to tổ bố (dậu hiệu của tuổi Dương Cưu ?) y dê
mà dám nhận mình dê kể cũng khá chì. Quần y may bằng vải bố trắng ống
rộng và chân đi giày mọi màu vàng. Tóc y để dài thòng, phía trước cắt
ngang chân mày và miệng phì phà điếu thuốc ngậm ở khóe môi trái. Người y cao, ốm như con mắm, mặt đen đen giống y chang dân "ba đờ ghe" mới đánh cá ngoài khơi về, vậy mà y lại là giáo sư dạy kèm thì thật là lạ .
Tướng y thật thích hợp để đóng vai "Xì-ke đại huynh" và chắc không tài
tử nào đóng hay hơn y trong vai đó.
Tôi nói với cô bé :
- Em ngồi đây để tôi ra nói chuyện phải trái với ông ấy.
Uống hết ly bia cho hào khí bừng bừng và cầm theo một điếu thuốc tôi
bước ra ngoài quán vừa lúc ông giáo đi đến, chắc y cũng định vào quán
thuê truyện chưởng về đọc. Tôi nói :
- Xin lỗi ông bạn cho châm nhờ điếu thuốc.
Y trao điếu thuốc cho tôi mỗi rồi tôi tại lại y:
- Ông bạn là ông giáo dạy kèm Anh văn ?
Y gật đầu bù xù như tổ quạ.
- Phải. Ông muốn học thêm Anh văn ?
- Tôi học Anh văn làm quái gì! Sở Mỹ đóng cửa hết rồi. Tôi chỉ yêu cầu ông đừng viết thư cho em Phạm Thị Đồng Ý nữa.
- Ông là gì mà cấm tôi viết thư cho em ấy?
- Tôi là anh hai nó.
- Sao trông ông không giống em ấy tí nào hết vậy ?
- Giống hay không kệ tôi. Bộ ông giống tía ông lắm hay sao?
- Ông đừng giận, tôi có lời khen ngợi em ông học rất giỏi và tôi rất mến em ấy.
- Nó học giỏi hay dốt cũng thây kệ nó, tôi không cần ông mến nó. Ở đây
thiếu gì cô giáo xinh đẹp sao ông không mến các cô mà đi mến nữ sinh làm gì cho tai tiếng.
- Tôi không ưa cô giáo, tôi chỉ ưa nữ sinh thì đã sao ?
- Ông không ưa cô giáo thây kệ ông, ông chỉ ưa nữ sinh thây kệ ông nhưng tôi không ưa ông ưa em gái tôi.
- Tại sao ông lại không ưa tôi nhiều quá vậy ?
Thật ra tôi cũng không ghét gì ông giáo này, y xứng đáng là bạn tri
kỷ của tôi vì cả hai cùng chung một sở thích là cô bé nhưng tại y có lợi thế là địa vị cao hơn tôi nên tôi nổi sùng nói:
- Tôi không ưa ông vì ông dạy kèm, chỉ giản dị thế thôi.
- Dạy kèm là một nghề cao quí mà.
- Nghề đó không cao quí tí nào nếu ông tiếp tục tán em gái tôi, còn ông tán bất cứ ai nghề đó vẫn cao quí như thường.
- Được rồi, ông để tôi về suy nghĩ lại.
- Không suy nghĩ tới suy nghĩ lui gì nữa cả, nếu ông còn viết thư cho em gái tôi có ngày ông ăn đòn.
- Ông hăm dọa giái sư dạy kèm phải không ? Ông tên gì ? Tôi sẽ nộp đơn kiện ông ở Hội đồng xã.
Nghe kiện cáo tôi cũng hơi "rét" nhưng kinh nghiệm cho biết một người có
"rét" hơn mình mới hăm dọa kiện cáo lôi thôi nên tôi thừa thắng xông
lên.
- Ông có nộp đơn kiện ở Tối cao pháp viện tôi cũng không sợ.
Tôi là lính giải ngũ, tên Phạm Bất Bình, số quân 68 156890 ông nhớ kỹ
chưa?
- Tôi không cần nhớ tên ông nữa. Tôi nhớ mặt ông rồi, nếu ông đánh tôi là tôi nhận ra ngay ông đánh tôi.
Ông giáo dạy kèm hầm hầm bỏ đi chẳng thèm chào tôi một lời cho đúng
với nguyên tắc sư phạm. Tự dưng tôi thương y chi lạ. Trong lúc nói
chuyện, nhìn kỹ đôi mắt y tôi mới biết y đã cố ý làm cho mọi người hiểu
lầm y qua cách ăn mặc, cách nói chuyện để che dấu nỗi cô đơn mà y đang
chịu đựng. Nếu không kẹt cô bé chắc tôi đã mời y vào quán uống vài chai
33 để kết bạn tâm giao. Ở xứ này có người bạn như y cũng thú lắm chứ
nhưng chắc là không thú bằng được quen với cô bé rồi. Tôi trở vào quán
hăm hở kể lại cho cô bé nghe trận đụng độ vừa qua. Em cười nói ông đóng
kịch tài ghê sao ông không đi theo các ban kịch ở Sài Gòn?
Vì có
cuộc hộp họp quan trọng với các hãng nước mắm ở Phan Thiết tôi phải đi
theo ông giám đốc làm biên bản mất ba ngày. Buổi tối về đến nhà bác lao
công trao cho tôi hai lá thư.
Một lá của tổng hội thương phế binh
cho biết tôi đã được nhận làm thư ký cho một hãng buôn ở Saigon, nếu
muốn làm tôi phải về Saigon nhận việc gấp. Tôi phân vân không biết quyết định thế nào. Ở phan Rí này được bốn tháng, tôi đã mến người dân ở đây. Họ tuy lắm chuyện nhưng rất chân thật và sẵn lòng giúp đỡ người lạ.
Mảnh đất này tuy nhỏ bé nhưng rất hậu đãi những người phương xa đến đây
lập nghiệp. Nắng ở đây có làm da tôi đen sậm nhưng không khí vùng biển
trong lành đã giúp tôi khoẻ mạnh hơn xưa. Tôi cũng đã bắt đầu nghiền mùi nước mắm, một mùi hương khó quên như hương tóc người tình đã chia xa
nhưng tôi vẫn nhớ rõ ràng vào những đêm mưa. Ở Sai gon dĩ nhiên là vui
vẻ hơn, bạn bè đông hơn và có nhiều cơ hội tiến thân hơn nhưng tôi chưa
muốn xa cô bé. Tình yêu đã bắt hụt nhiều lần vì với quá cao, lần này nó
đang nằm trong tầm tay tôi không lẽ tôi lại bỏ mất dịp may.
Lá thư thứ hai của cô bé mới gửi đến sáng nay. Em cho biết trường em đã
nghỉ hè, gia đình em mới mở một đại lý bán nước mắm ở Đà Lạt, em sẽ theo má lên đó buôn bán và xin chuyển trường lên học ở Bùi Thị Xuân. Em đã
đến tìm tôi hai lần nhưng không gặp và sáng mai em phải đi sớm một mìn