lạnh nha?” An Tiểu Đoá cảm thấy oi bức, đầu óc váng vất mơ màng. Nói đoạn, An Tiểu Đoá cầm remote máy lạnh.
“Không được…” Tô Nhiễm liền chạy đến ghế sô pha, giật remote khỏi tay An Tiểu Đoá, “Cũng có nóng lắm đâu. Lòng người bình lặng, sẽ tự nhiên thấy mát. Máy lạnh có tia bức xạ, không tốt cho đứa bé.”
An Tiểu Đoá đành lắc đầu, trông bộ dáng Tô Nhiễm cũng biết đứa bé này là chuyện đã rồi, không cách nào thay đổi.
“Nếu như…” An Tiểu Đoá ngập ngừng, nhìn Tô Nhiễm, “Nếu cậu không định nói Lệ Minh Vũ biết, vậy cậu có nghĩ tới Mộ Thừa không? Anh ấy sẽ là một người ba tốt.” Tuy lòng cô rất khó chịu, nhưng lúc ở Úc, Mộ Thừa đã nói rõ ràng, mọi việc chỉ do cô mơ mộng mà thôi.
Tô Nhiễm hơi sửng sốt, đưa mắt dòm An Tiểu Đoá.
Ánh mắt an tiểu đáo không hề lẩn tránh, dằn từng tiếng rành rọt, “Mộ Thừa luôn chờ cậu, anh ấy chỉ yêu mỗi mình cậu.”
Tô Nhiễm không đáp ứng lời lập tức, cô nhìn An Tiểu Đoá đau đáu, “Cậu muốn bỏ cuộc?”
“Anh ấy chỉ yêu một mình cậu, dù mình nổ lực thế nào cũng đều là con số không.” Vẻ mặt An Tiểu Đoá nặng nề.
Ánh mắt Tô Nhiễm trầm lắng suy tư, khe khẽ nói, “Đúng vậy, không phải cứ gắng gượng là yêu được.” Nói đoạn, cô lại dừng tầm mắt trên mặt An Tiểu Đoá, “Đối với mình một thừa là như thế. Cho tới hôm nay, mình chỉ coi anh ấy là bạn thân, dù cố gắng thế nào cũng không thể thành chồng của mình.”
An Tiểu Đoá thừ người, một lúc sau có thử ướm lời, “Vậy cậu yêu ai? Phải Lệ Minh Vũ không?”
Thời gian như ngừng trôi trong nháy mắt.
Tô Nhiễm cụp mắt, cúi gầm đầu, hàng mi dài run run, như ve sầu ngày thu vỗ cánh tuyệt vọng, lát sau thanh âm buồn buồn vô vọng của Tô Nhiễm cất lên…
“Phải, mình yêu Lệ Minh Vũ, nhưng…” Cô hít một hơi sâu, đè nén cảm giác lạc lõng cô đơn, buông lời, “Mình và anh ta không còn khả năng nữa rồi.”
An Tiểu Đoá ngây người.
***
Chín giờ sáng ở số 45 đường Hoa Đôn.
Nắng gắt như tiêu đốt, hơ cháy mặt đường.
Tô Nhiễm chưa từng tới đây bao giờ, dù sống lâu năm ở thành phố nhưng cô không biết đường Hoa Đôn thuộc khu vực và tầng lớp nào sống. Cô bắt xe đi thẳng một mạch đến nơi này. Từ miệng của một tài xế có tuổi, cô biết đây từng là nơi ở của người giàu có, nhưng bây giờ thì không còn, đất đai ở đường Hoa Đôn đã bị chính phủ trưng thu, mấy năm nay vẫn bỏ hoang chưa dùng đến.
Taxi dừng lại, Tô Nhiễm xuống xe, tài xế nhoài đầu, đưa cô một tấm danh thiếp, nói: “Cô gái, vùng này rất khó bắt xe. Khi nào muốn về thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ đến đón cô.”
Phụ nữ đẹp luôn khiến người ta thương tiếc, đây là quy luật vĩnh hằng từ nghìn đời xa xưa. Hơn nữa, sắc mặt Tô Nhiễm tái nhợt, trông đáng thương vô cùng, càng làm đàn ông nảy sinh tâm lý bảo hộ mạnh mẽ.
Tô Nhiễm nhận lấy danh thiếp, xem giây lát rồi cất vào giỏ xách, nói cám ơn tài xế. Sau đó, taxi rời đi.
Một cơn gió thổi ngang cuốn bay cát bụi.
Lúc này, Tô Nhiễm mới chú ý số 45 đường Hoa Đôn là một biệt thự bỏ hoang, núp mình trong lùm cây rậm rạp. Biệt thự theo lối kiến trúc gothic chiếm phần lớn diện tích khu đất, tuy cũ kỹ nhưng vẫn trông rõ tổng thể xa hoa của dĩ vãng, vách tường bám đầy rong xanh, còn cửa sổ thì bể nát kính. Biệt thự cao ba tầng, cửa sổ tầng trên không kính, tựa như con mắt đen thẳm nhìn cô chằm chằm.
Cô vô cớ lạnh toát sống lưng.
May là tới dây vào ban ngày, chứ là buổi tối thì đáng sợ vô cùng tận.
Tuy ở đây hoang vu, nhưng ve sầu vẫn kêu rỉ rả khắp nơi. Trước đây, Tô Nhiễm ghét âm thanh này cực kỳ, nhưng bây giờ lại cảm thấy thân quen với nó, ít nhất trong căn biệt thự đổ nát quái lạ này, còn sinh vật sống làm bạn cùng cô.
Có điều cô không hiểu, tại sao Đinh Minh Khải muốn cô tới đây?
Rốt cuộc ai từng ở biệt thử này? Sao Đinh Minh Khải lại xuất hiện ở đường Hoa Đôn?
Suy nghĩ một lát Tô Nhiễm rút điện thoại từ giỏ xách, tra lịch sử cuộc gọi, bấm gọi Đinh Minh Khải. Nhưng điện thoại của đối phương…tắt máy.
Cô ngạc nhiên, xem đồng hồ, lại quan sát biệt thự im phăng phắc gần đó, lòng cô chợt khẩn trương. Tự dưng cô muốn quay về, hoặc gọi An Tiểu Đoá đến đây cùng cô, nhưng nhớ lời dặn dò hôm qua của Đinh Minh Khải, cô đành phải thôi. Nếu Đinh Minh Khải muốn cô tới đây thì chắc chắn có mục đích, không chừng anh ở trong
biệt thự này.
Cô hít sâu một hơi, dốc đủ dũng khí tiến gần đến biệt thự.
Bụi bẩn bay khắp không khí, ve sầu trên cây không ngừng cất tiếng kêu, phụ hoạ thêm nỗi bất an của cô. Cửa biệt thư không khoá, chỉ cần đẩy nhẹ thì có thể vào ngay. Chào đón cô là một luồng mùi hỗn độn từ bên trong phả thẳng vào mặt.
Hầu hết mọi người có thể trông thấy hình ảnh bừa bộn, nnhưng rất ít người ngửi thấy mùi hỗn độn, mùi nay gây nên cảm giác hoang vu điêu tàn. Tất cả đồ đạc từng được chủ nhân yêu thích một thời, bây giờ lại trở thành phế thải, vứt bỏ lăn lốc.
Biệt thự không có lối vào, mở cửa là thấy ngay phòng khách. Phòng khách rất lớn, bên trong chất chồng đồ đạc, nên nhà được lát đá cẩm thạch đen, nhưng qua nhiều năm bề mặt bám đầy cát bay từ ngoài vào.
Cô hướng lên lầu và xung quanh khẽ kêu “Cảnh sát Đinh”, nhưng một thanh âm phụ nữ bất ngờ vang lên doạ cô giật bắn người, tóc tai dựng
