i cười vui vẻ:
“Này Cảnh Tuấn, chúng ta cùng đi ăn đi. Cả cậu, Nhã Ân nữa!”
“Tớ có việc phải về trước, các cậu cứ ăn đi!”- Trịnh Cảnh Tuấn nói giọng lạnh trầm, bước nhanh ra xe.
An Nhiên bị dập mất hứng, nổi đóa: “Này, nhà cậu không chọn được lúc nào bận rộn hợp lý hơn à? Trịnh Cảnh Tuấn, cậu nhất định phải đi ăn đấy! Tí nữa tớ sẽ gửi địa chỉ nhà hàng!”
Trịnh Cảnh Tuấn không nói gì, lên xe đi mất hút.
Nhã Ân tâm trạng tồi tệ vô cùng, nó quay sang nói với An Nhiên: “An Nhiên, tớ cũng có việc, tớ phải về trước đây!”
“Này, này, hôm nay các cậu làm sao vậy?”- An Nhiên ngửi thấy mùi lạ lạ, nghi vấn.
“Không sao cả. Bữa sau tớ sẽ khao cả hai cậu, yên tâm đi!”- Nhã Ân cũng bước đi thật nhanh để lại cặp đôi “số đo ba vòng” đang đứng hình ở cổng.
“An Nhiên, cậu có nghĩ là bọn họ đang giận nhau không?”- Chính Lâm quay sang hỏi
“Có thể lắm. Nhưng mà vấn đề này thì tớ chịu thôi, tớ không đụng tay vào được đâu?”
“Thôi thì bọn mình đi ăn cái đã. An Nhiên, đi thôi!”- Chính Lâm dắt tay An Nhiên đi đến chỗ xe đang đậu trước cổng trường.
Nhã Ân một mình lủi thủi đi đến trạm dừng xe buýt.
Nó ngơ ngẩn, cứ suy nghĩ lung ta lung tung, đều không để ý đến mọi việc xung quanh. Bỗng từ đâu một chiếc Bentley trắng đi đến, tuýt còi làm nó giật mình, ngoảnh lại….
——
Ta phải nói là ta đang thực sự, thực sự rất là lười a. Ngoài việc ăn và ngủ ta hầu hết đều không muốn làm việc gì, trong đó có việc viết truyện. Đùa thôi chứ tại nhà ta dạo này có việc, ta đều không thể ngồi yên vị một chỗ đánh máy được. Các nàng thông cảm cho ta một việc nữa, papa đại nhân bây giờ đang cấm ta thức khuya, khổ nỗi thức khuya ta mới viết được truyện, cho nên ta đành cày ban ngày, lấy ý tượng thực khó a!
Tối nay Việt Nam đá với Thái Lan, các nàng nhớ bật ti vi lên cổ vũ cho tuyển Việt Nam đấy! Thực ra ta định hôm nay đá xong, nếu Việt Nam thắng ta mới đăng chương nhưng tại lo các nàng chờ lâu, ta đăng luôn vậy. Cho nên nhớ đấy, nhớ bật ti vi lên và cổ vũ nhé!
Thôi đấy, ta nói đến đây thôi, tại mấy tuần nay không gặp lão rể nên ta chẳng có gì để nói vể lão. Các nàng đọc truyện vui vẻ :)))
CHƯƠNG 24: ANH LÀ AI?
Chiếc Bentley trắng tiến về chỗ nó, nó liền theo phản ứng quay lại thì đã bị một cánh tay kéo mạnh vào. Nó giật mình theo bản năng mà giãy dụa nhưng bàn tay đang bám lấy cánh tay nó vô cùng khỏe, nó có giãy đến chết cũng không thể thoát ra khỏi được!
Lúc hoàn hồn trở lại thì chiếc xe đã chạy biến vào làn đường đông tấp nập. Nhã Ân hoảng hốt nhìn xung quanh. Cảnh tượng này….có chết nó cũng không thể tin được.
Người con trai mặc bộ com lê đen bên cạnh nó cất tiếng: “Tống Nhã Ân?”
Nhã Ân mắt chữ A mồm chữ O. Này…không lẽ vì nó quen Trịnh Cảnh Tuấn danh tiếng lẫy lừng nên giờ nó mới bị bắt đi làm con tin để tống tiền đấy chứ? Không thể nào a! Trịnh Cảnh Tuấn, bà mà có sống sót trở về, chắc chắn bà sẽ băm ngươi thành trăm mảnh a!
“Nhã Ân, hình như em đã quên mất anh rồi!”
Nhã Ân nhìn người con trai trước mặt, ước chừng còn khá trẻ, nó vẫn không nói gì. Trùm mafia trẻ đẹp vậy à? Hư cấu, quá hư cấu, hư cấu quá đi mất!
Người con trai bên cạnh nó tiếp tục độc thoại. Anh ta đưa một tay lên nâng đôi mắt kính màu đen, cười khẩy mà vô cùng quyến rũ: “Em đã bao giờ nhớ anh đâu mà quên!”
Nhã Ân vẫn một mặt ngẩn ngơ. Hình như vẫn chả có con tin nào lại ngây ngô như nó bây giờ.
“Chắc em đói rồi. Đi ăn thôi!”
Này, chẳng lẽ là buôn bán người. Chẳng lẽ cho nó ăn no xong mới đủ tiêu chuẩn cân nặng để bán đi?
“Này, anh phải thả tôi ra, không thì tôi sẽ…sẽ..sẽ cắn chết anh đấy!”- Nhã Ân trong lòng hơi hoang mang, thế này cũng gọi là bắt cóc à?
Người con trai đột nhiên cười thoải mái làm nó giật mình. Cái này là giải tỏa tâm lý cho con tin hay sao?
“Nhã Ân, em thật vẫn trẻ con như ngày nào!”
“Này, anh bị bệnh đấy à? Thích bắt tôi thì bắt luôn đi, hỏi han với cảm thán gì cho dài dòng?”
“Được, bắt em. Bắt em về làm lợn!” (Mẹ chỉ thử hỏi nếu thằng Tuấn mà nghe được mấy câu trả lời của mày, tối về không biết làm sao mẹ giặt áo nó cho hết mùi giấm nữa -.-)
Nhã Ân mặt mũi cứng đơ. Tên này là thành phần thiểu não của mafia hay sao? Chắc vậy rồi, nếu là mafia đến bắt cóc nó thật thì bây giờ nó chẳng có cảm giác thoải mái mà nói chuyện thế này. Vậy thì….người này là ai?
“Này, nếu anh không phải là kẻ bắt cóc thì anh là ai? Fan hâm mộ của Trịnh Cảnh Tuấn chắc?”
Chương Hàm Kiệt nhíu mày, hình như cái tên Trịnh Cảnh Tuấn này có được bà Hạo Hiên nhắc qua. À! Đúng rồi, là bạn học thì phải.
“Anh là fan của Trịnh Cảnh Tuấn thì phải bắt cậu ta chứ bắt em làm gì?”
“Thì là làm con tin đấy!”
“Phí thời gian!”
Nhã Ân bĩu mỗi. Nói chuyện với anh ta thế này, nó đột nhiên có cảm giác vô cùng quen thuộc.
“Chương thiếu gia, đã đến nơi rồi!”- Người lái xe nói với Chương Hàm Kiệt.
“Ok! Chúng ta xuống thôi!” Chương Hàm Kiệt vừa nói xong đã xuống xe mở cửa cho nó.
Nhã Ân bước xuống xe. Đầu vừa ong ong hoạt động hết công suất.
A! Chương thiếu gia. Chính là Chương Hàm Kiệt đây mà!
“A! Anh…anh chính là Chương Hàm Kiệt?”
“Chẳng lẽ anh lại là Dịch Dương Thiên Tỉ?”
“
