XtGem Forum catalog
Chuyện cũ của lịch xuyên – Huyền Ẩn

Chuyện cũ của lịch xuyên – Huyền Ẩn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327111

Bình chọn: 7.5.00/10/711 lượt.

ối phó khí trời rét buốt. Trước khi tới Bắc Kinh tôi mua chiếc áo này để dùng vào mùa đông, trong tiệm không có cỡ nhỏ, cũng không có cỡ trung, chỉ có một chiếc cỡ lớn, giảm giá 50%, tôi liền mua. Đây là lần đầu tiên tôi mặc nó, không gian rộng rãi bao cả người tôi lại, cho dù đeo túi ở trong áo cũng không có người nhận ra.

(Chỗ khí trời rét buốt, nguyên văn là khí tiết cửu tam, chỉ thời tiết lạnh giá, tuyết bay đầy trời, nóc nhà đầy tuyết í :D).

Tôi vẫn tới trạm xe chờ xe như cũ, xe buýt chưa tới, tôi vẫn ngồi trên băng ghế sắt lạnh như băng kia học từ. Ngồi chưa đến 5 phút, một chiếc xe đột nhiên dừng lại, một giọng nói quen thuộc gọi tôi : “Tiểu Thu.”

Tôi ngẩng đầu, thấy chiếc SUV của Lịch Xuyên.

Tôi chưa từng thật sự đánh giá xe của Lịch Xuyên, thứ nhất là do tôi không có hứng thú với xe cộ, thứ 2, xe của anh luôn xuất hiện vào ban đêm, không dễ dàng quan sát kĩ càng. Cách lớp thủy tinh chỗ trạm xe, tôi mê hoặc quan sát, lần lượt vài vòng. Tất cả đều không thực như vậy. Tôi nghi ngờ tôi đang nằm mơ, sợ chỉ cần một cơn gió thổi qua, cảnh tượng này liền biến mất. Thật sự là Lịch Xuyên sao? Lịch Xuyên không phải đang ở bệnh viện sao?

Anh nhảy xuống xe, chống nạng đôi, mở cửa xe hộ tôi.

Giống như mới trở về từ một bữa tiệc nào đó, anh mặc một chiếc áo gió màu đen, bên trong là bộ đồ tây màu đen, cà vạt hoa văn màu lục, mùi nước hoa CK nhè nhẹ. Điều khác biệt duy nhất so với ngày xưa chính là anh không mang chân giả, nên chỉ có một chân.

Anh cúi người gài dây an toàn hộ tôi, hỏi : “Lạnh không?”

“Không lạnh.”

Anh đóng cửa xe, mở khí sưởi, khởi động ôtô.

Sau nhiều lần kích tình qua đi, hơn 1 tháng không gặp. Anh vẫn hoàn mỹ như vậy, vẫn anh tuấn như vậy, cho dù nhìn mặt anh từ góc độ nào đi nữa vẫn làm cho đầu óc tôi hỗn loạn.

“Giận anh à?” anh hỏi.

Tôi không hé răng.

“Cho dù tức giận thì cũng không thể mắng anh như vậy trong email đi?” anh cười lạnh “Dù gì anh cũng sửa proposal cho em. Tiếng Anh thật sự là càng học càng giỏi, từ nhỏ tới lớn cũng chưa có ai mắng anh như vậy.”

Khi anh nói “no means no”, tôi gửi lại cho anh hai chữ, mắng người.

(Chỗ này hình như tác giả không muốn nói ra câu chửi đó, chỉ ghi là 骂人的, có nghĩa là mắng chửi người).

“Dừng xe, cho em xuống.” tôi thẹn quá thành giận.

“Rất nóng tính.” Anh không để ý tới tôi, chạy xe thật nhanh.

“Dừng xe! Nếu không em gọi cảnh sát!”

“Đây là điện thoại của anh, em gọi 110 đi.” anh đưa điện thoại cho tôi, tiếp tục đi về phía trước.

Chưa tới 15 phút, xe chạy tới trường học. Lịch Xuyên nhảy xuống xe, mở cửa xe phía tôi ra.

Mặc dù Lịch Xuyên có lực cân bằng rất tốt, nhưng cơ thể tàn tật của anh nhìn vô cùng bất lực. Tim tôi lập tức mềm nhũn, nhẹ giọng nói : “Sao lại xuất viện rồi, bị em mắng cho xuất viện đúng không.”

“Chưa xuất viện, anh trốn ra.” Anh đưa túi cho tôi.

“Trời, mới chửi có một câu, không đáng để anh tức giận tới mức chạy từ bệnh viện ra để mắng em đi.”

“Nói không sai, đúng là anh tới tìm em tính sổ.” anh kéo tay tôi lại, kéo tôi tới trước mặt anh.

“Có biết em lo lắng cho anh cỡ nào không.” Tôi ôm lấy anh, chôn mặt vào ngực anh.

“Thật xin lỗi.” anh ôm tôi gắt gao “Thật ra em không cần lo lắng, anh sẽ tự chăm sóc mình, ngoài ra còn có y tá.”

“Em không có gây sự, em thề.” Tôi hôn anh, tìm kiếm động mạch trên cổ anh như ma cà rồng, sau đó hôn lên. Anh cúi đầu xuống hôn mặt tôi, hơi thở trong lành nhưng lạnh lẽo lần lượt thay đổi trên mặt tôi : “Sao lại mặc áo rộng như vầy? Rộng tới mức có thể nhét hai người vào.”

“Liền thích rộng, rộng thoải mái.” Tôi vươn tay vào trong áo gió của anh, vuốt ve lưng anh “Chỗ này có bị thương không? Đau lắm à?”

“Không bị thương.” Anh thấp giọng nói “Đừng sờ lung tung, được không?” mặc dù nói như vậy, một bộ phận trên người anh lại cứng ngắc lên.

Tôi nhớ lại lời thề vừa rồi, rút tay lại, cột dây lưng áo gió hộ anh

“Buổi tối em làm gì?” anh hỏi.

“Đến thư viện nghiên cứu proposal anh sửa cho em. Sửa lại nhiều như vậy, rất nhiều chỗ em không hiểu.”

“Không hiểu chỗ nào,” anh nói “Thừa dịp anh ở đây, anh giảng cho em, không phải rất tốt sao?”

“Vậy anh đi thư viện với em, được không?” tôi ôm tay anh.

“Hôm nay anh không mang chân giả, em ngại không?” anh thản nhiên hỏi.

“Không ngại. Dùng chân giả đi lại vất vả như vậy, tốt nhất anh không cần dùng mỗi ngày.” Tôi thốt ra, lại lập tức bất an nhìn anh một cái. Lịch Xuyên vô cùng yêu quý dung nhan, trong trường hợp chính thức tới giờ đều trau chuốt cẩn thận tỉ mỉ. Anh lại là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, có thể nghĩ, mất đi một chân, cả đời tàn phế, với anh mà nói là một sự đả kích lớn cỡ nào.

Anh nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

Tầng 2 và tầng 3 thư viện đều là phòng tự học, mấy trăm chiếc bàn bỏ trong đại sảnh. Mấy trăm người ngồi trong đó học bài. Nếu như Lịch Xuyên đi vào, tuyệt đối sẽ gây ra một trận xôn xao.

Tôi dắt anh tới phòng đọc báo ở tầng 1, chỗ đó hơi lạnh, luôn luôn ít người.

Chúng tôi tìm được một chỗ, Lịch Xuyên nhận lấy áo khoác của tôi, bắt tại một bên, sau đó tự mình cởi áo gió ra.

Tôi lấy proposal ra từ túi sách, từ đi