Polly po-cket
Bạn cùng bàn

Bạn cùng bàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323954

Bình chọn: 9.5.00/10/395 lượt.

ng trong lúc hoảng hốt, một cốc nước được đưa ra trước mặt nó.

“Uống đi! Ăn từ từ thôi!”- Cảnh Tuấn tay cầm cốc nước, nhẹ nhàng nói với nó.

Nhã Ân như vớ được cái phao, liền cảm kích dốc uống một hơi.

Uống xong, nó mắc thẹn đến nỗi chẳng muốn ngẩng đầu lên nhìn các bàn khác đang nhìn nó với một ánh mắt không hề khác gì dì Lâm lúc nãy. Nơi nơi đều tràn ngập mùi vị của sự ngỡ ngàng! Cô gái nhỏ bé này thực sự đã khai sáng cho họ biết thế nào là lợn biến thành tinh!

Nhã Ân nhìn người đối diện đang hổ thẹn, nhanh tay gắp một miếng thức ăn vào bát của nó, nhỏ nhẹ: “Ăn đi không là tớ ăn hết đấy!”

Nhã Ân thấy thức ăn bày trước mặt, đều không giấu khỏi sung sướng bất giác ngẩng đầu lên cười tươi: “Cảm ơn!”

Trịnh Cảnh Tuấn đột nhiên nhìn nó vài giây, rồi cả người rời khỏi ghế, tiến về phía nó.

Gần…

Gần hơn…

Gần hơn nữa…..

Tim Nhã Ân hình như đang đập rất mạnh. Mà hình như sắp nổ ra thì phải. Không phải cậu ta định cướp nụ hôn đầu của mình trong lúc này đấy chứ? Trăng đâu? Gió đâu? Biển đâu rồi?

“Nhã Ân, mồm cậu có dính tương cà này!”- Cảnh Tuấn nói

Nhã Ân giật mình sờ sờ lên, chưa kịp lau đi thì Trịnh Cảnh Tuấn đã lấy tờ giấy ướt lau sạch cho nó rồi cậu ta lại thu người, ngồi về chỗ của mình, thưởng thức bữa ăn.

Nhã Ân trợn tròn mắt. Đầu óc nó là đang chứa mực Queen đen ở trong đó hay sao vậy?

“Cảm.. cảm ơn!”

“Không có gì! Cậu ăn đi!”- Trịnh Cảnh Tuấn vừa nói lại vừa tiếp tục gắp thêm thức ăn vào bát nó.

Ngoài trời hôm nay, hình như nắng rất đẹp!

—————————

Chap này hình như đủ thỏa mãn của các nàng rồi đúng không? Một buổi tối của ta đó, đừng có mà than ngắn nữa. Hì hì :v

À, về một số độc giả nhắn cho ta sẽ bỏ truyện chờ full. Cho ta hỏi một câu thôi: Tại sao vậy? Cho ta than một câu thôi: Đừng làm thế mà! -.-

Nghỉ hè được có mấy ngày thôi mà ta cảm giác như cả mấy thế kỷ như vậy. Lão rể eiii, lão đang ở chỗ éo nào, có nhớ đến ta? Không nhớ thì xác cmn định tối nay điều hòa hỏng nghe chưa :3

Điều cuối cùng đó chính mong các nàng ủng hộ cặp đôi Ngôn-Mễ ở bộ truyện mới của ta: Thiên thần của riêng anh nhé. Xin lỗi nếu muốn bép thì cứ bép cái đứa cứ thích đi pro truyện như ta :3

Điều cuối cùng của cuối cùng, có một số thành phần hình như không nhìn thấy cái hình ngôi sao góc trên cùng bên phải màn hình ha. Nên là đọc xong out luôn ha. Cẩn thật đó ha!

Điều cuối cùng của cuối cùng của cuối cùng, tiếp tục com và mần nếu muốn ta vui và đăng truyện thường xuyên.

Các nàng ngủ ngon! *hôn gió*

CHƯƠNG 20: CẤT CÔNG LÀM GIẤM

Tối trước ngày kiểm tra, Nhã Ân nhận được hai tin nhắn, một là của Vũ Quang. Nội dung tin nhắn đại loại là hãy làm bài thật tốt và một là của An Nhiên, cũng cùng nội dung tương tự. Chỉ riêng Trịnh Cảnh Tuấn là gọi cho nó làm nó không tránh khỏi giật mình:

“Tống Nhã Ân, cậu chắc chắn đã ăn no chưa đấy?”

“Tớ ăn rồi!”

“Nhã Ân, mai thi rồi đừng nhớ tớ quá đến phát điên đấy nghe chưa?”

“Xì. Không cần cậu nhắc tớ cũng chẳng thèm!”

Cảnh Tuấn lại tiếp: “Ngày mai là bài kiểm tra chuyên lý thuyết, cậu nhớ học thuộc thật tốt!”

“Cảm ơn!”- Nhã Ân đáp

“Vậy thôi. Tớ học tiếp đây!”

“Ừ. Bai bai”

“Cậu cúp máy trước đi!”

“Ok!”- Nó ngoan ngoãn cúp máy theo lời của cậu ta. Nó cũng không biết từ khi nào đều rất nghe lời Cảnh Tuấn. Nó tự hỏi đây có phải là một loại khác của việc chịu đựng ủy khuất hay không?

Nhã Ân gác bài vở sang một bên, nó ra vườn khua khoắng tay chân một lúc rồi mới tiếp tục vào học bài.

Cảnh Tuấn gác bài vở sang một bên, cậu ta ra vườn khua khoắng tay chân một lúc rồi mới tiếp tục vào học bài.

——

Sáng mai không cần phải gọi Tống Nhã Lợn cũng dậy rất rất đúng giờ làm cho An Nhiên đôi phần sửng sốt. Mới có một thời gian bỏ mặc nó theo trai mà buổi sáng đã ngoan ngoãn như vậy rồi sao? Thật là không thể tin được!

“Nhã Ân, hôm qua cậu uống café đấy sao?”

“Không!”- Nhã Ân vừa nói vừa lấy chiếc dày trên kệ đi vào chân mà không hề thấy sự bỡ ngỡ trong câu hỏi của cô bạn.

“Cậu….cậu từ khi nào lại thành ra như vậy?”

Nhã Ân ngẩng lên cười đểu với An Nhiên: “Từ khi cậu trốn đi theo trai đó. Tớ phải tự lực cánh sinh thôi!”

“Ừ! Cũng đúng. Dậy sớm như vậy thì mai sau còn kịp nấu ăn cho chồng con nữa chứ!”

“Cậu…!”- Nhã Ân đột nhiên hiểu được ý tứ của An Nhiên, xách cặp đuổi theo nó ra đến cổng.

An Nhiên hôm nay cảm thấy tâm tình mình không hề vui chút nào vì hôm qua lại bắt gặp một hộp quà đầy mùi nước hoa trong cặp cậu ta. Nó đang thử nghĩ xem có trò nào thật vui để làm hay không.

Nhã Ân hớt hơ hớt hải chạy ra cổng thì đúng lúc bắt gặp ánh mắt xen vài phần cay đắng của Cảnh Tuấn. Nó theo bản năng mà nhìn theo ánh mắt của cậu ta. Haha, vui thật! Cái cúc áo này bị tuột ra rồi! (Tao hết lời để nói với bọn mày -.-)

Tất nhiên An Nhiên cũng không hề để ý đến bọn họ mà nhìn Chính Lâm ngây thơ đầy thách thức. Để tớ xem, hôm nay cậu về mà không thấy tí mùi giấm nào thì tớ đi bằng đầu!

Nhã Ân mặt đỏ bừng quay người lại cài cúc áo. Xong xuôi nó mới bước ra cổng.

Màn hài kịch, bắt đầu!

An Nhiên quay qua Cảnh Tuấn đang đút tay vào trong túi áo, người hơi tựa vào chiếc xe ô tô đầy vẻ