Snack's 1967
Bạn cùng bàn

Bạn cùng bàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323840

Bình chọn: 7.00/10/384 lượt.

song toàn, đẹp trai học giỏi, nếu nó mà có chấp nhận lời tỏ tình với cậu ta, nó cũng không thể chịu được ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt ống nó của nữ sinh Đại Vũ, không chỉ riêng bạn cùng khối hay nữ sinh khối dưới, mà kể cả các trưởng bối cũng như vậy. Trịnh Cảnh Tuấn luôn có một sức ảnh hưởng ghê người mà nó lúc nào cũng phải thán phục. Nhưng nó vẫn thấy ngưỡng mộ nhất là tài dẹp loạn chỗ đông người của cậu ta, thật sự là có tiền đồ để đi mua sắm với lão bà bà ta đó nha!

Còn về việc quà cáp cho Vũ Quang, nó đã dẹp qua một bên rồi, một lúc nào đó rảnh rỗi, nó sẽ đến tận nơi cảm ơn cậu ta. Chỉ có vậy thôi, nhưng nó vẫn lười nhác chẳng muốn hẹn lịch với Vũ Quang chút nào!

Nhã Ân nằm trên giường mà xoay hết bên phải sang bên trái, nó thực sự không biết đầu mình đang suy nghĩ cái gì cả, nó chỉ biết là trong đầu cứ hiện lên hình ảnh Cảnh Tuấn cười với nó trong ngày đầu tiên cậu ta vào lớp. Hình ảnh ấy cứ như một thước phim quay chậm được tua đi tua lại không ngừng nghỉ trong đầu nó!

Cảnh Tuấn bây giờ cũng đang ở tình trạng tương tự, cậu ta không thể ngủ mà cũng không thể ra ngoài chạy bộ bây giờ được vì trời đang mưa rất to. Hay quá, đêm nay cậu ta lại thức trắng với cái máy tính rồi!

Hai con người họ, dù cách xa nhau, nhưng không hiểu sao nhất cử nhất động của nhau đều như cảm giác biết rất rõ. Nhã Ân cầm điện thoại lên, di di màn hình nhìn số máy của Trịnh Cảnh Tuấn, nó vẫn đang tự lưỡng lự không biết thái độ của mình có làm quá lên không nữa thì thấy điện thoại thông báo có một tin nhắn mới…. là của Trịnh Cảnh Tuấn: “Tống Nhã Ân, đêm nay cậu phải ngủ thật ngon thì ngày mai mới có sức công kích với đòn phản công của tớ. Cậu… chờ ở đấy, tớ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cậu dễ dàng như thế đâu!”

Nhã Ân đọc xong tin nhắn bỗng giác cười khì, nó trả lời lại: “Không cần cậu chúc thì lão bà bà tớ ngủ cũng đủ ngon. Để xem ngày mai cậu làm gì được tớ. Trịnh Cảnh Tuấn, chúc may mắn!”

CHƯƠNG 16: TẤN CÔNG (1)

Để các nàng chờ lâu rồi! Ta xin lỗi! Chương này của ta chính ra vẫn chưa phải là một chương, nhưng tại để các nàng giục, ta áy náy quá nên chọn cut đoạn này. Hình như là lâu rồi ta mới đăng sớm thệ này, cảm giác lạ quá *cười cười*

À, nếu các nàng không thấy phiền thì nếu trong ba ngày tới, lượt view của BCB cán mốc 100K, ta sẽ đăng ảnh bản mặt gợi bép của ta cho các nàng xem. Hết!

Các nàng đọc đi nhé, ta không nhiều lời nữa! *nháy mắt*

—————————————————————-

Sáng đầu tuần luôn là những buổi sáng kinh khủng nhất đối với những học sinh cấp 3. Hầu hết họ đều phải rất chuyên tâm cho việc học và ôn để cuối tuần đối phó với những bài kiểm tra bất ngờ của giáo viên. Nếu không muốn bị cô bạch tuộc “gọi hồn” vào hôm trả bài thì chắc chắn bài kiểm tra của lũ vượn phải trên tám mươi điểm. Tám mươi điểm…. hình như có hơi “ít” a!

Nhã Ân mấy buổi sáng trở lại đây, không, nói có lý hơn là kể từ lúc An Nhiên hiểu lầm chuyện giữa Cảnh Tuấn và nó, con bé đã lười gọi nó dậy đi học hơn với lý do là: Người thương gọi sẽ dậy nhanh hơn. Người thương cái rắm nhà cậu ý Triệu An Nhiên! Buổi sáng không có người ỷ lại, Nhã Ân cũng có chút nhanh nhẹn hơn. Nó ít khi phải chạy thục mạng để đón xe buýt. Đấy coi như cũng là chiến công vĩ đại đầu tiên sau việc lấy chồng của nó. Nhã Ân thực ra rất thích cái cảm giác đi bộ đến trường, nhất là đoạn đi qua công viên mỗi buổi sáng, vừa đi vừa nghe nhạc. Đó thực sự cũng là một cách để tận hưởng cuộc sống! (Rơm: Yêu đời v~ cả ra)

Nhưng….! Chuyện tận hưởng cuộc sống ấy không kéo dài được lâu thì Trịnh Cảnh Tuấn xuất hiện vào trước nhà nó vào mỗi buổi sáng. Kể ra thì việc này cũng tội cho chú tài xế bởi vì nhà Cảnh Tuấn ngược đường với nhà nó. Để có thể đến trước nhà nó mỗi buổi sáng thì Cảnh Tuấn phải đi qua trường, rồi chờ nó, rồi lại bắt xe buýt đến trường lần nữa. Đã thế lại còn được “hai bên gia đình” đồng ý nữa. Nó thật lực bất tòng tâm mà dẫn theo một cái đuôi đằng sau. Con người này thật là…!

“Tống Nhã Ân, cậu không chờ tớ, tớ ngã lăn ra đây luôn!”

“Ngã đi, ngã cho gãy chân, què cẳng đi. Đừng đi theo tớ nữa!”

“Tống Nhã Ân!”

“Tống Nhã Ân!”

“Tớ đang nghe nhạc, tớ không nghe thấy. Đừng gọi nữa!”

“Tống Nhã Ân, cậu không chờ tớ, tớ sẽ hôn cậu thật đấy!”

“Hôn đi, hô..n…. Ơ! Đồ điên!”

——————————————————————————-

Nhã Ân dạo này chính là có chút dị ứng với cặp đôi “số đo ba vòng” bởi mấy cái thể loại loveline của hai bọn họ. Đi ăn trưa, đi uống cà phê, đi vào thư viện, đến đi vệ sinh cũng phải chờ nhau ở ngoài nữa. Nó thật sự không còn gì để nói! Nhưng, thực ra nó không biết rằng, An Nhiên và Chính Lâm là đang giúp Cảnh Tuấn: Sáu mươi chín kế mặt dày ăn bám khiến Nhã Ân đổ gục! Tuy nhiên cho đến thời điểm bây giờ thì nó lại phản tác dụng. Làm cho con bé muốn bùng nổ thật sự!

Nó quyết định trưa nay sẽ không ở lại ăn trưa mà sẽ về nhà như trước. Nhưng rốt cục thì nó cũng không tài nào thoát khỏi Trịnh Cảnh Tuấn.

“Cậu định đi đâu?”- Cảnh Tuấn đuổi theo nó

“Tớ đi về!”

“Cậu định về ăn không khí à?”

Nhã Ân lấy tay đập nhẹ vào lưng Cảnh Tuấn một cái để cảnh cáo rồi nói tiếp: “Nhà tớ có bố c