kết quả cũng sẽ hiện ra thôi. Còn buổi tối nay…chúng ta hẹn hò.
Con người anh trước giờ làm việc chắc chắn, ngay cả đối với phụ nữ
cũng phải chắc chắn. Cảm giác theo đuổi Kim Ngân trong anh cũng chỉ như
cảm giác đang chinh phục một đỉnh núi mới. Anh không dám chắc khi chinh
phục được rồi, mình có thấy nhàm chán như nhứng lần khác nữa hay không.
Nhưng anh dám chắc, đây là lần đầu tiên anh chủ động đi tìm một ngọn núi để leo. Chứ không phải là núi tự hiện ra cho anh chinh phúc.
Kim Ngân đã cho Thiên Hoàng một ấn tượng đặc biệt. Một ấn tượng khó
diễn tả bằng lời. Vậy nên khi cô càng tránh né anh, thì anh sẽ càng đuổi theo cô. Cho cô ấy biết rằng, trước giờ anh chưa bao giờ để mình thua
thiệt trước phụ nữ.
Nhất là một người con gái tầm thường như cô!
Cánh cửa phòng bật mở, một người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi bước vào.
Chị nhướn đôi mày lên nhìn người con trai đang đứng cạnh cửa sổ. Không
kìm được liền thở dài lắc đầu rồi bước tới.
- Hữu Quân, giám đốc tìm cậu đấy!
Hữu Quân không quay người lại, cũng không trả lời người phụ nữ kia.
Anh vẫn hướng mắt nhìn về phía khoảng không vô định, khuôn mặt tràn ngập nỗi ưu tư.
Mãi một lúc lâu sau, Hữu Quân mới quay lại đáp với vẻ mệt mỏi:
- Được rồi, chị cứ ra ngoài đi. Tôi sẽ lên ngay đây.
Chị quản lý nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa. Chỉ lặng lẽ bước ra rồi đóng cửa lại.
Hữu Quân lôi từ trong túi quần ra một bao thuốc, anh ngậm lấy một
điếu rồi châm lửa. Làn khói xám từ đầu lọc tỏa ra, Hữu Quân hít nhẹ một
hơi và cũng từ từ nhả ra một làn khói. Ánh mắt anh chìm ngập trong làn
khói ấy, đê mê vì nó mà cũng mệt mỏi vì
