pacman, rainbows, and roller s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218722

Bình chọn: 10.00/10/1872 lượt.

lúc mình biết cậu mang thai, mình vui hơn bất kỳ ai khác, vì người bạn thân nhất của mình sắp làm mẹ rồi, mình mừng lắm.”

Tô Nhiễm ngập ngừng nhìn An Tiểu Đoá.

“Tiểu Nhiễm, mình chỉ muốn cậu nắm rõ tình hình hiện tại thôi.” An Tiểu Đoá thấy Tô Nhiễm tỏ vẻ chần chừ hoài nghi, lòng đau thắt. Có lẽ phụ nữ mang thai thường đa nghi, do quá mức lo lắng cho đứa bé trong bụng mà thôi.

“Cậu thẳng thừng cắt đứt quan hệ với Lệ Minh Vũ, vậy đứa bé thì sao? Đứa vé này chảy xuôi huyết thống của anh ấy. Anh ấy là ba đứa bé, có quyền biết mọi chuyện này. Cậu không muốn để anh ấy biết, không muốn anh ấy chịu trách nhiệm, vậy có nghĩ đến đứa bé không? Cậu muốn giữ nó, đợi đứa bé sinh ra, khôn lớn hỏi ba nó thì cậu tính thế nào? Hơn nữa, cậu một thân một mình làm sao nuôi con? Cậu biết bây giờ nuôi con tốn bao nhiêu tiền không?”

Tô Nhiễm luôn lấy tay che bụng, nói giọng thì thào: “Mình không nghĩ nhiều như vậy. Mình chỉ muốn nó, muốn đứa bé này.” Thanh âm cô run rẩy, đôi mắt nhoè nước, “Khi biết có thai, mình cũng phân vân, nhưng trông thấy dáng dấp nó lúc siêu âm, mình luyến tiếc, mình không thể mất nó lần nữa, không thể được…”

Loại đánh mất này là nỗi đau thâm nhập vào tim, là cướp đoạt trắng trợn không hề có ý kiến của cô. Mỗi lần nhớ đến bi thương bốn năm trước, lòng cô sợ hãi vô ngần. Nếu bốn năm trước cô không cảm giác rõ lắm mình đã mang thai, thì lúc này hoàn toàn trái ngược. Mang thai lần thứ hai khiến cô càng lo sợ nơm nớp, càng quý trọng. Mặc kệ thế nào, mặc kệ kết quả ra sao, ngay nhát mắt thấy hình ảnh siêu âm cô đã quyết định, cô muốn nó, cô sẽ dùng tất thảy yêu thương nuôi nấng nó khôn lớn.

Lần này, An Tiểu Đoá nghe thấy khác lạ, hơi nhíu mày, “Tiểu Nhiễm, cậu đang nói gì vậy? Cái gì mà không thể mất nó lần nữa?”

Tô Nhiễm sực nhớ ra, đầu óc hỗn loạn liền rung chuông cảnh giác, cô nhìn An Tiểu Đoá, vài giây sau mới lắc đầu, “Không có gì, mình quyết định rồi, mình sẽ không bỏ đứa bé này.”

“Vậy mình tính sơ cho cậu nghe nhé. Thời gian mang thai, cậu đi làm được không? Có kiếm ra tiền không? Cứ cho là được, cậu cũng không thể có gắng quá sức như trước đúng không? Vậy có nghĩa là tiền kiếm được sẽ giảm đi. Sinh con thì không cần nhiều tiền, nhưng quần áo, giày dép, đồ chơi, mấy thứ linh tinh lặt vặt cho đứa bé thì tốn kha khá. Đứa bé còn phải uống sữa, theo sự hiểu biết của mình về cậu, nhất định cậu sẽ mua sữa bột nhập khẩu. Vì con, cậu tự điều chỉnh nếp sinh hoạt của mình, vậy cũng đủ thấy cậu muốn dành mọi thứ tốt nhất cho con mình. Đứa bé phải đi học, học phí nhà trẻ khá đắt. Tuy đất nước có trợ giúp cậu nuôi con, nhưng còn những khoảng chi tiêu khác? Đứa bé học tiểu học, trung học, đại học, thế nào cậu cũng muốn chọn trường tốt nhất cho nó, cậu biết chi phí giáo dục đắt ra sao không? Đứa bé đi học sẽ tốn vô thứ khác kèm theo, rồi cậu phải cho nó học thêm thứ này thứ kia nữa. Cậu biết chị Vương hàng xóm mình không, đưa cont rai đi học môn cưỡi ngựa quý tộc, một tháng bốn tiết mà tốn tám chín chục ngàn. Vợ chồng chị Vương phải nhịn ăn nhịn xài cho con đi học cưỡi ngựa, vì không học không được, đa phần bạn bè trên lớp đều học môn này.” An Tiểu Đoá nói liền một hơi dài xong, cầm ngay ly nước uống một hớp, thông cổ họng, lấy hơi tiếp tục, “Nãy giờ chỉ là sơ sơ thôi đấy. Ngoài tốn tiền nuôi con, cậu còn phải tốn hơi tốn sức dạy dỗ nó. Thử hỏi cậu một câu, liệu cậu có làm nổi mọi thứ này không? Nhưng nếu có Lệ Minh Vũ thì khác nha. Anh ấy là ba đứa bé, có trách nhiệm và nghĩa vụ gánh vác đỡ đần việc nuôi con. Có anh ấy bên cạnh, cậu không đi làm, cũng sẽ không vất vả khổ cực. Nếu cậu không muốn phá bỏ đứa bé, vậy cậu báo Lệ Minh Vũ biết anh ấy làm ba rồi đi. Đây là cách duy nhất.”

Tô Nhiễm nhìn An Tiểu Đoá, giọng rành rọt, “Mình sẽ không nói anh ta biết. Tiểu Đoá, nếu cậu xem mình là bạn, tạm thời cậu không được kể chuyện này với ai, nhất là Lệ Minh Vũ.”

“Tại sao? Mình điên mất thôi.” An Tiểu Đoá cào tóc.

“Bởi vì…” Tô Nhiễm siết tay, che kín bụng, ánh mắt hoảng sợ, “Anh ta sẽ nghĩ cách hại chết đứa bé này.”

“Cái gì?” An Tiểu Đoá đứng phắt dậy, trố mắt nhìn Tô Nhiễm, cô ngoáy ngoáy lỗ tai, “Mình có nghe sai không? Lệ Minh Vũ muốn hại chết con mình ư?”

“Anh ta sẽ không để mình mang thai con anh ta. Tiểu Đoá, cậu giúp mình bảo vệ tốt đứa bé này đi.” Tô Nhiễm nhìn cô, căng thẳng van nài.

An Tiểu Đóa ngã phịch xuống ghế, vẻ hào hùng và nhiệt huyết vừa nãy háo thành hư vô trong tích tắc, bập bẹ nói: “Trời ơi, làm sao thế được, cái này sao giống…phim quá vậy.”

Tô Nhiễm lặng thinh, đứng dậy khoá kín cửa sổ.

Trong phòng nhanh chóng trở nên oi bức. Dù gì cũng là mùa hè, thời tiết này lại đóng kín cửa thì ngột ngạt vô cùng. An Tiểu Đoá mỗi lúc một sợ hơn, nhưng cũng sản sinh vài nghi vấn. Lệ Minh Vũ trông có vẻ là một người đàn ông tốt, sẽ đối xử tàn nhẫn với con mình ư? Nhưng vẻ mặt Tô Nhiễm không giống nói giỡn. Hay là có nhiều việc cô không biết, người ta thường nói ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê. Rốt cuộc giữa Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ, ai đúng ai sai.

“Tiểu Nhiễm à, trong phòng nóng quá, chúng ta mở máy