Polaroid
Ví Dụ Ta Yêu Nhau

Ví Dụ Ta Yêu Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322413

Bình chọn: 8.5.00/10/241 lượt.

xanh thẳm và
những đám mây tím rực. Chúng tôi im lặng đi bên nhau sợ lời nói làm xao
động mặt sông sẽ phá vỡ những đám mây huyền ảo kia. Đột nhiên, cô bé cất tiếng hát: Chiều nay em ra phố về thấy đời mình là con nước trôi...

Quen em đã lâu, đây là lần đầu tiên tôi được nghe em hát rõ ràng. Tôi chẳng
hiểu gì về âm nhạc, nhưng nghe giọng em tôi cảm thấy xúc động lắm lắm.
Có lẽ em đã làm mủi lòng người nghe vì chính những giọt lệ của em. Tôi
nói:

- Thôi đừng khóc nữa em.

Đầu cúi gằm, tóc che khuất khuôn mặt, em nói thầm thì:

- Ông nghĩ sao nếu em nói em yêu ông ?

Câu nói của em đã làm tôi bối rối, từ lâu tôi vẫn giấu em căn bệnh ngặt
nghèo không biết sống chết lúc nào của mình. Tôi không muốn em đặt tin
tưởng đời em vào một người mà chính hắn cũng chẳng dám hy vọng gì ở cuộc sống. Tôi đành nói:

- Em chưa điên, nên chẳng thể yêu tôi đâu ?

Em ngẩng mặt nhìn tôi đôi mắt đỏ hoe.

- Tại sao vậy ?

- Vì chỉ người điên mới hiểu tôi.

- Vậy em phải tập điên ngay từ giờ phút này.

Vì cố gắng tập điên nên em đã tỉnh dần. Em không còn sống trong cơn mê
hạnh phúc bên tôi. Khi nhận ra tôi chỉ là một cây táo gai hèn mọn, em đã vỗ cánh bay đến những khu rừng bát ngát khác. Hôm chia tay tôi để rời
khỏi quận lỵ, em nói:

- Suốt đời em sẽ không quên những kỷ niệm đẹp của chúng ta. Mỗi lần tưởng nhớ đến ông em sẽ nhắm mắt lại và thầm gọi tên ông.

Tôi gượng cười nói:

- Ừ, muốn thấy tôi em chỉ cần nhắm mắt lại vì bóng tối là tôi.

Bây giờ chúng tôi đã xa nhau. Mỗi khi nhớ đến em tôi đều thầm mong trên
đường bay vạn dặm, con sơn ca yêu dấu của tôi đừng bao giờ đâm đầu vào
một đám mây đen.



Ở quận lỵ nhỏ bé này, mỗi tối tôi đều đến coi báo cọp ở quán sách của một anh bạn lớn tuổi, anh tuy không còn độc thân nhưng vẫn vui tánh như thường. Quán sách có tên là Kiến Thức nên dù đang mùa hè trời thường đổ những cơn mưa biến lòng đường thành dòng sông nhỏ tôi vẫn chịu khó lội
nước đến đó để "mở mang kiến thức" cho bằng người ta.

Có một buổi
tối, ông chủ bận việc đi đến nhà bà con, anh nhờ tôi đứng bán hàng giùm. Trời đang mưa bên ngoài nhưng quán chưa thể đóng cửa đi ngủ sớm vì vào
giờ này học sinh mới thường đi mua "bút chỉ văn phòng". Đợi mãi cũng
không thấy khách khứa đến, để khỏi phải nhìn cảnh mưa rơi cho buồn lòng
ai, phải nghe trời nằng nặng nghe ta buồn buồn, tôi dở một tờ nhật báo
xem mục Tử vi trong ngày.
Tuổi Song Nam. Công việc: Bạn không nên cho vay mượn. Tình cảm: Bạn
sẽ không phải hối tiếc được quen với một người khác phái. Tôi bật cười
vì lời tiên đoán của Lốc Cốc Mù tiên sinh. Ở đời có ai thích cho vay
mượn bao giờ mà phải dặn nên với không nên và ở đời có ai không thích
quen với một người khác phái bao giờ mà phải khuyên hối tiếc với không
hối tiếc. Bói như vậy thì chẳng cần hội đủ điều kiện ắt có và đủ làm
"mù" mới trở thành thầy bói hay.

- Ông bán cho em quyển "Một thời để yêu và một thời để chết".

Tôi ngước nhìn cô bé đứng trước quầy. Em mặc chiếc áo mưa mầu xanh nhạt và
tay cầm chiếc mũ sũng nước. Mặt em cũng đẫm nước, những sợi tóc ướt dính sát vào trán và hình như đôi mắt em cũng có những giọt mưa long lanh.
Tôi đứng dậy, mở tủ kính lấy quyển truyện đưa cho em và hỏi:

- Chị em sai em đi mua truyện hả ?

- Ông nghĩ em không biết đọc à ?

- Quyển truyện này viết về "một thời để yêu". Tôi nghĩ em chưa đến thời kỳ đó.

- Em rất yêu thương con Miu Miu của em, vậy em đọc được chưa ? Còn ông mới tập sự bán sách phải không ?

Chúa ơi. Chắc cô nhỏ này đã được Thượng Đế lầm lẫn nhét hai cái xương sườn đàn ông vào người nên em mới "lanh" như vậy. Tôi nhăn nhó trả
lời:

- Phải, tôi mới bắt đầu bán từ tối hôm nay và em là khách hàng đầu tiên. Mà sao em biết rành quá vậy ?

- Những ông bán sách chuyên nghiệp chỉ cần người mua sách chứ không cần biết người ta đã đến "thời kỳ" đọc sách chưa.

Em nhấn mạnh hai chữ "thời kỳ" một cách thích thú rồi cúi đọc tỉnh bơ
những chữ in ở bìa sau quyển truyện. Đọc xong em lật bìa trong xem giá
tiền.

- Bảy trăm đồng ? Mắc quá trời mà còn đề "net" nữa chứ.

Chẳng phải là chủ quán sách nên tôi giải thích ẩu:

- Thì em cũng
biết mọi thứ vật giá đều leo thang, quyển truyện này không leo thang nó
đứng y nguyên một chỗ. Vậy "net" là rẻ rồi còn gì.

- Bộ ông không bớt hai chục phần trăm à.

- Nó đã không leo thang thì em bắt nó phải xuống thang làm sao được.

- Em chỉ có năm trăm đồng thôi, vậy ông cho em gởi trả quyển truyện.

Em để lại quyển sách trên mặt quầy và trong khi đội mũ áo mưa lên đầu mắt
em vẫn không rời nó. Thấy em có vẻ tha thiết với "một thời để yêu" nên
tôi cầm quyển truyện đưa cho em:

- Tôi tặng em đó.

Cô bé lắc đầu:

- Em chưa quen ông nên không thể nhận quà tặng.

- Ồ chúng ta là anh em họ Hồng Bàng với nhau nên đâu có xa lạ gì